ĐƯỢC CỨU NHỜ LỜI TIÊN TRI

CHƯƠNG 4



“Các người không xứng làm bố làm mẹ. Lại càng không xứng đáng treo ảnh của Ninh Ninh trong nhà.”

“Ảnh và tro cốt của Ninh Ninh, tôi sẽ mang đi hết. Tôi sẽ đưa Ninh Ninh về nhà. Về ngôi nhà thực sự của con bé.”

Bố tôi giật mình ngẩng phắt đầu lên:

“Mẹ, đừng mà! Chúng con thật sự biết sai rồi…”

“Các người biết sai rồi, vậy Ninh Ninh có sống lại được không?” Bà ngoại quát lớn.

Bố đứng chết trân tại chỗ.

Chỉ có chị gái lặng lẽ bước vào phòng, bê hộp tro cốt của tôi ra, nhẹ nhàng đặt vào tay bà ngoại.

Bà ôm lấy hộp tro cốt, đôi bàn tay đầy vết chai sần nhẹ nhàng vuốt ve lên chiếc hộp lạnh lẽo.

Bay lơ lửng trên không trung, dường như tôi vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay của ngoại.

“Ninh Ninh, bà ngoại đưa cháu về nhà.”

7.

Linh hồn tôi đi theo bà ngoại về quê.

Bà chôn hộp tro cốt của tôi ở sân sau, ngay cạnh chiếc xích đu.

Chiếc xích đu đó là do ông ngoại hồi còn sống đã tự tay đóng cho tôi. Nó rất chắc chắn.

Hồi nhỏ, điều tôi thích làm nhất là ngồi trên xích đu, xem cuốn truyện tranh bà mua cho, và ăn những quả dâu tây đích thân ông ngoại trồng.

Giờ nghĩ lại…

Những ngày tháng ở dưới quê, mới là quãng thời gian tôi sống vui vẻ, hạnh phúc nhất.

Lên Nam Thành sống cùng bố mẹ, tuy ở cạnh chị gái rất vui, tuy bố mẹ cũng hay chăm sóc tôi, nhưng trong sự chăm lo ấy, họ luôn dành cho chị phần tình cảm nhiều hơn tôi gấp mấy lần.

“Ninh Ninh à, lúc mới đi theo bố mẹ, chị con đã chịu rất nhiều khổ cực, hay ốm đau lắm. Con giúp bố mẹ chăm sóc chị được không?”

“Ninh Ninh à, hồi trước chị con cũng ít khi được ăn bánh kem. Con nhường chị ăn nhiều một chút được không?”

Từng việc, từng việc một.

Rõ ràng có vẻ như họ đã trao tình yêu cho tôi, nhưng đồng thời họ cũng trao cho chị tình yêu nhiều hơn tôi gấp bội.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Tôi luôn nghĩ rằng, chỉ cần được ở bên cạnh bố mẹ và chị gái là đủ rồi.

Cho đến khi cái lời nguyền chết tiệt đó xuất hiện.

Dù vậy, tôi không oán trách họ.

Nếu mạng sống của tôi có thể đổi lấy sự sống cho chị, thì có chết một vạn lần cũng xứng đáng.

Điều nuối tiếc duy nhất của tôi là tôi chưa kịp giới thiệu Hứa Thời An với bà ngoại.

Cũng chưa kịp để bà nhìn thấy dáng vẻ của tôi khi mặc váy cưới.

Càng chưa kịp sinh cho bà một chắt trai hay chắt gái bế bồng.

Tôi nhìn khuôn mặt già nua, nhăn nheo của bà.

Linh hồn tôi lại mờ đi thêm một chút. Thời gian của tôi không còn nhiều nữa.

Bà treo bức ảnh của tôi ngay cạnh ảnh ông ngoại.

Sau đó, bà bày hết những món đồ ăn vặt và trái cây tôi thích lên bàn thờ.

“Ninh Ninh à…”

Giọng nói khàn đục của bà vang lên trong căn nhà vắng vẻ:

“Cháu có đau không…”

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Đau lắm bà ơi. Thật sự rất đau.

