HOÀNG HẬU TỶ LÀ MỸ NHÂN NGỐC, LẠI NHẦM HỒNG HOA THÀNH TÁO ĐỎ CHO TA UỐNG
Chương 1
T
a là Hoàng quý phi do chính tay Thái hậu sắc phong, trong tay nắm quyền hiệp trợ quản lý lục cung, xử sự từ trước đến nay luôn trầm ổn chu toàn.
Thái hậu từng nắm tay ta, khẽ thở dài nói:
“Nữ tử này có phong thái phượng nghi, đủ sức phò tá trung cung.”
“Không giống hoàng hậu, tính tình ngây thơ khờ dại, chuyện gì cũng cần người chăm lo.”
Hoàng hậu chính là đích tỷ ruột của ta, lớn hơn ta bảy tuổi.
Từ nhỏ nàng đã mang dung mạo mỹ lệ, nhưng lại là một mỹ nhân ngốc nghếch đúng nghĩa.
Việc nàng có thể đi trước ta một bước nhập chủ trung cung, chẳng qua chỉ nhờ thế lực gia tộc, lại thêm việc bệ hạ nhớ tình nghĩa cùng nhau lớn lên từ thuở nhỏ, thương tiếc sự thuần khiết không rành thế sự của nàng, nên mới ban hậu vị cho nàng.
Nay nàng nhập chủ trung cung đã ba tháng, mọi việc lớn nhỏ trong cung vẫn phần nhiều phải dựa vào ta âm thầm chỉ điểm.
Ta xưa nay vẫn thương xót vị tỷ tỷ ngây ngô này, trong lòng cũng thật sự tin rằng nàng chỉ là ngu dại vô hại, chưa từng nghĩ phải đề phòng nàng.
Thế nhưng đúng vào ngày thứ ba sau khi ta phát hiện bản thân đã mang thai, nàng tươi cười mang tới một bát canh ngọt, nói là để bồi bổ thân thể.
Ta nghĩ đến tình nghĩa cùng một mẫu thân sinh ra, lại hoàn toàn tin tưởng nàng, nên không chút phòng bị mà uống hết.
Nhưng trong bát canh ấy… lại bị trộn vào h /ồng h /oa h /oạt h /uyết!
Dược tính mãnh liệt, ngay trong đêm đó ta liền s /ả/y th /a/i h /uy/ết b /ă/ng, phải nhờ thái y dốc toàn lực cứu chữa mới giữ lại được một mạng, nhưng đổi lại là kết cục cả đời không thể mang thai.
Sau đó ta chất vấn tỷ tỷ, nàng lại giả điên giả ngốc, nói rằng đã nhầm hồng hoa thành táo đỏ mà bỏ vào canh.
“Ngoại hình dược liệu ấy ngửi thấy thơm thơm, ta còn nếm thử một chút, cũng không thấy đắng… ta thật sự không cố ý hại muội muội…”
Bệ hạ vậy mà tin.
Không những tin, còn trách mắng ta:
“Chỉ là một thai nhi chưa thành hình, ngươi thân là Hoàng quý phi, sao có thể vì chuyện nhỏ này mà trách cứ hoàng hậu?”
“Huống chi nàng còn là tỷ tỷ ruột của ngươi, sao có thể hại ngươi?”
“Nàng tính tình mềm yếu lại ngu ngốc, có lẽ thật sự chỉ là nhận nhầm, ngươi nên bao dung hơn mới phải.”
Trong lòng ta bi phẫn dâng trào.
Nghĩ tới tình tỷ muội nhiều năm cùng kết cục thê thảm hiện tại.
Ta lao tới muốn xé nát gương mặt giả nhân giả nghĩa của nàng, nhưng lại bị bệ hạ một cước đ /á v /ăng.
Khi mở mắt ra lần nữa…
Ta đã trở về đúng lúc tỷ tỷ mang bát canh ngọt tới…
01
“Muội muội đêm qua ngủ có ngon không?”
Nàng mỉm cười dịu dàng, giọng nói mềm mại như mật ngọt.
