Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
15 Triệu Tệ Chuyển Nhầm, Tôi Gửi Hết Vào Sổ Tiết Kiệm
Chương 5
Tôi sững ra một chút.
Ông chỉ chỉ khe cửa: “Tôi thấy có người nhét thứ gì đó vào trong.”
Tôi lấy hai mảnh giấy ra, đưa cho ông.
Ông nhìn qua, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Triệu Đại Quân chưa chết?”
“Không biết. Giọng trong điện thoại đúng là của hắn, nhưng mảnh giấy có phải do hắn viết không thì tôi không biết.”
Ông Vương lật đi lật lại xem mảnh giấy mấy lần, rút điện thoại ra chụp ảnh, rồi trả lại cho tôi.
“Chuyện này phức tạp hơn tôi nghĩ. Cậu tạm thời đừng động vào gì cả, đợi tin của tôi.”
Ông đi rồi.
Tôi nhìn bát sủi cảo đó, một miếng cũng không nuốt nổi.
Bên ngoài có người đang đốt pháo, trẻ con cười, người lớn thì gọi nhau í ới.
Tết đến rồi.
Nhưng cái Tết này của tôi, lại chẳng thể nào yên ổn nổi.
10
Đến mùng Ba, cảnh sát Chu lại tới.
Lần này anh ta mặc cảnh phục, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Tôn Kiến Bình tìm thấy rồi.”
Tôi đứng phắt dậy: “Hắn còn sống?”
Cảnh sát Chu nhìn tôi, không nói gì.
Tim tôi chợt nặng trĩu.
“Chết rồi?”
Cảnh sát Chu gật đầu.
“Tìm thấy ở đâu?”
“Dưới sông. Cùng chỗ như lần trước. Lần này thì chết thật rồi.”
Tôi ngồi phịch xuống mép giường, hồi lâu không nói gì.
Cảnh sát Chu nhìn tôi: “Đêm qua có người đâm thêm một nhát.”
Tôi nhớ tới mảnh giấy kia — “Tôn Kiến Bình chết rồi. Tiền là của tao. Đợi tao tới lấy.”
Người đó, quả nhiên đã tới bồi thêm một nhát.
“Hắn tìm được Tôn Kiến Bình bằng cách nào?”
Cảnh sát Chu lắc đầu: “Không biết. Tôn Kiến Bình trốn rất kỹ, người của chúng tôi tìm suốt ba ngày mà vẫn không ra. Người đó tìm được, chứng tỏ hắn còn hiểu Tôn Kiến Bình hơn cả chúng tôi.”
“Là đồng bọn à?”
“Có lẽ vậy. Sau khi chuyện Tôn Kiến Bình là nội gián bị lộ, tập đoàn lừa đảo vẫn luôn tìm hắn. Lần đầu hắn rơi xuống nước, có lẽ là lúc bỏ chạy bị đuổi kịp, chưa chết hẳn, bị nước cuốn đi. Lần này, mới thật sự chết hẳn.”
Tôi dựa vào tường, đầu óc rối như tơ vò.
Tôn Kiến Bình đã chết.
Cuộc gọi cuối cùng của hắn, là gọi cho tôi.
“Đừng động vào tiền. Đợi tôi.”
Đợi hắn làm gì?
Đến lấy tiền?
Hay là —
Tôi bỗng nghĩ đến một khả năng.
Có phải hắn muốn trả số tiền đó lại cho nạn nhân không?
Có phải hắn biết có người muốn giết hắn, nên đã chuyển tiền đi trước?
Nhưng tại sao lại chuyển cho tôi?
Tại sao lại là thẻ của tôi?
Cảnh sát Chu nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
“Triệu Đại Quân, có một việc tôi phải nói cho cậu biết.”
“Chuyện gì?”
“Tôn Kiến Bình trước khi chết, đã tìm cậu.”
Tôi ngẩn người.
“Khi nào?”
“Đêm ba mươi Tết. Hắn từng đến đây, nhét một mảnh giấy vào.”
Đầu óc tôi ong lên một tiếng.
Đêm ba mươi Tết.
Bóng người đứng ở hành lang kia, người quay lưng về phía tôi, nhét giấy vào kia.
Là Tôn Kiến Bình.
Hắn không chết.
Hắn tới tìm tôi.
Hắn muốn nói cho tôi biết điều gì?
Nhưng lúc đó tôi không mở cửa.
Tôi tưởng hắn là người đến giết mình.
Hắn đi rồi.
Sau đó, bị người ta tìm thấy.
Bị giết.
