Hắn - Thái Tử Điện Hạ Vì Sao Lại Như Vậy

Chương 1



Sau khi r/ơi xuống nước một lần, ta mắc phải một căn b/ệnh kỳ q/uái.

Một căn b/ệnh… khiến ta chẳng dám nói ra với bất kỳ ai.

Chỉ cần nhìn thấy một người, điều đầu tiên hiện ra trước mắt ta… không phải dung mạo, không phải thân phận.

Mà là b/í m/ật ph/òng th/e sâu kín nhất của họ.

Đại tướng quân uy chấn sa trường, vậy mà một đêm lại sủng hạnh bảy nữ nhân.

Trạng nguyên lang thanh danh hiển hách, hóa ra lại là kẻ đoạn tụ.

Tiểu hầu gia phong lưu phóng khoáng, vì tình mà cam tâm làm kẻ ở dưới.

Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã… lại lén lút tư tình cùng hoàng hậu.

Càng nhìn… ta càng cảm thấy thế gian này thật sự quá mức hoang đường.

Cho đến một ngày, ta nhìn thấy Điện hạ Thái tử.

Người mà cả thiên hạ đều cho rằng lạnh lùng c/ấm d/ục, thanh tâm quả d/ục.

Ta cũng theo thói quen… nhìn qua.

Rồi ngay khoảnh khắc đó—

Ta chết lặng.

Hửm?

Sao lại là ta?!

1

Điện hạ Thái tử phong tư như trăng sáng giữa trời thu, khí chất thanh quý như gió lành đầu xuân, nhưng quả thực miệng lưỡi lại cay độc đến mức khiến người ta không dám đến gần.

Cũng vì vậy mà bao năm qua, bên cạnh chàng vẫn trống vắng, không có lấy một bóng hồng thân cận.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện trong những cảnh tượng kia, người cùng chàng lên xuống quấn quýt lại chính là ta, ta chỉ cảm thấy như trời đất trước mắt đều sụp đổ.

Chẳng lẽ đây chính là báo ứng cho những năm qua ta g /iết người, phóng h /ỏa sao?

“Thu nước miếng lại, sắp nhỏ xuống tay ta rồi.”

Giọng nói đầy chán ghét của Thẩm Lâm Vũ vang lên, kéo ta về thực tại.

Ta chớp mắt mấy lần, vội vàng dời ánh nhìn, cúi đầu lau khóe môi.

Điện hạ Thái tử tuy miệng lưỡi độc địa, nhưng dáng vẻ khi động phòng trong những cảnh tượng kia lại câu hồn đoạt phách đến mức khiến người ta khó mà giữ được bình tĩnh.

“Điện hạ thứ tội, miệng thần không cố ý.”

Nước miếng… cũng vậy.

Thẩm Lâm Vũ liếc ta một cái, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ, giọng nói chua ngoa:

“Nếu không phải đám nha hoàn Đông cung suốt ngày tìm cớ bị điều đi chỗ khác, ta tuyệt đối sẽ không để một kẻ mặc váy mà còn toát ra mùi đàn ông như ngươi đến hầu hạ.”

Ta: “…”

Nói cứ như thể ta rất tình nguyện hầu hạ chàng vậy.

“Điện hạ…”

Ta do dự một chút, lựa lời cẩn trọng:

“Gia phụ bệnh nặng, thuộc hạ cũng muốn…”

“Không được.”

Câu nói còn chưa dứt đã bị Thẩm Lâm Vũ lạnh lùng cắt ngang.

“Bạch Chức, trước khi nói dối thì động não một chút.”

“Lừa ta thì được, nhưng đừng có tự lừa chính mình.”

“Ngươi vốn là cô nhi, từ nhỏ đã được mẫu hậu nuôi lớn bên cạnh ta, thì lấy đâu ra cái gọi là ‘gia phụ’?”

Ta không phục.

“Có lẽ… nghĩa phụ ta vừa mới nhận gần đây thì sao?”

Thẩm Lâm Vũ lạnh lùng hừ một tiếng.

“Lén lút sau lưng ta mà âm thầm cấu kết.”

“Ảnh Nhất, lôi nàng ra ngoài ch /ém đi.”

2

Có lẽ là vì sợ ch /ém ta xong thì Đông cung sẽ không còn ai nguyện ý đến hầu hạ.

Rốt cuộc ta vẫn chưa chết nổi.