“Nghe nói thân thể muội không được khỏe, tỷ tỷ đặc biệt sai ngự thiện phòng nấu canh táo đỏ long nhãn.”
“Món này bổ huyết dưỡng thai là tốt nhất.”
Vừa nói, nàng vừa bước những bước nhẹ như hoa sen, đặt khay lên chiếc bàn tử đàn nhỏ bên cạnh ta, lại tự tay nâng bát canh lên, đưa tới trước mặt.
Thần thái thân mật.
Ánh mắt tha thiết.
Bất kỳ ai nhìn vào, cũng chỉ thấy một bức tranh tỷ muội tình thâm khiến lòng người cảm động.
Họa Trúc theo bản năng muốn tiến lên nhận lấy, nhưng bị ta liếc một ánh mắt ngăn lại.
Bát canh kia, hương ngọt lan tỏa, hơi nóng bốc lên nghi ngút, giống hệt bát canh đoạt m/ạ/ng trong ký ức kiếp trước của ta, ngay cả mùi vị cũng không sai lệch một chút nào.
Thậm chí ta còn ngửi thấy, dưới lớp hương thơm ngọt ngào ấy, thoang thoảng một tia cay đặc trưng của hồng hoa.
Kiếp trước, ta đã bị cái gọi là “tỷ muội tình thâm” này che mắt, vui mừng uống cạn, còn tưởng đó là sự quan tâm vụng về nhưng chân thành của tỷ tỷ.
Thật ng /u x /uẩn biết bao.
Ng /u x /uẩn đến mức dùng chính c /ốt nh /ục của mình, để kiểm chứng sự đ /ộc á /c của nàng.
“Muội muội?”
Giang Hà Ngữ thấy ta mãi không nhận, liền chớp mắt, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc vừa đủ, cùng một tia thúc giục khó nhận ra.
“Hay là thấy nóng? Để tỷ thổi giúp muội nhé?”
Nói rồi, nàng thật sự chu môi, làm ra vẻ muốn thổi.
Ta nhìn gương mặt không chút sơ hở ấy, gương mặt viết đầy hai chữ “thuần chân” và “quan tâm”, trong dạ dày lập tức cuộn trào như sóng lớn.
Nỗi hận ấy, giống như dây leo tẩm độc, siết chặt trái tim ta đến mức gần như muốn xé toang lồng ngực mà trào ra.
Nhưng ta không thể.
Ít nhất là hiện tại, chưa thể.
Ta chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay lạnh buốt, khẽ chạm vào thành bát còn ấm.
“Làm phiền tỷ tỷ phải nhọc lòng rồi.”
Ta mở miệng, giọng nói mang theo chút khàn khàn của người vừa tỉnh giấc, nhưng vẫn cố giữ sự nhu hòa thường ngày.
“Tỷ tỷ đích thân mang tới, muội thật sự cảm kích vô cùng.”
Ta nhận lấy bát canh.
Bát ngọc ôn nhuận.
Nước canh khẽ gợn sóng.
Giang Hà Ngữ rõ ràng thở phào một hơi, nụ cười càng sâu hơn, mang theo vẻ đắc ý như đứa trẻ vừa dâng lễ vật thành công.
“Mau nếm thử đi, ta đã đứng nhìn bọn họ ninh suốt một canh giờ đấy. Chắc chắn vừa ngọt vừa mềm, bổ thân thể nhất.”
Cung nữ chưởng sự phía sau nàng là Xuân Đào cũng lập tức cười phụ họa:
“Hoàng hậu nương nương vì bát canh này mà dậy từ rất sớm, còn đích thân tới tiểu trù phòng trông lửa. Tấm lòng này, thật sự hiếm có.”
Chủ tớ kẻ tung người hứng.
Tình chân ý thiết.
Ta cúi mắt, nhìn nước canh sẫm màu đang lay động trong bát, phảng phất như nhìn thấy m/á/u của đứa hài nhi chưa kịp ch /ào đ /ời của ta đang chảy trong đó.
“Tỷ tỷ đối xử với ta thật tốt.”
