Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đại Tiểu Thư Không Cần Diễn
Chương 2
3.
Tôi đang ở trong phòng chuẩn bị bản kế hoạch nhắm vào nhà họ Lục, định cho bọn họ biết tay.
Không ngờ Lục Minh lại đột ngột dẫn theo mấy người hầu xông vào, không nói hai lời đã bắt đầu lục tung khắp nơi.
“Lâm Du Điềm, giao đồ ra đây!”
Tôi lạnh mắt nhìn bọn họ ném quần áo của tôi đầy đất.
“Giao gì?”
Lục Minh cười lạnh.
“Còn giả bộ? Vòng tay của em gái tôi đâu? Chẳng lẽ không phải cô lấy sao?”
“Lục soát! Cho tôi lục soát kỹ!”
Rầm một tiếng.
Một chiếc vòng tay lóe lên ánh đỏ từ trong quần áo của tôi rơi ra.
Lục Dao đi theo phía sau vào trong, vừa nhìn thấy chiếc vòng tay, lập tức đưa tay che miệng.
“Quả nhiên là chị lấy……”
“Chị, nếu chị thích thì có thể nói thẳng với em, sao lại phải trộm chứ?”
cha Lục mẹ Lục cũng đã chạy tới cửa.
Thấy cảnh này, cha Lục chỉ vào tôi, ngón tay run bần bật.
“Nhà môn bất hạnh! Nhà môn bất hạnh mà!”
“Nhà họ Lục ta sao lại sinh ra thứ trộm cắp như cô!”
Tôi nhìn chiếc vòng tay dưới đất, lại nhìn gương mặt đắc ý của Lục Dao.
Thủ đoạn vu oan này, thật sự thấp kém đến mức buồn cười.
Tôi bước tới nhặt chiếc vòng tay lên.
“Chỉ cái thứ rách nát này thôi à?”
“Còn không bằng hàng ngoài vỉa hè, vậy cũng đáng để tôi trộm sao?”
Sắc mặt Lục Dao tái nhợt.
“Đây là mẫu giới hạn của Cartier, giá trị ba mươi vạn……”
“Ba mươi vạn?”
Tôi cười khẩy một tiếng.
Sau đó đột ngột dùng sức, ném mạnh chiếc vòng tay xuống đất.
“Choang!”
Mấy viên đá quý mong manh lập tức vỡ nát thành từng mảnh.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Lục Dao hét lên một tiếng, lao tới ôm lấy đống mảnh vỡ.
“Vòng tay của tôi! Lâm Du Điềm, cô đền cho tôi!”
Tôi phủi tay.
“Loại đồ này, để trong phòng tôi còn thấy chật chỗ.”
“Muốn vu oan tôi à? Lần sau nhớ lấy thứ gì đáng tiền một chút.”
mẹ Lục tức đến hai mắt đỏ ngầu, gọi bảo vệ tới đè tôi lại.
“Tuổi còn nhỏ mà không học tốt, sau này đi ra ngoài cũng chỉ làm nhà họ Lục mất mặt.”
“Chát!”
Cây roi mây trong tay bà ta quất xuống người tôi từng cái, từng cái thật mạnh.
Đau rát.
Nhưng tôi cắn chặt răng, không hề hé răng lấy một tiếng.
“Đánh hay lắm.”
“Mối nhục ngày hôm nay, tôi nhớ hết rồi.”
“Ơn sinh thành, tôi sẽ hoàn trả hết.”
mẹ Lục bị ánh mắt của tôi dọa đến cứng cả người tại chỗ.
cha Lục mất kiên nhẫn phất tay: “Được rồi, nhốt nó vào phòng cấm túc cho tôi! Ba ngày không cho ăn cơm, để nó tự kiểm điểm cho đàng hoàng!”
Tôi thật sự bị nhốt suốt ba ngày.
Ngày thứ tư, Lục Dao bưng vào một bát cháo đã thiu.
“Chị, đói lắm rồi đúng không?”
“Đây là em cố ý để lại cho chị, mau ăn đi.”
Cô ta ném cái bát xuống đất.
“Tối nay có một buổi tiệc từ thiện, ba mẹ sẽ đưa em đi.”
“Ban đầu không định dẫn chị theo đâu, dù sao bộ dạng chị thế này, dẫn ra ngoài cũng chỉ làm mất mặt.”
