Hoa Vô Dương – Ngọc Tuyết Cung

Chương 5



Sản nghiệp trong kinh thành vẫn chưa hoàn toàn chuyển dời.

Một chiêu này của Tiêu Quyết, chẳng khác nào rút củi đáy nồi.

Quả thật đã làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của ta.

Nhưng.

Thì đã sao?

Hắn cho rằng một viện tử, hai tên thị vệ, là có thể nhốt được Thẩm Thanh Nguyệt ta sao?

Hắn quá coi thường ta.

Cũng quá coi thường thế lực mười năm ta gây dựng ở Giang Nam.

Ta chậm rãi cong môi.

Nở một nụ cười lạnh đến tận xương.

Tiêu Quyết.

Ván cờ này.

Mới chỉ vừa bắt đầu.

Ngươi kéo ta xuống địa ngục của ngươi.

Vậy thì ta sẽ tự tay hủy đi địa ngục ấy.

Chúng ta cứ chờ mà xem.

12

Những ngày tiếp theo.

Lãm Nguyệt Hiên gió êm sóng lặng.

Ta giống như một con chim thực sự bị nuôi nhốt trong lồng bằng vàng mang tên Lãm Nguyệt Hiên.

Mỗi ngày ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.

Những món ăn cung nữ mang đến, ta đều nhận hết.

Những xiêm y và châu báu được đưa đến, ta thản nhiên thay lên người.

Không từ chối.

Không kháng cự.

Ta thậm chí bắt đầu thong thả dạo bước quanh trong viện trống trải này.

Ngắm rừng mai trơ cành chưa đến độ nở hoa.

Rải thức ăn cho đàn cá chép gấm bơi lượn vô ưu trong ao.

Sự thuận theo của ta.

Sự an tĩnh đến mức gần như vô hại.

Dần dần khiến thị vệ và cung nữ canh giữ buông lỏng cảnh giác.

Trong mắt họ, vị nữ phú thương Giang Nam giàu có đến mức địch quốc kia —

rốt cuộc cũng chỉ là một nữ nhân.

Bị nam nhân giam lại, liền mất đi răng nanh móng vuốt.

Bọn họ đã sai.

Tiêu Quyết mỗi ngày đều đến.

Thường là lúc hoàng hôn buông xuống.

Hắn mang theo một thân mỏi mệt cùng mùi rượu nhàn nhạt, bước vào Lãm Nguyệt Hiên.

Hắn chưa từng bước vào phòng ta.

Chỉ đứng ngoài sân.

Vì vậy khi không muốn chạm mặt hắn ta lại lui về phòng.

Ngăn cách bởi song cửa đã bị đóng đinh, thỉnh thoảng quan sát hắn.

Hắn luôn lặng lẽ nhìn vào gian phòng của ta, thông qua khe cửa, như nhìn thấu ta bên trong.

Giữa chúng ta là mười năm ân oán chồng chất.

Không ai nói một lời.

Hắn nhìn ta.

Ta cũng nhìn hắn.

Nhìn gương mặt ngày một hốc hác.

Nhìn đôi mắt càng lúc càng nặng nề, như mang theo cả triều cục trên vai.

Ta biết hắn không dễ chịu.

Liễu Như Yên vốn chẳng phải kẻ dễ đối phó.

Còn ta — một “Thẩm chưởng quỹ” bỗng dưng mất tích — đã trở thành bí ẩn lớn nhất kinh thành.

Hắn phải dập tắt lời đồn.

Phải trấn an những quan viên chịu ân lợi từ ta.

Phải chống đỡ áp lực từ Liễu gia.

Và trên hết — phải đối diện với sự nghi kỵ của hoàng đế.

Hắn hẳn rất mệt.

Đáng đời.

Trong lòng ta không có thương xót.

Chỉ có một thứ khoái ý lạnh lẽo.

Hôm ấy, ta đang ngắm nhìn đàn cá chép

Hắn đến, vẫn đứng dưới gốc mai lớn nhất.

Nhưng hôm nay, hắn trầm mặc hơn mọi lần.

Mùi rượu trên người cũng nặng hơn.

Hắn đứng rất lâu.

Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ như thường lệ — đứng đến khi trời tối rồi rời đi.

Thế nhưng lần này, hắn lên tiếng.

“Ngươi không có gì muốn hỏi ta sao?”

