Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CHIẾC XE 38 VẠN VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ MẶT DÀY
CHƯƠNG 5
9、
Ngày thứ ba.
Tôi nhận được điện thoại của đồn cảnh sát, báo rằng nhà chị Vương lại làm ầm ĩ lên rồi.
Lúc tôi đến nơi, cửa phòng hòa giải đang mở toang.
Bên trong ầm ĩ như cái chợ vỡ.
Giọng chồng chị Vương to nhất.
“Đều là chủ ý của mẹ tôi! Bà ấy bảo con bé hàng xóm dễ bắt nạt, cứ lái đi hai ngày chả sao đâu! Ban đầu con có định đi đâu!”
Giọng bà mẹ chồng còn lanh lảnh hơn.
“Mày đánh rắm! Rõ ràng là con vợ mày đi ăn cắp chìa khóa! Liên quan mẹ gì đến tao! Tao nói câu đấy lúc nào?”
Chồng chị Vương cãi: “Bà nói! Bà bảo con ranh con thì làm nên trò trống gì!”
Mẹ chồng gắt: “Mày đừng có mà đổ vỏ! Lúc mày lái xe sao mày không sủa lên? Lúc mày nhấn ga chạy 400 cây trên cao tốc sao mày không nói?”
Chồng chị Vương hét: “Là bị các người ép!”
Mẹ chồng mắng: “Ai ép mày? Là con vợ mày ép mày! Đi mà tìm con vợ mày ấy!”
Chị Vương đứng bên cạnh, mắt sưng húp, giọng khản đặc.
“Các người có còn là con người không? Tôi lo cho cái nhà này vắt kiệt cả tâm can, bây giờ đổ hết lên đầu tôi à?”
Chị ta chỉ thẳng mặt chồng.
“Là anh! Chính anh lái cái xe ra ngoài! Chìa khóa là tôi lấy, nhưng xe là do anh lái!”
Chồng chị ta gân cổ: “Cô không lấy chìa khóa thì tôi lái bằng niềm tin à?”
Chị Vương gào: “Anh không đòi lái thì tôi lấy chìa khóa làm quái gì?”
Hai vợ chồng cãi nhau như mổ bò.
Bố chồng chị Vương ngồi rúc vào một góc, không rặn ra được tiếng nào.
Thằng con chị Vương ngồi trên ghế, nhìn người lớn cãi nhau, hết khóc, cũng hết quậy, chỉ ngồi ngây ra nhìn.
Tôi dựa lưng vào khung cửa.
Nhìn họ tự cắn xé lẫn nhau.
Cắn càng hăng, tôi càng thấy hả dạ.
Chồng chị Vương đột nhiên nhìn thấy tôi, gào lên: “Hiểu Hiểu, tất cả là chủ ý của mẹ anh! Em cứ tìm bà ấy! Tìm bà ấy mà đòi tiền!”
Tôi đủng đỉnh đáp: “Bốn người các người, người nào cũng có phần tham gia. Anh lái xe, chị ta lấy chìa khóa, hai ông bà già ngồi xe ké. Không thoát được một ai đâu.”
Chồng chị Vương cứng họng.
Bà mẹ chồng lại bắt đầu bài ca quen thuộc: “Tôi chỉ là một bà già, tôi chả biết cái gì cả! Các người không được bắt tôi!”
Viên cảnh sát bước vào.
“Thôi ngay, đừng có ầm ĩ nữa.”
Cả nhà chị Vương im bặt.
Cảnh sát nói rành rọt: “Các người bây giờ có cắn xé nhau cũng vô ích. Mỗi người đều có phần tham gia vào vụ trộm cắp, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm. Ai là chủ mưu, ai là tòng phạm, tòa án sẽ phán quyết. Nhưng không ai chạy tội được đâu.”
Chồng chị Vương đổ gục xuống ghế.
Mẹ chồng chị Vương lại bắt đầu khóc lóc.