Cháu muốn gọi bố mẹ mở cửa thả cháu ra, điện thoại ở ngay bên cạnh. Cháu từng nghĩ đến việc cầu cứu.

Nhưng ngày hôm đó, cháu thật sự không còn chút sức lực nào nữa rồi.

Bà ngoại lau nước mắt, châm lửa đốt tiền giấy, rồi thả vào một cái thau sắt.

“Bà nhớ hồi trước cháu rất thích mặc quần áo màu xanh lam. Bà đã mua cho cháu rồi đây.”

“Bà nghe ông chủ bán vàng mã nói, dưới đó bây giờ vật giá đắt đỏ lắm, phải gửi vàng thỏi, bạc nén mới có giá trị.”

“Còn mấy thứ máy tính, máy chơi game gì đó, dưới đấy cũng dùng được tuốt.”

Bà vừa đốt giấy, vừa lải nhải hệt như ngày tôi còn bé.

“Hồi ở quê cháu chưa từng được chơi mấy món này, hôm nay bà mua hết cho cháu rồi.”

“Nhận được thì nhớ cất kỹ nhé, đừng để đứa nào nó cướp mất…”

Giọng bà nghẹn ngào, rồi cuối cùng khóc nấc lên, người cuộn lại thành một cục.

“Mấy hôm trước mắt phải bà cứ giật liên tục, bà tính lên thăm cháu luôn. Nhưng chỉ vì đợi mua con gà ác ở cái sạp đầu ngõ…”

“Cái sạp đó ông chủ bán thường xuyên, tự dưng mấy hôm đấy lại nghỉ.”

 

“Bà chỉ đợi có mấy ngày ấy thôi, vậy mà vẫn không kịp… Ninh Ninh của bà, chỉ suýt chút nữa thôi!”

Phải rồi. Chỉ suýt chút nữa thôi.

Linh hồn tôi càng ngày càng mờ nhạt. Bà ngoại cũng đã đốt tiền giấy cho tôi suốt sáu ngày.

Tôi biết, đã đến lúc tôi phải lên đường rồi.

Ngày thứ bảy.

Khi bà ngoại đang chuẩn bị đốt lần giấy tiền cuối cùng cho tôi, thì bố mẹ và chị gái đến.

Chỉ vài ngày không gặp, trông họ tiều tụy đi rất nhiều. Đặc biệt là chị, môi chị tái nhợt, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Mẹ, chúng con đến thăm Ninh Ninh.”

Bà ngoại không thèm để ý đến họ, chỉ lẳng lặng nhìn chị gái thắp cho tôi nén nhang.

Mẹ tôi muốn bước lên một bước, nhưng bà đã đưa tay chắn ngang:

“Các người đến đây làm gì? Bây giờ đến đây thì có tác dụng gì?”

Mẹ tôi với khuôn mặt trắng bệch, khẩn khoản nài nỉ:

“Mẹ, hôm nay là ngày cúng đầu thất của Ninh Ninh, ngộ nhỡ con bé quay về thì sao?”

“Mẹ, con cầu xin mẹ, cho con thắp cho Ninh Ninh một nén nhang, đốt cho con bé ít tiền giấy được không?”

Bà ngoại lạnh nhạt nhìn bà:

“Cái lúc các người đẩy ngã Ninh Ninh xuống tầng hầm, các người có hỏi xem nó có đau không?”

“Cái lúc Dĩ Sơ xót em, muốn thả Ninh Ninh ra ngoài, các người có từng nghĩ đến việc Ninh Ninh ở trong đó đau đớn như thế nào không?”

“Tôi nói lại lần nữa. Các người không xứng làm bố làm mẹ của Ninh Ninh. Càng không có tư cách đến đây thắp nhang cho nó!”

Bà ngoại đuổi thẳng cổ bố mẹ tôi ra ngoài, chỉ để lại một mình chị gái đứng ở sân sau.

Chị thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chỗ đất chôn hũ tro cốt của tôi.

Ngay chỗ đó, vài ngày trước đã mọc lên một nụ hoa nhỏ.