Nếu lúc đó tôi mở cửa, có phải hắn đã không chết không?
Cảnh sát Chu nhìn sắc mặt tôi, thở dài.
“Đừng nghĩ nhiều. Chuyện này không liên quan gì tới cậu.”
“Làm sao không liên quan?” Tôi ngẩng đầu lên, “Hắn tới tìm tôi, tôi không mở cửa. Hắn vừa đi thì chết.”
“Cậu mở cửa thì hắn cũng phải chết.” Cảnh sát Chu nói, “Những kẻ đó đang tìm hắn, bất kể hắn ở đâu cũng sẽ tìm ra. Cậu mở cửa, biết đâu ngay cả cậu cũng bị giết.”
Tôi không nói gì.
Nhưng rốt cuộc hắn đã tìm đến tôi.
Hắn gửi gắm hy vọng cuối cùng lên người tôi.
Mà tôi lại đến cả cửa cũng không mở.
11
Mấy ngày tiếp theo, mọi chuyện tiến triển rất nhanh.
Quản lý Lưu khai ra hết, tố giác mấy tên đầu sỏ của tập đoàn lừa đảo. Cảnh sát lần theo manh mối, bắt được hơn chục người.
Giám đốc Mã tuy không biết tình hình, nhưng vì quản lý tắc trách nên bị cách chức.
Khoản tiền mười lăm triệu kia bị tòa án phong tỏa, đợi vụ án xét xử xong sẽ hoàn trả cho người bị hại.
Thẻ của tôi cũng bị phong tỏa.
Số tiền gửi có kỳ hạn không rút ra được, mà cũng chẳng ai muốn rút.
Ông Vương đã rút khỏi vụ này. Cảnh sát Chu nói ông ấy được điều sang án khác, trước khi đi còn đến chào tôi.
“Đại Quân, sau này chú ý an toàn. Mấy người đó tuy đã bắt gần hết rồi, nhưng chưa chắc đã bắt sạch. Cậu ở một mình chỗ này, cẩn thận một chút.”
Tôi gật đầu.
Ông ấy đi rồi.
Căn nhà trọ lại chỉ còn lại một mình tôi.
Hai cây cải thảo đó vẫn để ở góc tường, là do Vương Tú Phân mang tới. Chúng đã héo rồi, lá cũng vàng cả.
Tôi không vứt đi.
Khám phá thêm
Voucher mua sách
Sơn & Hoàn chỉnh Ngôi nhà
Phần mềm viết truyện
Không hiểu sao, chỉ là không nỡ vứt.
Ngày rằm tháng Giêng, có người gõ cửa.
Tôi mở cửa, sững người.
Ngoài cửa là một cô gái trẻ, ngoài hai mươi tuổi, người gầy, mặt tái nhợt, mắt sưng đỏ.
Cô ấy mặc áo phao đen, trong tay cầm một cái phong bì.
“Xin hỏi, có phải anh Triệu Đại Quân không?”
“Là tôi.”
Cô ấy nhìn tôi, nước mắt bỗng chốc rơi xuống.
“Tôi là em gái của Tôn Kiến Bình.”
Tôi để cô ấy vào.
Khám phá thêm
tôi
Trọng
nước
Cô ấy ngồi ở mép giường, khóc hồi lâu mới ngừng lại.
“Trước khi anh tôi chết, anh ấy từng gọi điện cho tôi.” Cô ấy nói, “Anh ấy bảo tôi đến tìm anh.”
Tôi không nói gì.
Cô ấy đưa phong bì trong tay cho tôi.
“Anh ấy bảo tôi đưa cái này cho anh.”
Tôi nhận lấy phong bì, mở ra.
Bên trong là một mảnh giấy và một tấm ảnh.
Chữ trên mảnh giấy, giống hệt tờ giấy nhét vào khe cửa đêm ba mươi Tết, xiêu xiêu vẹo vẹo:
“Đừng động vào tiền. Đợi tôi.”
Trong ảnh là hai người.
Khám phá thêm
Đồ lưu niệm truyện
Máy đọc sách điện tử
Khóa học viết truyện
Một người đàn ông trẻ tuổi, gầy, mắt nhỏ, mặc áo sơ mi kẻ caro — Tôn Kiến Bình.
Người còn lại là một ông già tóc hoa râm, mặc áo bông cũ, đứng trước một căn nhà tồi tàn.
Tôi nhìn ông già đó, ngẩn ra.
Là bố tôi.
Bố tôi đã chết mười năm rồi.
Bức ảnh này, là chụp từ mười năm trước.
