15 Triệu Tệ Chuyển Nhầm, Tôi Gửi Hết Vào Sổ Tiết Kiệm
Chương 1
Tài khoản hộ nghèo của tôi bỗng dưng nhận được 15 triệu tệ, tương đương hơn 50 tỷ.
Còn chưa kịp vui mừng, tin nhắn l//ừa đ//ảo đã dội tới như bão.
“Chuyển nhầm rồi, mau trả lại ngay, không thì báo cảnh sát!”
Tôi không hề do dự, lập tức gửi tiết kiệm kỳ hạn, tiện tay mua thêm một gói quản lý tài sản cao cấp.
Sáng hôm sau, điện thoại reo đến mức muốn nổ tung.
Giám đốc ngân hàng, cảnh sát, phóng viên… tất cả đều kéo đến, đứng kín trước cửa nhà tôi.
Tôi vẫn bình thản ngồi ăn sáng, chậm rãi húp từng muỗng cháo loãng.
“Đừng ồn, để tôi ăn xong bát dưa muối đã.”
Cho đến khi phía cảnh sát đưa ra một bức ảnh.
“Cạch.”
Đôi đũa trong tay tôi rơi xuống đất.
1.
Ngày hai mươi ba tháng Chạp, Tết ông Công ông Táo.
Tôi đang ngồi xổm trước cửa phòng trọ, vừa gặm màn thầu vừa thổi hơi nóng, thì điện thoại rung lên. Tin nhắn từ ngân hàng.
【Ngân hàng XX】 Tài khoản đuôi 3721 của quý khách lúc 10:23 ngày 17/01 nhận được 15.000.000,00 CNY (khoảng 52,5 tỷ VNĐ), số dư hiện tại là 15.003.277,80 CNY.
Tôi đếm đi đếm lại mấy con số không. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu. Sáu số không. Mười lăm triệu tệ.
Cái màn thầu trong tay rơi xuống đất, lăn hai vòng, dính đầy bụi. Tôi không buồn nhặt.
Đứng bật dậy.
Rồi lại ngồi xổm xuống.
Lại đứng lên.
Chân tôi mềm nhũn.
Lão Vương thu mua đồng nát sát vách thò đầu ra, nhìn tôi như nhìn thấy ma.
“Đại Quân, chú sao thế? Mặt trắng như giấy rồi kìa.”
“Không… không sao.”
Tôi vịn tường lảo đảo vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Căn phòng tám mét vuông.
Một cái giường.
Một cái tủ.
Một cái nồi cơm điện.
Tiền thuê mỗi tháng ba trăm tệ, đặt một trả một. Tiền điện nước tháng trước còn nợ, chủ nhà đã gọi giục ba lần.
Tôi mở lại điện thoại, nhìn thêm lần nữa.
Vẫn là mười lăm triệu tệ.
Không phải mơ.
Phản ứng đầu tiên của tôi là… l//ừa đ//ảo.
Dạo này l//ừa đ//ảo viễn thông nhiều như rác. Gửi tin nhắn giả, dụ mình gọi lại rồi moi sạch mật mã.
Tôi không gọi.
Mở app ngân hàng, đăng nhập, tra số dư.
Số dư: 15.003.277,80 CNY.
Tay tôi bắt đầu run.
Là thật. Tiền đã vào tài khoản rồi.
Tôi nhìn chằm chằm con số đó suốt năm phút, đầu óc trống rỗng.
Mười lăm triệu tệ là cái khái niệm gì?
Tôi đi bốc vác ở công trường, một ngày hai trăm tệ. Cày cả tháng mới được sáu nghìn.
Mười lăm triệu… đủ để tôi làm không nghỉ suốt hai trăm năm.
Mà năm nay tôi đã bốn mươi ba tuổi rồi. Sống thêm năm mươi năm nữa còn chưa chắc.
Điện thoại reo. Số lạ, đầu số địa phương.
Tôi bắt máy.
“Alo, xin hỏi có phải anh Triệu Đại Quân không?”
Giọng nữ trẻ, nghe có vẻ gấp.