Bố chồng chị Vương vẫn ngồi thu lu trong góc, câm nín.
Chị Vương ôm chặt lấy con trai, nước mắt lã chã rơi rớt.
Viên cảnh sát quay sang nhìn tôi.
“Người bị hại, cô có ý kiến gì không?”
Tôi đáp: “Cứ xử lý theo pháp luật.”
Viên cảnh sát gật đầu.
Anh quay sang nhà chị Vương tuyên bố: “Theo quy định của pháp luật, số tiền liên quan đến vụ án cực kỳ lớn, ra lệnh tạm giam hình sự đối với 4 người trưởng thành. Đứa trẻ tạm thời giao cho trung tâm bảo trợ cộng đồng.”
Chồng chị Vương lập tức bật dậy.
“Tạm giam? Tạm giam thật á?”
Cảnh sát nói: “Đúng thế.”
Mẹ chồng chị Vương đặt mông ngồi bệt xuống đất ăn vạ.
“Tôi không đi! Có chết tôi cũng không đi!”
Cảnh sát đáp lạnh lùng: “Cái này không phải do bà quyết định.”
Hai viên cảnh sát bước tới, xốc nách lôi bà ta dậy.
Bà ta giãy giụa hai cái nhưng bất thành.
Chồng chị Vương chân lại nhũn như chi chi, bám tường mà vẫn không đứng vững.
Chị Vương ôm chặt lấy con không buông.
“Con tôi không thể không có mẹ được…”
Cảnh sát mỉa mai: “Bây giờ cô mới nhớ ra mình làm mẹ à? Lúc ăn cắp xe sao không nghĩ đến con trai?”
Chị Vương câm nín.
Tôi đứng ngoài cửa, nhìn họ lần lượt bị giải đi.
Chồng chị Vương đi đầu tiên.
Cúi gằm mặt, trông hệt như một con chó hoang mất chủ.
Chị Vương đi thứ hai.
Ôm con khóc rống lên đúng 5 phút, cuối cùng vẫn bị cảnh sát kéo ra.
Mẹ chồng chị Vương đi thứ ba.
Vừa đi vừa chửi rủa ỏm tỏi, bị hai cảnh sát kẹp hai bên.
Bố chồng chị Vương đi cuối cùng.
Vẫn im thin thít, tự giác cúp đuôi đi ra.
Một nữ cảnh sát dắt thằng nhỏ ra một góc.
“Cháu ngoan, đi theo cô trước nhé, vài ngày nữa bố mẹ sẽ đến đón cháu.”
Thằng bé nhìn tôi, đột nhiên buông một câu.
“Cô ơi, cháu sai rồi.”
Tôi nhìn nó.
8 tuổi.
Nó chẳng hiểu cái gì cả.
Nhưng mẹ nó hiểu.
Mẹ nó hiểu tất cả.
Tôi không nói gì.
Quay lưng bỏ đi.
Đằng sau vọng lại tiếng khóc của thằng nhỏ.
Lần này tôi không thấy hả hê nữa.
Nhưng cũng không hề thấy mềm lòng.
Lúc mẹ nó trộm xe của tôi.
Lúc nó vẽ bậy lên vách xe của tôi.
Lúc mẹ nó cười cợt tôi trên đường cao tốc.
Không một ai nghĩ là mình sai.
Bây giờ mới biết sai à.
Muộn rồi.
10、
Ngày thứ 3 sau khi cả nhà chị Vương bị bắt tạm giam hình sự.
Tôi ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn viết lại toàn bộ sự việc thành một bài bóc phốt trên mạng.
Tôi nghĩ tiêu đề mất 5 phút.
Cuối cùng quyết định lấy tên này.
“Kỳ nghỉ lễ 1/5, chiếc xe RV mới tinh của tôi bị nhà hàng xóm 5 người cuỗm mất.”
Trong bài, tôi kể lại tường tận quá trình sự việc.