Thế nhưng Thẩm Lâm Vũ cũng chẳng vì vậy mà buông tha, ngày nào cũng nghĩ cách sai phái ta đến mức muốn kiệt sức.

“Bạch Chức, thứ ta muốn uống là Dương Hiện sáu phần nóng, ngươi pha cái gì đây? Rễ cây chắc?”

“Bạch Chức, y phục của ta không phải dây thừng, mà ta cũng chẳng phải phạm nhân để ngươi buộc thành như vậy.”

“Bạch Chức…”

Bên tai toàn là những lời càm ràm không dứt của Thẩm Lâm Vũ, nhưng trước mắt ta lại hiện ra cảnh tượng chàng toàn thân trần trụi, hơi thở gấp gáp, cùng ta dây dưa không dứt.

Cứu mạng…

Ta thật sự sắp phát điên rồi.

“Ngươi đỏ mặt với ta làm gì?”

Giọng nói mang theo vài phần không vui của Thẩm Lâm Vũ kéo ta trở lại thực tại.

“Điện hạ… thuộc hạ e là… do thời tiết quá nóng mà thôi.”

Câu trả lời này rõ ràng khiến Thẩm Lâm Vũ không tin.

“Ngươi lại nói dối.”

“Ánh mắt đó của ngươi y như chó thấy bánh bao, tròng mắt sắp dính luôn lên người ta rồi.”

“Ngươi rõ ràng là đang có ý đồ bất chính với ta.”

Ta hít sâu một hơi, dứt khoát nhận luôn, mặc kệ tất cả:

“Đúng, thuộc hạ chính là đang tham luyến nhan sắc của điện hạ.”

Cho nên mau đuổi ta đi đi!

Ta cố nén chút kỳ vọng mỏng manh trong lòng, ngẩng đầu nhìn lại Thẩm Lâm Vũ.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu ta lại hiện ra cảnh suối nước nóng dập dềnh hơi nước.

Nhìn vòng eo thon gọn đầy dụ hoặc trong cảnh tượng đó, hai dòng m /áu nóng không báo trước phun ra dưới mũi ta.

Thẩm Lâm Vũ: “…”

Ta: “…”

Xong rồi.

Lần này tội danh coi như đã bị đóng đinh.

Có lẽ nghĩ đến trong đầu ta giờ phút này toàn là những hình ảnh không đứng đắn, ánh mắt Thẩm Lâm Vũ nhìn ta bỗng xuất hiện vài phần mất tự nhiên hiếm thấy:

“Ta còn tưởng lòng ngươi sớm đã chẳng khác gì nam nhân.”

“Không ngờ… ngươi vẫn còn cứu được.”

“Yên tâm, lát nữa ta sẽ gọi Thái y đến kê vài thang thuốc.”

“Bệnh này… tuyệt đối không được bỏ trị.”

Không chịu nổi nữa!

Có ai mau đến cứu ta với…

3

Cầu xin Thẩm Lâm Vũ thương xót không thành, ta đành bắt đầu giả bệnh.

Nói gì thì nói, chí ít cũng không còn phải ngày ngày chảy m /áu mũi nữa.

Ban đầu Thẩm Lâm Vũ chẳng tin, cho đến khi Vương thái y bắt mạch xong…

Ông ta thao thao bất tuyệt, nào là âm dương thất hòa, tướng hỏa vọng động, tâm thận bất giao, còn phải đề phòng hỏa độc xông vào doanh huyết, làm rối loạn thần minh.

Một tràng chữ nghĩa rối rắm như thiên thư, ta nghe mà chẳng hiểu nổi lấy một câu.

“Thủ lĩnh, ông ta đang nói cái gì vậy?”

Ta nghiêng đầu hỏi Ảnh Nhất đang đứng bên cạnh Vương thái y.

Ảnh Nhất vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, ánh mắt nghiêm cẩn như khúc gỗ.

Hắn đáp:

“Lần cuối cùng ta nghe những lời này là khi Tiểu Thập Tam trúng xuân dược.”

Ta: “…”

Quả nhiên là vậy.

Ngày nào mở mắt ra cũng toàn thấy những cảnh xuân sắc, khác gì vô tình uống nhầm xuân dược đâu chứ.

Vương thái y là tâm phúc của Thẩm Lâm Vũ, nghe hắn nói như vậy, cuối cùng Thẩm Lâm Vũ cũng miễn cưỡng cho ta nghỉ mấy hôm.