“Nhưng ba nói, đã đón về rồi thì dù sao cũng phải cho mọi người gặp mặt, kẻo người ta bảo nhà họ Lục keo kiệt.”
Cô ta cười nhạo nhìn tôi, rồi dùng mũi chân đá cái bát trên đất.
“Ăn đi, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi làm trò cười cho người ta?”
Nói xong, cô ta vỗ tay.
Mấy nữ hầu đi vào, trong tay bưng một bộ quần áo.
Đó là đồng phục của nữ hầu.
Lại còn là loại mà nha hoàn hạng thấp nhất mới mặc.
“Chị, quần áo của chị quá quê mùa, mặc ra ngoài sẽ dọa khách sợ đấy.”
“Bộ này tuy có hơi đơn giản, nhưng rất hợp với khí chất của chị.”
“Bận nó vào, tối nay chị cứ đi theo sau em, giúp em nâng váy, rót trà mời nước.”
“Làm tốt, em sẽ bảo mẹ cho chị ăn cơm.”
Mấy nữ hầu cười cợt, xúm lại, định xông tới lột quần áo tôi.
“Đại tiểu thư, đắc tội rồi.”
“Cũng là vì tốt cho cô thôi, miễn cho cô mặc rách rưới ra ngoài làm mất mặt.”
Tôi đột ngột đứng bật dậy.
Dù đã đói ba ngày, nhưng khí thế bùng lên trong khoảnh khắc ấy vẫn khiến mấy nữ hầu sợ đến lùi liền mấy bước.
“Cút!”
Sắc mặt Lục Dao biến đổi.
“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
“Các người còn ngẩn ra đó làm gì? Lột cho tôi!”
“Tôi là đại tiểu thư nhà họ Lục, có chuyện gì tôi chịu!”
Mấy nữ hầu ùa lên.
Tôi chộp lấy mảnh bát vỡ dưới đất, dí sát vào cổ một nữ hầu ở gần nhất.
Máu tươi lập tức rỉ ra.
“Ai dám động?”
Mấy nữ hầu sợ đến hét toáng lên, vội vàng lùi lại.
Lục Dao cũng bị sự tàn nhẫn của tôi dọa sợ.
Cô ta không ngờ tôi bị nhốt ba ngày mà vẫn có thể hung dữ đến vậy.
“Cô… cô đúng là đồ điên!”
“Được! Cô không mặc phải không?”
“Vậy thì cô cứ mặc bộ đồ hôi hám này đi!”
“Để tôi xem đến lúc đó cô còn ngẩng đầu nổi trước mặt toàn bộ kinh thành thế nào!”
Cô ta giậm giày cao gót, tức giận bỏ đi.
Tôi ném mảnh sứ trong tay xuống, mềm nhũn ngã phịch xuống đất.
Muốn nhìn tôi bẽ mặt sao?
Tôi mò trong túi áo sát người ra một thiết bị liên lạc mini.
“Tối nay, tôi sẽ để nhà họ Lục biết, thế nào mới là hào môn thật sự.”
Buổi tiệc tối được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất kinh thành.
cha Lục, mẹ Lục dẫn Lục Dao và Lục Minh đi qua đi lại giữa đám đông, nhận đủ mọi lời nịnh hót của người khác.
Còn tôi thì mặc một bộ quần áo cũ nát, đứng nép ở một góc.
“Đó là thiên kim thật vừa được nhà họ Lục nhận về sao?”
“Sao lại mặc thành thế này? Trông chẳng khác gì ăn mày.”
“Nghe nói lớn lên ở quê lâu rồi, tay chân còn không sạch sẽ, hay trộm đồ của Lục Dao nữa.”
Lục Dao dẫn tay một người đàn ông trẻ tuổi bước tới.
Đó là thiếu gia nhà họ Vương, Vương Cường.
Hắn là công tử ăn chơi nổi tiếng ở kinh thành, thủ đoạn đùa giỡn phụ nữ đến mức khiến người ta phát khiếp.
Nghe nói số cô gái bị hắn hủy hoại, hai bàn tay còn đếm không xuể.
“Chị, để em giới thiệu với chị.”
Lục Dao cười ngọt ngào.
“Đây là Vương thiếu, anh ấy vừa gặp đã yêu chị rồi.”
Đôi mắt của Vương Cường đảo qua đảo lại trên người tôi.