Từ lúc chị Vương sang chơi, đến lúc nửa đêm 2 giờ ăn cắp xe, rồi lúc trên cao tốc cười mỉa tôi, đến lúc bị bắt.
Viết cực kỳ chi tiết.
Thời gian, địa điểm, các đoạn hội thoại, viết sạch sành sanh.
Cuối bài đính kèm 3 thứ.
Đoạn cắt từ camera an ninh của chung cư. 2 giờ sáng, chồng chị Vương lái xe của tôi lao ra khỏi cổng.
Đoạn cắt ghi âm cuộc gọi. “Em có một mình, cứ tùy tiện tìm cái khách sạn nào mà ở.”
Giấy thông báo lập án của cảnh sát. Giấy trắng mực đen: Tội trộm cắp.
Đăng xong, tôi đi tắm một cái.
Quay ra xem lại.
Điện thoại nổ tung.
Hơn 900 lượt bình luận.
Hơn 2.000 lượt chia sẻ.
“Trời đất ơi, trên đời còn có loại người này sao?”
“Cả nhà 5 người hùa nhau đi ăn cắp xe hàng xóm, giấu mặt vào đâu cho hết nhục?”
“Nghe file ghi âm tức muốn hộc máu, ‘Cứ tùy tiện tìm cái khách sạn nào mà ở’, đây là tiếng người à?”
“Chấm hóng diễn biến tiếp theo, bắt buộc phải phạt tù!”
Tôi lướt thêm nửa tiếng.
Bình luận phá vỡ con số chục ngàn.
Hai tiếng sau.
Trên top tìm kiếm (hot search) xuất hiện một từ khóa.
#Hàng_xóm_vô_liêm_sỉ_nhất.
Nhấn vào, bài đầu tiên chính là bài bóc phốt của tôi.
Lượt đọc 80 triệu.
Khu bình luận chính thức phát điên.
“Tôi là hàng xóm nhà bà này, tôi biết rõ lai lịch nhà này luôn.”
Một tài khoản ẩn danh bình luận.
“Bà Vương XX, làm ở công ty XX, bình thường rất thích lợi dụng chiếm đồ lặt vặt. Ông chồng cũng thế, trước đây từng chôm đồ bưu kiện của người khác trong chung cư rồi.”
Bình luận này bị đẩy lên top đầu.
Gần 100 nghìn lượt thích.
Chưa đầy 1 tiếng sau.
Có người tung ra một bức ảnh chụp màn hình.
Công ty của chồng chị Vương vừa ra thông báo.
“Nhân viên công ty Lý XX, do bị tình nghi phạm tội trộm cắp đã bị tạm giam hình sự. Căn cứ vào quy định công ty, chính thức sa thải.”
Dân mạng vỗ tay rào rào.
“Đáng đời!”
“Lúc đi ăn cắp không nghĩ đến công ăn việc làm à?”
“Giờ thì hay rồi, tiết kiệm được tí lộ phí, bay luôn chén cơm.”
Nửa tiếng sau.
Lại có người đào ra được trường học của thằng con chị Vương.
Trường tiểu học XX, lớp 3/2.
Trong nhóm chat phụ huynh nổ tung.
Có người tung ảnh chụp màn hình đoạn chat.
Một phụ huynh nói: “Nghe nói trong lớp mình có học sinh mà phụ huynh vừa bị bắt vì tội trộm xe? Gia đình kiểu này liệu có ảnh hưởng tiêu cực đến con em chúng ta không?”
Phụ huynh khác đáp: “Kiến nghị nhà trường xử lý, gia đình như thế không hợp để học ở lớp chúng ta đâu.”
Lại một phụ huynh thêm vào: “Chuyển trường đi, đừng làm ảnh hưởng đến những đứa trẻ khác.”
Tôi nhìn đoạn ảnh chụp.
Nói thật, thằng bé khá tội nghiệp.
Nhưng lúc mẹ nó làm ra chuyện này, đâu có nghĩ đến nó.