“Ninh Ninh, đêm nay… em sẽ về thăm chị chứ?”

“Đêm nay về nhìn chị một chút, được không em?”

Tôi thu mình ở một góc sân, mỉm cười yếu ớt.

Chị ơi, em nghe thấy rồi.

Đêm nay em nhất định sẽ về. Chị nhé?

8.

Thời gian của tôi đến rồi.

“Đi thôi, đến giờ rồi.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau tôi.

Tôi quay đầu lại, nhìn về phía căn phòng ngủ.

Đó là nơi bà ngoại và chị gái đang say giấc.

Tôi đã hứa với họ, đêm nay sẽ về thăm.

Tôi từ từ lướt vào phòng.

Bà ngoại và chị gái đều đã ngủ say.

Chị nhíu chặt lông mày, giấc ngủ có vẻ rất bất an.

Bà ngoại cũng vậy, đôi mắt nhắm nghiền mà hai hàng nước mắt vẫn chầm chậm rỉ ra.

Tôi mỉm cười, vươn tay khẽ chạm vào hai người.

Rồi tôi để lại một món đồ trên bàn thờ.

Làm xong những việc này, tôi vô cùng luyến tiếc ngắm nhìn mọi vật trong phòng.

Dường như có ngắm bao nhiêu cũng không thấy đủ.

Ngày trước xem phim trên TV, thấy bảo những người đi xuống Hoàng Tuyền trước khi đầu thai sẽ vô cùng lưu luyến mọi thứ ở nhân gian.

Đến khi tới lượt mình, tôi mới thực sự thấu hiểu cảm giác đó.

“Đi thôi. Đến giờ rồi.” Giọng nói phía sau lại cất lên thúc giục.

Tôi quay lưng lại, không ngoảnh đầu nhìn nữa.

Cơ thể tôi ngày càng trong suốt, thế giới trước mắt cũng dần trắng xóa.

Trong cơn hoảng hốt, tôi dường như loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của bà ngoại và chị gái văng vẳng bên tai:

“Ninh Ninh, nhớ thường xuyên về thăm bà trong giấc mơ nhé.”

“Ninh Ninh, kiếp sau… để chị đi tìm em, có được không?”

Tôi nhắm mắt lại. Trong lòng chỉ còn lại một sự buông bỏ thanh thản.

Chỉ hy vọng kiếp sau, tôi sẽ không phải chịu cảnh “chỉ suýt chút nữa” là có được hạnh phúc nữa.

NGOẠI TRUYỆN:

Hai năm sau.

Hứa Thời An lại đưa Ôn Dĩ Sơ về vùng quê ở Bắc Thành.

Bà ngoại của Ôn Dĩ Ninh đã qua đời vào năm ngoái vì suy nghĩ, đau buồn quá độ.

Cái chết của Dĩ Ninh là một đòn đả kích quá lớn đối với nhà họ Ôn.

Bố Ôn bị đột quỵ, liệt nửa người nằm trên giường, suốt ngày chỉ biết nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Ôn Dĩ Ninh.

Mẹ Ôn thì xuất gia nương nhờ cửa Phật, mỗi ngày trong chùa chỉ tụng kinh vãng sanh cho con gái út.

 

Ôn Dĩ Sơ gánh vác lại toàn bộ công việc kinh doanh của gia đình, ngày ngày tất bật ngược xuôi.

Còn Hứa Thời An, với tư cách là anh rể tương lai (nay đã trở thành người giúp việc đắc lực), hỗ trợ Ôn Dĩ Sơ quản lý công ty nhà họ Ôn.

Hứa Thời An ngồi ở sân sau. Nơi bà ngoại chôn hũ tro cốt hai năm trước, nay đã mọc thành một cây hoa mộc hương xanh tốt.

Anh vẫn nhớ rõ, Ôn Dĩ Ninh luôn rất thích hoa mộc hương.

Cứ đến tháng 9 hằng năm, cô lại ra sức rung cây cho hoa rụng xuống, rồi bám lấy Ôn Dĩ Sơ đòi chị làm mật hoa cho mình ăn.