Ta ngẩng đầu, mỉm cười với nàng, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Chỉ là…”
Ta dừng lại một chút, đưa bát canh tới gần mũi, khẽ ngửi.
Nụ cười trên mặt Giang Hà Ngữ trong khoảnh khắc cứng lại.
“Bát canh này ngửi có vẻ… khác với canh táo đỏ long nhãn mà ngự thiện phòng thường nấu trước đây.”
Giọng ta vẫn nhẹ nhàng, giống như chỉ là lời trò chuyện giữa tỷ muội.
“Hương thơm đậm hơn… lại còn mang theo một mùi vị khác lạ.”
Sắc mặt Xuân Đào khẽ biến đổi, vội lên tiếng:
“Có lẽ vì nương nương đang mang long tự, vị giác trở nên nhạy cảm hơn.”
“Trong canh còn thêm huyết yến thượng hạng, tự nhiên sẽ thơm hơn.”
“Thật vậy sao?”
Ta nhìn Giang Hà Ngữ, ánh mắt trong trẻo, mang theo một tia nghi hoặc vừa đủ cùng chút dựa dẫm đúng mực.
“Tỷ tỷ thật sự chắc chắn… trong này bỏ là táo đỏ sao?”
Ta đem câu hỏi ném ngược trở lại.
Giọng không lớn.
Nhưng lại giống như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Vẻ ngây thơ khờ dại trên mặt Giang Hà Ngữ, lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn rất nhỏ.
Chỉ là tia hoảng loạn thoáng qua nơi đáy mắt nàng, vẫn không thể thoát khỏi ánh nhìn của ta.
“Muội muội sao lại nói vậy?”
Nàng rất nhanh đã điều chỉnh lại, thậm chí còn chu môi, lộ ra bộ dáng ấm ức như bị oan.
“Không phải táo đỏ thì còn là gì nữa?”
“Chính mắt ta nhìn bọn họ bỏ vào mà! Từng viên từng viên đỏ au, tròn vo…”
Vừa nói, nàng lại còn đưa tay ra, định chấm vào bát canh.
“Ta sợ quá ngọt nên lúc trước còn lén nếm thử một chút.”
“Ngọt lắm, rất ngon. Nếu muội không tin thì nhìn này…”
Lại là chiêu này!
Kiếp trước, nàng cũng diễn như vậy, tự mình nếm một ngụm để chứng minh “không có độc”.
Khi đó ta vậy mà thật sự tin.
Thậm chí còn cảm động vì sự “chu đáo” và “hy sinh” của nàng.
Giờ nghĩ lại, cái gọi là “nếm thử” ấy, e rằng chỉ là đầu lưỡi khẽ chạm, làm cho có lệ mà thôi.
Thậm chí, nàng có thể đã uống sẵn thuốc giải.
Hoặc thứ độc này vốn có đặc tính phát tác chậm, nàng chắc chắn bản thân sẽ không xảy ra chuyện tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nàng sắp chạm vào nước canh, cổ tay ta khẽ nâng lên, tránh sang một bên.
Đồng thời, tay còn lại của ta nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng.
Lực không mạnh.
Nhưng đủ để khiến nàng dừng lại.
“Tỷ tỷ nên cẩn trọng lời nói.”
Ta nhìn nàng, ánh mắt vẫn ôn hòa, thậm chí còn mang theo chút trách móc dịu dàng.
“Đã là thuốc bổ dành cho muội, sao tỷ tỷ có thể nếm trước?”
“Như vậy là không hợp lễ nghi.”
“Nếu truyền ra ngoài, người khác sẽ nói muội không biết tôn ti, lại để Hoàng hậu nương nương phải thử độc trước.”
Từng câu từng chữ đều hợp tình hợp lý.
Ngữ khí cung kính.
Nhưng lại vô thanh vô tức chặn tay nàng lại.
Giang Hà Ngữ bị ta giữ cổ tay, khẽ giằng một cái nhưng không rút ra được.
Trên mặt nàng thoáng qua một tia kinh ngạc.
Dường như không ngờ ta sẽ ngăn lại.