Thông tin của bà mẹ chồng chị Vương cũng bị đào sạch sành sanh.
Trước khi về hưu làm ở cơ quan nào, sống ở khu dân cư nào, đều bị người ta bóc hết.
Có người kể hồi trước bà này ở khu cũ toàn cãi lộn chửi nhau với hàng xóm, nổi tiếng là tai ngược chí phèo.
Có người bảo ông bố chồng thích bú chùa, vào siêu thị đứng ăn thử đồ cả nửa tiếng đồng hồ mới chịu đi.
Bản lề nhà họ bị lột sạch sành sanh đến tận cái lai quần.
Tôi đang mải lướt mạng.
Điện thoại reo lên.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Xin chào, xin hỏi cô có phải là cô Tống Hiểu Hiểu không? Tôi gọi từ trại tạm giam XX.”
Tôi đáp: “Là tôi.”
“Vương XX muốn gặp cô, cô ấy nói có lời muốn nói với cô.”
Tôi nhướn mày: “Chị ta muốn nói gì?”
Đồng chí cảnh sát đáp: “Cô ấy nói muốn xin lỗi, cô ấy bằng lòng đền mọi thứ, cầu xin cô tha thứ cho cô ấy.”
Tôi im lặng hai giây.
“Lúc trước chị ta cứng họng lắm mà?”
Cảnh sát im lặng không đáp.
Tôi nói lạnh lùng: “Nhờ anh nhắn lại với chị ta, muộn rồi.”
Cúp máy.
Tôi lại tiếp tục lướt mạng.
Bài viết đã leo lên Top 1 hot search.
11、
Một tháng sau.
Tòa mở phiên xét xử.
Tôi ngồi ở dãy ghế nguyên đơn.
Cả nhà 4 người chị Vương đứng ở bục bị cáo.
Bốn người mặc đồng phục trại giam, tóc đều bị cắt ngắn.
Chị Vương gầy rộc đi một vòng, hốc mắt trũng sâu.
Chồng chị ta cúi gằm mặt, suốt phiên tòa chưa từng ngẩng lên.
Ông bố chồng vẫn tư thế cũ, đứng mà khom người rúm ró.
Bà mẹ chồng không chửi thề nữa, đứng im re thin thít.
Thẩm phán đọc bản cáo trạng.
Tội trộm cắp, tài sản liên đới trị giá 38 vạn tệ, số lượng đặc biệt lớn.
Luật sư bào chữa của chị Vương thao thao bất tuyệt một hồi.
Nào là gia cảnh khó khăn, nhất thời hồ đồ, thái độ nhận tội tốt, xin được khoan hồng giảm án.
Thẩm phán hỏi chị Vương: “Bị cáo có lời gì muốn nói không?”
Chị Vương bật khóc.
Khóc thật sự.
“Tôi biết sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi. Tôi nguyện ý bồi thường, bao nhiêu tiền cũng bồi thường. Cầu xin tòa cho tôi một cơ hội làm lại cuộc đời, tôi còn có đứa con nhỏ…”
Thẩm phán hỏi ngược lại: “Lúc bị cáo trộm xe, bị cáo có nghĩ đến con mình không?”
Chị Vương câm nín.
Thẩm phán lại hỏi chồng chị Vương.
Anh ta lí nhí: “Tất cả đều là chủ ý của mẹ tôi.”
Dưới hàng ghế dự khán có người bật cười.
Thẩm phán gõ búa.
“Yêu cầu giữ trật tự.”
Cuối cùng, tòa tuyên án.
Vợ chồng chị Vương, tội phạm chủ mưu, phạt tù 3 năm, cộng thêm phạt tiền 5 vạn tệ.
Bố mẹ chồng, tòng phạm, phạt tù 1 năm, cho hưởng án treo 2 năm, cộng thêm phạt tiền 2 vạn tệ.
Bồi thường dân sự: 18 vạn 7 ngàn tệ.
Chị Vương nghe xong, nhũn người đổ ập xuống.