Giọng hắn khàn khàn, như cát khô cọ vào cổ họng.

Tay ta đang rải thức ăn cho cá khẽ khựng lại.

Ta không quay đầu.

Chỉ nhàn nhạt hỏi:

“Muốn hỏi gì?”

“Hỏi ta vì sao nhốt ngươi lại.”

“Hỏi ta đặt Liễu Như Yên vào vị trí nào.”

“Hỏi ta rốt cuộc muốn làm gì.”

Trong giọng hắn mang theo một tia tự giễu.

Ta bật cười.

Xoay người, nhìn hắn. “Vương gia, có phải ngươi hiểu lầm điều gì rồi không?”

“Ngươi là kỳ thủ.”

“Ta là quân cờ.”

“Quân cờ chỉ cần ở yên trên bàn cờ là được.”

“Không cần, cũng không có tư cách, đi hỏi suy nghĩ của kỳ thủ.”

Lời ta rất bình thản.

Nhưng lại như một lưỡi đao mềm.

Khiến sắc mặt vốn đã khó coi của hắn càng thêm xám bệch.

“Trong lòng ngươi, ta đối xử với ngươi như vậy sao?”

“Không phải sao?” ta hỏi ngược lại, “Vương gia cho rằng giữa ngươi và ta, vẫn còn tình phu thê sâu nặng ư?”

Hắn im lặng.

Rất lâu sau.

Dường như hắn đã hạ quyết tâm điều gì đó.

Hắn từ trong ngực áo lấy ra một vật, đưa cho ta.

Đó là một cây trâm bạch ngọc, toàn thân ôn nhuận.

Đầu trâm khắc một đóa mai còn đang hàm tiếu.

Là cây trâm ta thích nhất ở tiền kiếp.

Là di vật mẫu thân để lại cho ta.

Tiền kiếp khi ch /ết, nó hẳn đã cùng ta vùi trong lớp tuyết trắng.

“Đây là gì?” ta hỏi, dù biết rõ.

“Đồ của ngươi.” hắn nói, “Ta đã giữ mười năm nay rồi, may mà không hư hại.”

Trong mắt hắn có một tia mong đợi rất khẽ.

Hắn dường như hy vọng ta sẽ cảm động.

Sẽ vì cây trâm này mà thay đổi cách nhìn về hắn.

Ta nhìn cây trâm.

Trong lòng lạnh như băng.

“Vương gia có lòng.”

Ta nói.

“Nhưng ta đã không cần nữa.”

“Người ch /ết không thể sống lại.”

“Vật còn đó, người đã chẳng còn như xưa.”

“Cây trâm này, cũng giống như chủ nhân của nó.”

“Đáng lẽ đã nên chôn dưới đất từ lâu.”

Lời ta tàn nhẫn đến cực điểm.

Hoàn toàn nghiền nát chút ảo tưởng cuối cùng của hắn.

Bàn tay cầm trâm của hắn bỗng siết chặt.

Gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.

Cây bạch ngọc trâm giá trị liên thành trong tay hắn phát ra tiếng rạn vỡ rất khẽ, như không chịu nổi lực ép.

Hắn đỏ ngầu đôi mắt, nhìn ta chằm chằm.

Như thể muốn nuốt sống ta.

Ta lại chỉ khẽ mỉm cười với hắn.

Sau đó xoay người.

Không nhìn hắn thêm một lần nào nữa.

Tiếp tục cho cá ăn.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân loạng choạng rời đi.

Cùng một tiếng gầm trầm thấp bị dồn nén, tựa như mãnh thú bị nhốt.

Nụ cười nơi khóe môi ta càng sâu thêm.

Tiêu Quyết.

Ván cờ đã bắt đầu.

Ngươi cho rằng mình là kỳ thủ?

Sai rồi.

Trong bàn cờ này.

Ngươi, ta, Liễu Như Yên, hoàng đế, cả Đại Chu triều.

Đều chỉ là quân cờ của ta.

Còn ta, Thẩm Thanh Nguyệt.

Mới là người thật sự cầm quân.

Ta ném xuống nhúm thức ăn cuối cùng.

Nhìn đàn cá chép tranh nhau trong nước.

Giống hệt đám người trong kinh thành kia, tranh quyền đoạt lợi.

Ngu xuẩn.

Lại đáng thương.

Ta quay đầu, nhìn bộ trà cụ thanh sứ tinh xảo trên bàn.