Càng không ngờ ta lại nói ra một phen lời lẽ đường hoàng như vậy.
“Ta… ta không nghĩ nhiều như vậy, chỉ là sợ không hợp khẩu vị của muội thôi…”
Ánh mắt nàng dao động, giọng nói cũng bắt đầu mất đi vẻ ngây thơ tự nhiên.
“Muội muội… muội có phải… không tin tỷ tỷ không?”
Nàng bắt đầu đổi thế bị động thành chủ động.
Hốc mắt nói đỏ là đỏ.
Lớp hơi nước dâng lên vừa nhanh vừa chân thật.
“Chúng ta là tỷ muội cùng một mẫu thân sinh ra mà!”
“Ta sao có thể hại muội được?”
Giọng nàng nghẹn lại, như thể đang chịu nỗi oan khuất lớn lao.
“Ta biết ta ngu ngốc, không thông minh giỏi giang như muội, ngay cả Thái hậu cũng khen muội có phong thái phượng nghi…”
“Nhưng ta… ta cũng thật lòng vui cho muội, cũng chỉ muốn làm chút gì đó cho muội thôi mà…”
Xem kìa.
Lại bắt đầu rồi.
Lấy cái “ngu” làm tấm khiên.
Lấy “tình tỷ muội” làm lưỡi đao.
Kiếp trước, chính ta đã bị lưỡi đao mềm này cắt đến m/á/u thịt bê bết, có khổ cũng không thể nói.
“Tỷ tỷ đừng nói vậy nữa.”
Ta buông tay nàng ra, chuyển sang cầm chiếc khăn lụa bên cạnh, nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ vốn không hề tồn tại nơi khóe mắt nàng.
Động tác dịu dàng.
Nhưng trong giọng nói lại ẩn một tia lạnh lẽo khó nhận ra.
“Muội muội sao có thể không tin tỷ tỷ?”
“Chỉ là…”
Ta đặt khăn xuống, lại nâng bát canh lên, ánh mắt rơi trên thứ chất lỏng màu hổ phách sẫm ấy, giọng nói hạ thấp hơn một chút, mang theo vẻ dò xét cùng một tia “lo lắng” vừa đủ.
“Chỉ là gần đây muội có đọc vài quyển y thư, vô tình thấy ghi chép về một vị dược liệu tên là hồng hoa.”
“Màu sắc đỏ sẫm, mùi cay thơm. Nếu dùng với lượng ít thì có thể hoạt huyết hóa ứ…”
Ta ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào đôi đồng tử đang co rút lại của nàng, chậm rãi nói ra mấy chữ cuối cùng:
“Nhưng nếu phụ nhân mang thai lỡ uống phải… thì chính là dược vật hổ lang khiến th/ai nh/i tr /ư/ợt m /ấ/t.”
Trong điện, lập tức lặng như tờ.
Ngay cả tiếng lách tách rất nhỏ của lư hương đang cháy cũng nghe rõ mồn một.
Họa Trúc hít mạnh một hơi lạnh, vội đưa tay che miệng, hoảng sợ nhìn ta, rồi nhìn bát canh, cuối cùng nhìn về phía hoàng hậu với sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Xuân Đào càng mềm nhũn hai chân, suýt nữa quỳ sụp xuống, môi run rẩy nhưng không thốt nổi một chữ.
Sắc m/á/u trên mặt Giang Hà Ngữ, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy mà rút sạch.
Nàng trừng to đôi mắt xinh đẹp luôn phủ một tầng sương mờ ấy.
Trong đó viết đầy vẻ không dám tin.
Cùng một tia hoảng sợ khi bị vạch trần.
“Ngươi… ngươi nói bậy!”
Nàng the thé phản bác, nhưng giọng nói lại run rẩy vì chột dạ.
“Hồng hoa gì chứ!”
“Ta nghe còn chưa từng nghe qua!”
“Đây rõ ràng là canh táo đỏ!”
“Giang Tiện An, ngươi có ý gì? Ngươi nghi ta bỏ đ /ộc vào canh hại ngươi sao?!”