“Là tôi.”
“Chào anh, tôi là quản lý khách hàng của ngân hàng XX, họ Lưu. Hôm nay hệ thống bên tôi xảy ra lỗi, có một khoản tiền bị chuyển nhầm vào tài khoản của anh. Anh có tiện hoàn trả lại giúp chúng tôi không?”
Tôi im lặng.
“Anh Triệu? Anh còn nghe không?”
“Nghe.”
“Đây là tiền ủy thác đầu tư của khách hàng khác, do hệ thống lỗi nên chuyển nhầm. Anh yên tâm, chỉ cần anh phối hợp hoàn trả, ngân hàng sẽ gửi anh phí cảm ơn 500 tệ, được không ạ?”
Tôi nhìn tờ lịch treo tường.
Ngày hai mươi ba tháng Chạp.
Lịch vạn niên ghi: Nên tế lễ, kỵ xuất hành.
“Được.” Tôi nói. “Tôi biết rồi.”
“Vậy anh thao tác ngay bây giờ được không? Tôi kết bạn WeChat, hướng dẫn anh hoàn tiền nhé.”
“Để tôi suy nghĩ đã.”
Tôi cúp máy.
Suy nghĩ cái gì nữa. Không cần suy nghĩ.
Tôi mở lại app ngân hàng, bấm vào mục “Gửi tiết kiệm định kỳ”.
Mười lăm triệu tệ.
Gửi sạch.
Kỳ hạn năm năm.
Hệ thống hiện: thao tác thành công.
Xong, tôi chuyển sang mục “Quản lý tài chính”, lướt một vòng, chọn đại một sản phẩm kỳ hạn một năm, lợi nhuận dự kiến 4,2%.
Dùng nốt hơn ba nghìn tệ còn lại mua luôn.
Hoàn tất.
Giờ thì yên tâm rồi.
Với lãi suất này, mỗi năm tôi có khoảng sáu trăm ba mươi nghìn tệ tiền lãi.
Chia ra mỗi tháng… hơn một trăm tám mươi triệu tiền Việt.
Điện thoại lại reo. Vẫn số đó.
Tôi không nghe.
Tin nhắn lập tức gửi tới.
【Quản lý Lưu XX】 Anh Triệu, sao anh lại gửi tiền vào tiết kiệm định kỳ? Đây không phải tiền của anh, anh không được làm vậy!
【Quản lý Lưu XX】 Vui lòng hoàn trả ngay, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát!
【Quản lý Lưu XX】 Anh Triệu, có thể anh nhất thời hồ đồ, nhưng đây là hành vi chiếm hữu trái phép. Pháp luật quy định bắt buộc phải hoàn trả. Chỉ cần anh phối hợp, chúng tôi cam kết không truy cứu trách nhiệm. Phí cảm ơn nâng lên 1.000 tệ, anh thấy sao?
【Quản lý Lưu XX】 Anh còn không trả, chúng tôi báo cảnh sát thật đấy!
Tôi tắt tiếng điện thoại, ném xuống dưới gối.
Nằm xuống.
Nhưng không ngủ được.
Tôi lại bật dậy, lôi điện thoại ra xem lần nữa.
Tiền gửi định kỳ: 15.000.000,00 CNY.
Ổn rồi.
Tôi nhét điện thoại lại, nhắm mắt.
Ngoài cửa, lão Vương vẫn kéo xe ba gác, kẽo kẹt kẽo kẹt.
Dưới lầu, bà chủ tiệm tạp hóa đang mắng con.
Xa xa có tiếng pháo nổ. Tết sắp đến rồi, nhà giàu bắt đầu đốt pháo trước.
Tôi khẽ cười.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy cái phòng trọ rách nát này… cũng dễ chịu đến lạ.
2
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng đập cửa đánh thức.
Rầm! Rầm! Rầm!
“Triệu Đại Quân! Mở cửa!”
Tôi giật bắn mình ngồi dậy, phản ứng đầu tiên là chủ nhà tới đòi tiền nhà. Nhìn điện thoại, bảy giờ rưỡi sáng.