Dưới đáy một chiếc chén.

Ta đã dùng móng tay khẽ khắc một ký hiệu, chỉ người của ta mới hiểu.

Mấy ngày nay, ta đều dùng chiếc chén đó uống trà.

Sau đó để một cung nữ mới đến tên Tiểu Đào mang ra ngoài rửa.

Tiểu Đào tuổi còn nhỏ, lá gan cũng nhỏ.

Quan trọng nhất là, huynh trưởng của nàng đang làm việc trên một tuyến vận thuyền ở Giang Nam của ta.

Lương bổng hậu hĩnh, đãi ngộ tốt.

Nàng là người duy nhất trong Lãm Nguyệt Hiên, đối với ta mang lòng cảm kích thật sự.

Nước cờ đầu tiên của ta đã đặt xuống bàn cờ.

Giờ chỉ còn chờ quân cờ của ta ở ngoài cung truyền tin trở lại.

Tiêu Quyết, ngươi cứ đợi đó.

Rất nhanh thôi, ngươi sẽ hiểu thế nào là dẫn l /ửa thiêu thân.

Thế nào là tự đào m /ồ ch /ôn mình.

13

Tiểu Đào rất sợ.

Hai tay nàng run rẩy không ngừng.

Chiếc khay trà đặt trên tay lắc lư như chiếc lá cuối thu bị gió cuốn.

Trên khay là một chén trà thanh sứ.

Đó là chén Thẩm chưởng quỹ vừa dùng.

Dưới đáy chén có một vết xước nhỏ, rất mờ, rất khó nhận ra.

Thoạt nhìn chỉ như vết sứt do vô ý va chạm.

Nhưng Tiểu Đào biết rõ.

Đó không phải vết va chạm.

Đó là ám hiệu.

Là ám hiệu Thẩm chưởng quỹ đã hẹn với người bên ngoài.

Huynh trưởng nàng từng dặn kỹ.

Nếu một ngày trong cung nhìn thấy ám hiệu ấy.

Không được hỏi.

Không được lộ vẻ khác thường.

Chỉ cần tìm cách mang vật có ám hiệu ra ngoài.

Đem giao cho một lão bá bán kẹo hồ lô ở ngoài Thần Vũ Môn.

Chuyện còn lại sẽ không liên quan đến nàng.

Tiểu Đào cúi đầu bưng khay trà bước ra khỏi Lãm Nguyệt Hiên.

Hai thị vệ canh cửa đứng sừng sững như tượng đá.

Ánh mắt sắc bén lướt qua nàng từ đầu đến chân.

Thấy chỉ là một cung nữ mang trà tới Lãm Nguyệt Hiên và rời khỏi, bọn họ liền thu ánh nhìn lại.

Tim Tiểu Đào đập dồn dập đến mức tưởng như sắp vọt ra khỏi cổ họng.

Nàng không dám đi nhanh, sợ khiến người khác nghi ngờ.

Nhưng cũng không dám đi chậm, sợ làm hỏng đại sự.

Nàng đi qua những hành lang dài hun hút của hoàng cung.

Lách qua đội cấm quân đang tuần tra.

Cuối cùng cũng tới được nơi xử lý đồ tạp trong cung.

Nàng giả vờ trượt tay.

Chiếc khay trà rơi xuống đất phát ra tiếng “choang” chói tai.

Chén trà vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.

Ma ma quản sự mắng nàng vài câu.

Rồi sai nàng quét dọn sạch sẽ.

Tiểu Đào quỳ xuống thu dọn.

Nhanh như chớp, nàng giấu mảnh đáy chén có vết xước vào trong tay áo.

Những mảnh còn lại được gom lại, gói kỹ rồi đem vứt bỏ.

Khi làm xong, lưng nàng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hoàng hôn buông xuống.

Đến ngày cung nữ được luân phiên xuất cung đi mua sắm.

Tiểu Đào hòa lẫn trong đám người, theo dòng người bước ra khỏi Thần Vũ Môn.

Nàng liếc mắt một cái đã nhìn thấy lão bá bán kẹo hồ lô.

Ông ta dựa vào góc tường, dáng vẻ lơ mơ buồn ngủ.

So với thường ngày, không có gì khác lạ.

Tiểu Đào bước tới.

Giả vờ chọn mua một xiên kẹo hồ lô.