Ta liền tranh thủ cơ hội, lén lút trốn ra khỏi cung.

Nghĩ đi nghĩ lại, sau này Thẩm Lâm Vũ cứ dây dưa với ta, e rằng cũng chỉ vì bên cạnh hắn ngoài ta ra thì toàn là nam nhân.

Hắn căn bản chẳng còn ai khác để chọn.

Đã vậy, chỉ cần đưa đến cho hắn một mỹ nhân tuyệt sắc, hắn chắc chắn sẽ chẳng còn hứng thú với ta nữa.

Tiểu thư thế gia thì khó tiếp cận, nữ nhi thường dân lại e rằng Thẩm Lâm Vũ chẳng thèm để mắt.

Vì thế, ta quyết định chọn vị hoa khôi nổi danh nhất kinh thành.

Hoa khôi vốn chỉ bán nghệ không bán thân, nhưng khi nghe nói người cần gặp là Thái tử điện hạ, lại thấy ta đưa ra một nắm ngân phiếu, nàng liền gật đầu đồng ý đi theo.

Số bạc một trăm lượng ta chuẩn bị vốn tưởng sẽ dùng tới, cuối cùng lại chẳng cần đến.

Ngược lại, ta còn lời thêm cả ngàn lượng.

Hoa khôi quả nhiên là người tốt.

Ta ôm ngực, chân thành hứa hẹn:

“Cô yên tâm, ta nhất định sẽ thu xếp chu toàn mọi việc cho cô!”

4

Cung quy nghiêm ngặt, dĩ nhiên không thể tùy tiện dẫn người vào.

Nhưng ta có cách riêng.

Ta đưa hoa khôi Thu Lạc đi cửa sau của người quen, làm cho nàng một thân phận nha hoàn hầu cận.

“Cô cứ yên tâm, nào phải thật sự bắt cô đi làm nha hoàn!”

Ta dẫn Thu Lạc đường hoàng đi thẳng về Đông cung.

Vừa đi vừa không quên cổ vũ nàng:

“Thân phận nha hoàn lại càng dễ tiếp cận điện hạ.”

“Hơn nữa có ta ở đây tạo cơ hội, chinh phục điện hạ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!”

Thu Lạc tin lời ta không chút nghi ngờ.

Bàn tay khẽ run, nàng lại từ trong tay áo rút ra hai tờ ngân phiếu, lặng lẽ nhét vào tay ta.

“Xong việc, còn có thưởng thêm.”

Nàng ghé sát tai ta, khẽ thì thầm.

Chân ta lập tức bước nhanh hơn mấy phần.

“Thu Lạc cô nương, mau lên! Đi lối tắt này, kẻo cô mệt.”

5

Ta đưa Thu Lạc thuận lợi tiến vào Đông cung.

Ảnh Nhất đang ngồi trên xà nhà thư phòng, thấy sau lưng ta có thêm một người, lập tức “vèo” một tiếng nhảy xuống.

“Nàng là ai?”

Ta rút tờ ngân phiếu vừa nhận được, đưa cho hắn.

“Vừa từ lãnh cung lĩnh về một nha hoàn, để nàng ta thay chúng ta gánh bớt việc.”

“Thủ lĩnh, mấy việc bưng trà rót nước vất vả này, chẳng lẽ cứ để chúng ta làm mãi sao?”

Ảnh Nhất nhìn ta, vẫn là gương mặt gỗ quen thuộc, nhưng ánh mắt rõ ràng đã dao động.

Hắn nhét ngân phiếu vào ngực, khẽ gật đầu, coi như ngầm đồng ý.

Lúc ấy Thẩm Lâm Vũ đang ở trong thư phòng, thay thánh thượng phê tấu chương.

Thấy ta tới, hắn lạnh giọng nói:

“Ta nuôi nhiều ám vệ như vậy, rốt cuộc chỉ có ngươi là lắm chuyện nhất.”

“Bệnh khỏi rồi?”

“Khỏi thì lại đây mài mực cho ta.”

“Nếu chưa khỏi, thì mang Kinh Kim Cương của ta về chép đi.”

Trong lòng ta âm thầm trợn mắt, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ ngơ ngác hỏi:

“Ý điện hạ là?”

 

Chương tiếp
Loading...