Hai cảnh sát tư pháp phải xốc nách chị ta lên.
Chồng chị ta bật khóc.
Đàn ông hơn 30 tuổi đầu, khóc tu tu như một đứa trẻ.
Mẹ chồng chị ta lại bắt đầu bài ca gào thét.
“Tôi không phục! Tôi muốn kháng cáo!”
Thẩm phán lạnh lùng: “Bị cáo có quyền kháng cáo.”
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu thừa, kháng cáo cũng vô ích.
Lúc bước ra khỏi tòa án, ánh nắng cực kỳ rực rỡ.
Tôi hít một hơi thật sâu.
18 vạn 7 ngàn tệ.
Nhà chị Vương phải gom trong vòng 1 tháng.
Bán luôn căn nhà dưới quê.
Căn nhà đó là nhà dưỡng già của bố mẹ chồng chị ta.
Nhà ở thành phố tuyến 3, bán được hơn 40 vạn.
Đền tiền cho tôi xong, còn lại hơn 20 vạn.
Về quê á? Làm gì còn chỗ mà ở.
Thuê nhà ư? Lương hưu không đủ trang trải.
Chồng chị Vương mất việc.
Chị Vương cũng mất việc.
Trước đây chị ta làm thu ngân ở một siêu thị, sau khi xảy ra chuyện, siêu thị cũng tống cổ chị ta đi.
Cả nhà 4 người, 2 người đi tù, 2 người hưởng án treo, cộng thêm một đứa trẻ.
Trắng tay hoàn toàn.
Tôi đến cửa hàng 4S.
Chiếc xe RV đã sửa xong.
Trần xe thay mới tinh, sofa vệ sinh kỹ lưỡng, vách xe được sơn lại sạch sẽ.
Y như một chiếc xe mới.
Nhân viên giao chìa khóa cho tôi.
“Cô Tống, xe của cô đây.”
Tôi nhận lấy chìa khóa.
Lên xe, nổ máy.
Tiếng động cơ chạy cực êm.
Tôi lái xe về khu chung cư.
Đậu dưới lầu.
Vừa bước xuống xe.
Một bà lão chống gậy đứng cách đó không xa.
Là mẹ chồng chị Vương.
Bà ta nhìn tôi, định bước tới.
Đi được hai bước thì lại khựng lại.
Há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Tôi cũng không thèm nói gì.
Mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Hạ cửa kính xuống.
Nhìn thẳng bà ta.
Cuối cùng bà ta cũng lên tiếng.
“Cô gái…”
Tôi đáp gọn lỏn: “Lưới trời lồng lộng.”
Cuốn kính lên.
Đạp ga.
Lái ra khỏi khu chung cư.
Trong gương chiếu hậu, bà già đứng chết trân tại chỗ, hai tay bám chặt cây gậy chống, không nhúc nhích.
Tôi phóng thẳng lên đường cao tốc.
Lần này sẽ không còn ai trộm xe của tôi nữa.
Lần này sẽ không còn ai cười cợt tôi nữa.
Lần này sẽ không còn ai xúi tôi tùy tiện tìm cái khách sạn nào đó để ở nữa.
Bản đồ định vị báo, cách bãi biển còn 400 cây số.
Tôi mở nhạc lên.
Gió ngoài cửa sổ lùa vào mát rượi.
Đồ đạc của Tống Hiểu Hiểu tôi, các người có thể xin, nhưng tôi cho hay không là quyền của tôi.
Các người không được ăn cắp.
Bởi vì một khi ăn cắp, thì phải trả giá.
Không trả được bằng tiền, thì dùng thứ khác mà trả.
Ví dụ như tự do.
Ví dụ như thanh danh.
Ví dụ như cả nửa đời còn lại.
Kỳ nghỉ lễ 1/5, đến trễ mất một tháng.
Nhưng không sao.
Xe RV của tôi, con đường của tôi.
Không ai có thể tước đoạt được.
(Hết)