“Không tệ, tuy ăn mặc quê một chút, nhưng gương mặt với vóc dáng này vẫn khá có sức hút.”
“Đủ hoang dại, tôi thích.”
Hắn chìa bàn tay béo ngậy ra, muốn sờ mặt tôi.
Tôi vung tay tát một cái.
“Bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra.”
Vương Cường sa sầm mặt.
“Giả vờ thanh cao cái gì? Bố mẹ cô đã gả cô cho tôi rồi.”
“Sau đêm nay, cô sẽ là người của tôi.”
“Tôi muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy.”
Cái gì?
Tôi nhìn về phía cha Lục, mẹ Lục.
Bọn họ đang đứng trên sân khấu, cầm micro, đỏ mặt tươi cười.
“Các vị khách quý, hôm nay ngoài việc chào đón con gái tôi về nhà, còn có một chuyện vui nữa muốn thông báo.”
“Đó là con gái út của tôi, Du Điềm, sắp đính hôn với thiếu gia Vương Cường của tập đoàn nhà họ Vương!”
Toàn trường vỗ tay rầm rầm.
Lục Dao thì ghé sát tai tôi.
“Chị, vui không?”
“Vương thiếu mà là một người đàn ông rất biết ‘thương người’ đấy.”
“Nghe nói vợ trước của anh ta bây giờ vẫn còn bị nhốt trong bệnh viện tâm thần.”
“Chị gả qua đó rồi, nhất định sẽ rất ‘hạnh phúc’.”
Đây là cha mẹ ruột của tôi sao?
Đây là cái gọi là tình thân máu mủ sao?
Nếu các người đã bất nhân, thì đừng trách tôi bất nghĩa!
Vương Cường thấy tôi không nói gì, tưởng tôi đã chấp nhận số phận.
Hắn đưa tay ra định kéo cánh tay tôi.
“Đi thôi, hôn thê của anh, chúng ta lên phòng trên lầu nói chuyện ‘tình cảm’ cho đàng hoàng.”
cha Lục trên sân khấu thúc giục.
“Du Điềm, còn không mau cảm ơn Vương thiếu? Đây chính là phúc khí mấy đời con mới tích được đấy!”
mẹ Lục cũng phụ họa theo.
“Đúng vậy, Vương thiếu không chê con xuất thân từ thôn quê, con nên biết đủ rồi!”
Tôi chết lặng nhìn bọn họ.
Đột nhiên.
Tôi chộp lấy chai rượu vang trên bàn bên cạnh.
Một tiếng “choang” vang lên.
Chiếc chai đập vào mép bàn, vỡ tan tành.
Tôi nắm chặt cổ chai sắc nhọn, chĩa thẳng vào cổ họng Vương Cường.
Cả hội trường lập tức chết lặng.
Vương Cường sợ đến trắng bệch mặt, không dám nhúc nhích.
“Cô… cô điên rồi sao? Cô muốn làm gì?”
Tôi từng bước áp sát, ánh mắt điên cuồng khiến tất cả mọi người đều rợn tóc gáy.
Tôi nhìn về phía đôi cha mẹ đạo mạo giả nhân giả nghĩa trên sân khấu.
“Phúc khí?”
“Phúc khí này để cho các người, các người có muốn không?”
“Muốn bán con gái cầu vinh? Muốn lấy tôi đổi lấy đầu tư?”
Mảnh thủy tinh trong tay tôi đâm vào lớp thịt béo của Vương Cường, máu từ từ rỉ ra.
“Các người đã hỏi tôi có đồng ý chưa?”
“Các người có hỏi…”
“Người đứng sau tôi, có đồng ý không?”
Đúng lúc này.
Cửa lớn của phòng tiệc bị người ta đẩy bật ra.
Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen nối nhau bước vào.
Khí thế bức người, sát khí đằng đằng.
Một người đàn ông trung niên mặc áo đuôi tôm sải bước đi vào.
Sau lưng ông ta còn có các giám đốc ngân hàng lớn ở kinh thành, cùng luật sư trưởng của những văn phòng luật hàng đầu.
Người đàn ông trung niên đó đi thẳng đến trước mặt tôi.
Dưới ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người.
Ông ta quỳ một gối xuống đất, kính cẩn cúi đầu.
“Lâm tổng, thuộc hạ đến muộn.”
“Đám đồ không có mắt này, nên xử lý thế nào?”