Rầm! Rầm! Rầm!
“Mở cửa! Chúng tôi là đồn công an!”
Đồn công an?
Khám phá thêm
Dịch vụ dịch truyện
Ngũ cốc & mỳ ống
Dịch vụ đăng truyện
Tôi khoác áo bông vào, đi chân trần ra mở cửa.
Cửa vừa mở, một đám bảy tám người ùa vào.
Đi đầu là hai người mặc cảnh phục, phía sau là một người đàn ông trung niên mặc đồng phục ngân hàng, một người phụ nữ trẻ đeo kính – đoán chừng chính là vị quản lý Lưu hôm qua gọi điện tới, phía sau nữa là hai người vác máy quay, còn có một cô gái cầm micro.
Căn phòng tám mét vuông của tôi, đứng bảy tám người vào thì chật như nêm cối, xoay người cũng khó.
“Anh là Triệu Đại Quân?” cảnh sát đi đầu hỏi.
“Là tôi.”
“Chúng tôi là đồn công an Thành Quan, tôi họ Chu.” Anh ta giơ thẻ công tác lên, “Tới tìm anh để tìm hiểu chút tình hình, phối hợp một chút.”
Tôi gật đầu, lùi lại một bước, ngồi xuống mép giường.
Khám phá thêm
Bút viết cao cấp
nước
tôi
Vị quản lý Lưu kia chen lên phía trước, mặt đỏ bừng: “Anh Triệu, anh sao có thể làm vậy? Hôm qua tôi đã nói với anh rồi, số tiền đó là chuyển nhầm, anh sao có thể trực tiếp gửi tiết kiệm kỳ hạn? Anh có biết chúng tôi sốt ruột thế nào không? Đó là khoản đầu tư tài chính của khách hàng, hôm nay là phải dùng rồi!”
Tôi không lên tiếng.
Người đàn ông trung niên mặc đồng phục ngân hàng giơ tay lên, ra hiệu cho cô ta đừng kích động.
Ông ta bước lên phía trước một bước, trên mặt cố nặn ra chút nụ cười: “Anh Triệu, tôi là giám đốc chi nhánh phía Đông thành phố của ngân hàng xx, tôi họ Mã.
Việc này quả thật là do chúng tôi sơ suất trong công việc, làm anh thêm phiền phức rồi.
Nhưng số tiền này quả thật không phải của anh, là do thao tác chuyển khoản của ngân hàng bị sai, về mặt pháp luật thì gọi là được lợi không chính đáng, cần phải hoàn trả.
Anh xem, anh phối hợp một chút, hủy sổ tiết kiệm kỳ hạn rồi chuyển tiền lại, chúng tôi sẽ xin cho anh một khoản phí cảm ơn, ba nghìn tệ, anh thấy được không?”
Tôi nhìn ông ta, không nói gì.
“Năm nghìn!” quản lý Lưu chen vào, “giám đốc Mã, năm nghìn được không?”
Giám đốc Mã trừng cô ta một cái, rồi lại nhìn tôi: “Anh Triệu, năm nghìn tệ, chỉ cần anh chuyển tiền lại, chuyện này coi như xong, chúng tôi sẽ không truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào.”
Hai người khiêng máy quay kia tiến lên, ống kính chĩa thẳng vào mặt tôi.
Tôi nghiêng đầu sang một bên.
“Chắc anh còn chưa ăn sáng nhỉ?” cô gái cầm micro cười tủm tỉm hỏi, “Chúng tôi là đài truyền hình thành phố, muốn phỏng vấn anh một chút, chỉ vài câu thôi, được không?”
Tôi dời mắt đi, nhìn về phía cửa, nhìn cảnh sát Chu.
“Cảnh sát Chu, chuyện này có phạm pháp không?”
Cảnh sát Chu ngẩn ra một chút, nhìn giám đốc Mã, rồi lại nhìn tôi, ho khan một tiếng: “Cái này… nghiêm ngặt mà nói, thuộc tranh chấp dân sự. Được lợi không chính đáng mà, cần phải hoàn trả, nhưng nếu chủ động phối hợp thì không cấu thành tội hình sự.”