Tôi chưa từng nhìn thấy.
“Đây là…”
“Anh tôi nói, tấm ảnh này là do bố anh đưa cho anh ấy.”
Tay tôi bắt đầu run lên.
Khám phá thêm
Dịch vụ đăng truyện
Ebook truyện online
Túi vải in truyện
“Anh ấy… anh ấy quen bố tôi thế nào?”
Em gái của Tôn Kiến Bình nhìn tôi, nước mắt lại rơi xuống.
“Bố anh đã cứu anh ấy.”
Cô ấy nói, lúc nhỏ Tôn Kiến Bình rơi xuống sông, là bố tôi vớt anh ấy lên.
Lúc đó bố tôi vẫn còn đang làm ruộng ở quê, con sông đó ngay đầu làng.
Tôn Kiến Bình là người làng bên, nhà nghèo, cha mẹ cũng không quản. Bố tôi thấy anh ấy đáng thương, thường xuyên mang đồ ăn cho anh ấy.
Sau này bố tôi qua đời, Tôn Kiến Bình đi làm thuê ở nơi khác, cũng không quay về nữa.
“Anh ấy bảo tôi nói với anh,” em gái của Tôn Kiến Bình nói, “Số tiền đó, ban đầu anh ấy định dùng để giăng bẫy, dụ đầu sỏ của tập đoàn lừa đảo ra. Nhưng sau đó anh ấy phát hiện mình không sống nổi nữa, nên muốn để lại số tiền đó cho anh.”
“Để lại cho tôi?”
Khám phá thêm
Tiểu thuyết lãng mạn
Đồ dùng đọc sách
Ngũ cốc & mỳ ống
“Anh ấy nói, bố anh đã cứu anh ấy, anh ấy nợ nhà anh một mạng. Số tiền này, coi như trả nợ.”
Tôi nhìn bức ảnh đó, hốc mắt cay xè.
Bố tôi là một người thật thà, cả đời chưa làm được chuyện gì lớn lao.
Ông cứu một người, bản thân đại khái cũng đã quên rồi.
Nhưng người đó lại nhớ suốt cả đời.
“Nhưng số tiền này là tiền bẩn,” tôi nói, “Tòa án đã phong tỏa rồi, phải hoàn trả cho nạn nhân.”
Em gái của Tôn Kiến Bình gật đầu.
“Tôi biết. Anh trai tôi cũng biết. Nhưng anh ấy bảo tôi nói với anh, bất kể số tiền này cuối cùng vào tay ai, cái mạng mà anh ấy nợ nhà anh, anh ấy trả rồi.”
Cô ấy đứng dậy, đi ra cửa.
Khám phá thêm
Truyện tranh manga
Dịch vụ dịch truyện
Ly sứ in truyện
“Chú Triệu, tôi đi đây.”
Cô ấy gọi tôi là chú Triệu.
Bỗng nhiên tôi nhớ ra, nếu Tôn Kiến Bình còn sống, năm nay chắc cũng phải ngoài ba mươi rồi.
Cậu ấy nhỏ hơn tôi mười mấy tuổi.
Cậu ấy gọi bố tôi là chú, gọi tôi là anh.
Nhưng Cậu ấy đã chết rồi.
Chết vào đêm ba mươi Tết.
Sau khi đến tìm tôi, rồi chết.
Tôi đứng ở cửa, nhìn em gái Tôn Kiến Bình đi xa dần.
Gió rất lớn, thổi tóc cô ấy bay loạn.
Cô ấy không ngoảnh đầu lại.
12
Đêm đó, tôi ngồi một mình trong nhà, ăn hết bát sủi cảo đó.
Sủi cảo ông Vương tặng, bị đông cứng ngoài cửa sổ suốt cả tháng Giêng, từ lâu đã cứng ngắc.
Tôi luộc lên, ăn cùng dưa muối.
Ăn xong, tôi rửa bát, đặt lại vào tủ.
Rồi cầm bức ảnh lên, nhìn rất lâu.
Bố tôi vẫn như vậy, tóc bạc trắng, mặc áo bông cũ, đứng trước ngôi nhà rách nát, nheo mắt cười.
Tôn Kiến Bình đứng bên cạnh ông, gầy gầy nhỏ nhỏ, cũng đang cười.
Đó là mười năm trước.
Bố tôi còn sống, Tôn Kiến Bình vẫn là một đứa trẻ.
Mười năm sau, cả hai đều không còn nữa.
Khám phá thêm
tôi
nước
Trọng
Tôi dán bức ảnh lên tường, dùng đinh ghim cố định lại.