Nàng đưa mấy đồng tiền đồng cho lão bá.

Trong khoảnh khắc ấy.

Mảnh sứ vỡ giấu trong tay áo nàng lặng lẽ trượt xuống lòng bàn tay rộng lớn của ông ta.

Đôi mắt đục ngầu của lão bá khẽ lóe lên một tia tinh quang.

Ngay sau đó lại trở về vẻ mơ màng như cũ.

Ông đưa cho Tiểu Đào một xiên kẹo hồ lô đỏ nhất, to nhất.

“Nha đầu, cầm cho chắc.”

Tiểu Đào nhận lấy, xoay người rời đi.

Không quay đầu lại.

Nàng biết, nhiệm vụ của mình đã hoàn thành.

Lão bá thu quầy.

Rẽ vào một con hẻm vắng người.

Một lát sau.

Từ trong hẻm bước ra một hán tử mặc áo ngắn, diện mạo tầm thường đến mức khó nhớ.

Hán tử bước đi rất nhanh.

Cuối cùng dừng trước một thương hành mang tên “Tứ Hải Thông”.

Trong hậu viện của thương hành.

Một lão giả áo xám, tinh thần quắc thước, đang ngồi uống trà.

Ông ta gọi là Chung thúc.

Là quản sự lớn nhất của Thẩm Thanh Nguyệt tại kinh thành.

Cũng là người nàng tín nhiệm nhất.

Hán tử bước đến trước mặt Chung thúc, mở lòng bàn tay.

Trong tay lặng lẽ nằm mảnh sứ vỡ kia.

Con ngươi Chung thúc co rút mạnh.

Ông cầm lấy mảnh sứ.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua vết xước trên đó.

Ám hiệu này là cảnh báo cấp cao nhất.

Ý nghĩa chỉ có một.

Chủ gia gặp nạn.

Bị giam cầm.

Kích hoạt phương án Giáp tự số một.

Trên gương mặt Chung thúc lập tức rút sạch vẻ ôn hòa thường ngày.

Chỉ còn lại sát ý lạnh lẽo.

“Truyền lệnh xuống.”

Giọng ông trầm ổn mà hữu lực.

“Tất cả cửa hàng gạo ở kinh thành, nâng giá thêm ba thành.”

“Toàn bộ thuyền vận Giang Nam, tạm dừng vận chuyển lụa và trà vào kinh thành.”

“Truyền lời cho Thị lang Hộ bộ Vương đại nhân, năm vạn lượng mà con trai ông ta tư nuốt ở Giang Nam, đã đến lúc phải trả lại.”

“Truyền lời cho Thượng thư Binh bộ Lý đại nhân, số quân lương mùa đông năm ngoái bị khấu bớt, chúng ta có sổ sách đầy đủ.”

“Còn nữa…”

Ta không cần nghe hết những lời phía sau, bởi ta biết Chung thúc hiểu rõ ý ta.

Từng mệnh lệnh một được truyền đi, gọn gàng và dứt khoát.

Cả thương hành Tứ Hải Thông lập tức vận hành như một cỗ máy tinh vi chưa từng sai lệch.

Một tấm lưới vô hình, lấy Lãm Nguyệt Hiên làm trung tâm, lặng lẽ giăng ra, chuẩn bị kéo cả kinh thành vào một cơn phong ba.

Còn ta, trong Lãm Nguyệt Hiên, vẫn ngồi dưới đèn đọc sách như thường.

Ngoài kia long trời lở đất thế nào, ta không cần tận mắt chứng kiến.

Ta biết quân cờ của mình đã được thả ra, bàn cờ cũng đã bày xong.

Việc ta cần làm lúc này chỉ là yên lặng chờ đợi, chờ Tiêu Quyết từng bước một đi vào cục diện ta đã sắp đặt, rồi thua ván cờ này đến mức không còn đường lui.

14

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng, kinh thành đã rối loạn.

Những tiệm gạo lớn nhất trong thành đồng loạt tăng giá chỉ sau một đêm, giá gạo tăng vọt khiến dân chúng hoảng loạn.

Người người ùa đến tích trữ, trước cửa tiệm chen chúc đến nghẹt thở.

Quan phủ phái nha dịch đến giữ trật tự nhưng hoàn toàn vô dụng, bởi nỗi sợ hãi đã lan khắp kinh thành như một trận dịch.

Chương trước Chương tiếp
Loading...