“Vậy tức là không phạm pháp?”
“Tôi không nói là không phạm pháp, tôi nói là tranh chấp dân sự. Anh phải trả tiền lại cho người ta.”
“Vậy nếu bây giờ tôi không trả, có phạm pháp không?”
Câu hỏi của tôi làm cảnh sát Chu cứng họng.
Sắc mặt giám đốc Mã thay đổi: “Anh Triệu, anh nói vậy là không đúng rồi. Số tiền này anh giữ cũng vô ích, chúng tôi có thể xin tòa cưỡng chế thi hành bất cứ lúc nào!”
“Vậy thì đợi tòa đến.”
Tôi đứng dậy, đi tới chỗ nồi cơm điện, mở nắp ra. Trong đó là nửa nồi cháo còn dư từ tối hôm qua, với một bát dưa muối. Tôi múc một bát, quay lại ngồi xuống mép giường, cầm đũa lên.
“Anh Triệu, anh có thái độ gì vậy?” quản lý Lưu nóng nảy, “Chúng tôi đang giải quyết vấn đề với anh, sao anh có thể như thế?”
Tôi cắn một miếng dưa muối, nhai nhai.
Trong phòng, bảy tám người nhìn nhau, không ai nói gì.
Mặt giám đốc Mã đỏ rồi trắng, trắng rồi xanh.
Cảnh sát Chu khẽ ho một tiếng: “Triệu Đại Quân, anh đừng ăn nữa, nói rõ chuyện đã. Rốt cuộc số tiền này anh có trả không?”
Tôi uống một ngụm cháo.
Ống kính chĩa vào tôi, đèn flash chớp liên hồi.
Tôi không ngẩng đầu lên, nuốt cháo xuống, lại gắp một đũa dưa muối.
“Mọi người đừng cãi nữa,” tôi nói, “đợi tôi ăn xong bát dưa muối này đã.”
3
Quản lý Lưu tức đến toàn thân run bần bật, ngón tay chỉ vào tôi cũng run theo: “Anh, anh đúng là vô lại! Lưu manh! Số tiền này là của ngân hàng chúng tôi, anh dựa vào đâu mà không trả?”
Giám đốc Mã kéo cô ta lại, hạ giọng nói mấy câu gì đó, cô ta lạnh lùng trừng tôi một cái, rồi không nói nữa.
Cảnh sát Chu đi đến bên cạnh tôi, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Triệu Đại Quân,” giọng anh không lớn, nhưng rất có sức nặng, “tôi biết anh có thể cảm thấy số tiền này giống như bánh từ trên trời rơi xuống, muốn giữ lại. Nhưng tôi phải nhắc anh, đây là tiền của ngân hàng, không phải của cá nhân nào cả. Anh không trả, ngân hàng chắc chắn sẽ kiện anh. Đến lúc đó tòa án phán xuống, anh không những phải trả tiền, mà còn phải nộp phí kiện tụng, nói không chừng còn phải chịu cả tiền lãi. Anh là hộ hưởng trợ cấp tối thiểu, có chịu nổi không?”
Tôi nuốt ngụm cháo cuối cùng, đặt bát xuống đất.
“Cảnh sát Chu, tôi hỏi anh mấy câu.”
“Anh nói đi.”
“Thứ nhất, số tiền này là ngân hàng chủ động chuyển cho tôi, không phải tôi trộm, cũng không phải tôi cướp, đúng không?”
Cảnh sát Chu gật đầu: “Chúng tôi đã kiểm tra lịch sử chuyển khoản, đúng là lỗi của hệ thống ngân hàng.”
“Thứ hai, sau khi tôi nhận được tiền, có ai lừa tôi rằng tôi trúng xổ số, hoặc là có người thân ở phương xa để lại di sản, bảo tôi nộp thuế trước rồi mới nhận thưởng không?”
“Không.”
“Thứ ba, tôi có nhận được cuộc gọi lừa đảo nào bảo tôi chuyển tiền vào tài khoản an toàn không?”
“Không.”