Nàng đột ngột lùi lại một bước, chỉ thẳng vào mặt ta, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lần này nước mắt thật sự trào ra.
Nhưng là vì phẫn nộ.
Và sợ hãi.
“Ta biết rồi!”
“Ta biết ngươi từ trước tới nay vẫn luôn xem thường ta!”
“Cho rằng ta ngu ngốc, cho rằng ta không xứng làm hoàng hậu!”
“Giờ ngươi có thai rồi, lại càng muốn lật đổ ta đúng không?!”
Nàng vừa khóc vừa gào, logic hỗn loạn, nhưng từng câu đều cố hắt nước bẩn lên người ta.
“Ngươi cố ý nói những lời này để dọa ta!”
“Vu oan cho ta!”
“Ngươi muốn bệ hạ và Thái hậu nghĩ ta là đ /ộc phụ! Lòng dạ ngươi thật á /c đ /ộc!”
Nàng càng nói càng kích động.
Phảng phất như chính nàng mới là kẻ bị oan khuất tột cùng.
Ta lặng lẽ nhìn nàng diễn.
Trong lòng lạnh như băng.
Xem đi.
Đây chính là hảo tỷ tỷ của ta.
Chứng cứ còn chưa rõ ràng, nàng đã vội cắn ngược lại.
Lấy sự “ngu ngốc” làm vũ khí.
Lấy nước mắt làm tấm khiên.
Nếu ta vẫn là muội muội của kiếp trước, kẻ đã tin nàng không chút giữ lại…
Lúc này e rằng đã mềm lòng.
Thậm chí còn quay sang an ủi nàng, tự trách mình đa nghi.
Nhưng ta…đã c/ h/ ế/ t một lần rồi, thai nhi của ta cũng c /h/ế/t một lần rồi.
Ta vững vàng cầm bát canh ngày càng nặng trong tay, nhìn thứ nước canh đang khẽ lay động theo động tác của mình, tựa như đang nhìn vào một tấm kính chiếu yêu.
Trong tấm kính ấy.
Phản chiếu bộ dạng cuồng loạn của nàng.
Cũng phản chiếu trái tim lạnh lẽo quyết tuyệt của ta.
“Tỷ tỷ.”
Ta cắt ngang tiếng khóc lóc của nàng, giọng không lớn, nhưng rõ ràng lấn át mọi âm thanh.
“Muội muội không phải nghi ngờ tỷ tỷ.”
“Chỉ là chuyện liên quan đến hoàng tự… không thể không cẩn trọng.”
Ta nhẹ nhàng đặt bát canh trở lại khay.
Một tiếng “cạch” khẽ vang lên.
“Nếu tỷ tỷ đã khăng khăng đây là canh táo đỏ, muội muội cũng tin tỷ tỷ không phải cố ý.”
Ta nhìn nàng, chậm rãi kéo ra một nụ cười không mang chút nhiệt độ nào.
“Vậy thì, vì sự trong sạch của tỷ tỷ, cũng vì để muội muội an tâm…”
Ta quay sang Họa Trúc đang sợ đến mức hồn vía lên mây, ngữ khí đột nhiên trở nên nghiêm lạnh, mang theo uy nghi không cho phép nghi ngờ:
“Họa Trúc, lập tức tới Thái y viện, mời Lưu thái y đến đây.”
“Cứ nói, bổn cung tình cờ có được một bát canh bổ dưỡng, hương khí khác thường, e rằng dược liệu có chỗ không đúng, mời ông ấy đích thân tới kiểm tra.”
Ánh mắt ta như những mũi kim lạnh lẽo, đ /âm thẳng về phía Giang Hà Ngữ đang lung lay sắp đổ.
“Kiểm tra xem, trong này rốt cuộc là thứ ‘táo đỏ’ có thể dưỡng thai bổ thân…”
Ta nhấn mạnh từng chữ, giọng nói dứt khoát như chém đinh chặt sắt:
“Hay là thứ ‘hồng hoa’ có thể khiến m /ột x /ác h /ai m/ạ/ng!”