“Thời gian trôi qua nhanh thật. Hai năm rồi.” Hứa Thời An khẽ lên tiếng.

Ôn Dĩ Sơ “ừ” một tiếng nhẹ bẫng.

Em gái của cô, giờ này chắc đã đầu thai rồi nhỉ?

Nếu tính ra, bây giờ con bé chắc cũng đã lên 2 tuổi rồi?

Không biết em gái cô ở kiếp này trông bộ dạng ra sao.

Cô tĩnh lặng vuốt ve thân cây hoa mộc hương.

Trong đầu, dường như vẫn còn văng vẳng tiếng cười nói ríu rít của Ôn Dĩ Ninh ngày trước:

“Ninh Ninh, hôm nay chị có đeo sợi dây chuyền em tặng chị này.”

“Cứ mỗi lần đeo nó, chị lại có cảm giác em vẫn đang ở bên cạnh chị vậy.”

Cô khẽ mỉm cười.

Trong suốt những năm qua, cô chỉ mơ thấy Ôn Dĩ Ninh đúng hai lần.

Lần đầu tiên là vào đêm cúng đầu thất của em ấy.

Hôm đó, Dĩ Ninh tươi cười vẫy tay với cô:

“Chị, em đi trước nhé.”

“Sợi dây chuyền em tặng chị, chị tuyệt đối không được đánh mất đâu đấy!”

Lần thứ hai là vào năm ngoái.

Con bé lại cười tươi rói với cô trong mộng:

“Chị, em tìm được gia đình mới rồi. Họ đối xử với em rất tốt!”

Ôn Dĩ Sơ cẩn thận miết nhẹ mặt dây chuyền trên cổ.

Chẳng biết kiếp này Ninh Ninh đã tìm được một gia đình như thế nào.

Nhưng thế cũng tốt. Ít ra là tốt hơn sống ở nhà họ Ôn.

Tốt hơn việc cái gì cũng phải “chỉ suýt chút nữa” mới có được…

Ôn Dĩ Sơ đứng dậy, nhìn cây mộc hương lần cuối rồi mỉm cười.

Ninh Ninh à, sau này nếu có duyên, biết đâu chúng ta còn có cơ hội gặp lại.

“Đi thôi.”

Cô gật đầu với Hứa Thời An.

Hai người cứ thế rời khỏi nhà bà ngoại. Vừa bước ra khỏi cổng, họ bắt gặp một bé gái đang chạy nhảy tung tăng từ đằng xa chạy lại.

Phía sau cô bé là một đôi vợ chồng với khuôn mặt ngập tràn nụ cười hạnh phúc:

“Cục cưng, chạy chậm thôi, bố theo không kịp con mất!”

“Cục cưng ơi, lấy kẹo của bà ngoại thì phải nhớ nói cảm ơn bà nhé!”

Bé gái cười giòn tan.

Ôn Dĩ Sơ đứng sang một bên nhìn, ánh mắt dâng lên một nụ cười đầy ắp hoài niệm.

Trong ký ức của cô, Ninh Ninh ngày trước cũng từng cười tươi rói như vậy. Vô tư, vô lự.

Mãi cho đến khi hai người bị chia cắt một khoảng thời gian dài, cô không bao giờ còn thấy được nụ cười đó trên môi em ấy nữa.

Ôn Dĩ Sơ quay người rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Cô bé kia như có linh cảm, bỗng quay đầu nhìn về phía bóng lưng của Ôn Dĩ Sơ.

Ôn Dĩ Sơ không hề phát hiện ra…

Trên chiếc cổ trắng ngần của bé gái, có một vết bớt màu đỏ nhạt, giống hệt với vết bớt trên cổ của Ôn Dĩ Ninh năm nào.

“Cục cưng ơi, chúng ta về nhà thôi!”

Bé gái xoay người lại, một lần nữa mang theo nụ cười rạng rỡ sà vào vòng tay yêu thương của bố mẹ.

【HẾT】

 

Chương trước
Loading...