Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KIẾP TRƯỚC TA ĐỠ TÊN THAY HẮN, KIẾP NÀY TA CHỈ ĐỨNG NHÌN
Chương 7
Đã tan thành mây khói.
Đi xem dáng vẻ thê thảm của bọn họ.
Đối với ta.
Không còn ý nghĩa gì nữa.
Ta chỉ muốn.
Đích thân chôn vùi quá khứ.
Chôn vùi Ôn Tĩnh đã từng vì một người nam nhân mà sống hèn mọn như bụi đất.
Sau này.
Ta vẫn từ miệng Đại Lý tự khanh Trương Kính.
Nghe được kết cục cuối cùng của bọn họ.
Thiên lao âm u ẩm thấp, tỏa ra mùi mốc mục thối rữa.
Tiêu Huyền và Nhược Vân, bị giam trong hai gian lao liền kề nhau.
Khi thánh chỉ đến, Nhược Vân tại chỗ liền phát điên.
Nàng vừa khóc vừa gào, vừa nguyền rủa, dùng đầu đập vào bức tường đá lạnh lẽo.
Mắng Tiêu Huyền hủy hoại cả đời nàng, mắng ta lòng dạ đ/ộc ác.
Dung nhan xinh đẹp của nàng, từ lâu đã bị đố kỵ và oán hận gặm nhấm, trở nên vặn vẹo và xấu xí.
Đến ch/ế/t, nàng cũng không hiểu mình sai ở đâu.
Nàng chỉ cảm thấy, cả thế gian đều mắc nợ nàng.
Còn Tiêu Huyền, lại bình tĩnh khác thường.
Từ đầu đến cuối, hắn không nói một lời.
Hắn chỉ ngồi trên đống rơm lạnh lẽo, nhìn góc tường nơi có một vệt ánh sáng u ám lọt vào.
Trương Kính nói, khi ông tới tiễn hắn, Tiêu Huyền xin ông một chén rượu.
Một chén rượu mạnh.
Hắn uống rất chậm.
Giống như đang thưởng thức một thứ mỹ vị nhân gian.
Uống xong, hắn hỏi Trương Kính một câu cuối cùng.
“Nàng… vẫn ổn chứ?”
Trương Kính biết, hắn hỏi là ta.
Trương Kính nói với hắn: “Quận chúa rất tốt, bệ hạ ban phủ đệ, Hầu gia cũng đã quan phục nguyên chức, tất cả đều rất tốt.”
Tiêu Huyền nghe xong, cười.
Nụ cười ấy, rất nhẹ, rất đắng.
Mang theo những cảm xúc phức tạp vô tận mà ta vĩnh viễn không thể hiểu.
“Tốt… là tốt…”
Hắn lẩm bẩm.
Sau đó, hắn đứng dậy, tự tay cầm lấy dải bạch lăng ba thước.
Không giãy giụa, không sợ hãi.
Thậm chí, còn mang theo một loại giải thoát.
Khoảnh khắc cuối đời, không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Có lẽ, hắn nhớ tới buổi săn xuân hoàng gia, nữ tử áo đỏ kia đã liều mình chắn tên cho hắn.
Có lẽ, hắn nhớ tới ba năm qua, người thê tử lặng lẽ lo liệu vương phủ cho hắn, lại chưa từng nhận được một sắc mặt tốt từ hắn.
Cũng có lẽ, hắn chẳng nghĩ gì cả.
Hắn chỉ đơn thuần là mệt mỏi.
Bị dã tâm của chính mình, bị sự cố chấp của chính mình, bị sự ngu muội của chính mình, hoàn toàn nghiền nát.
Tiếng gào khóc của Nhược Vân, ở gian lao bên cạnh, đột ngột dừng lại.
Tất cả, rơi vào tĩnh lặng ch/ế/t chóc.
Ta nghe xong lời thuật lại của Trương Kính, rất lâu không nói gì.
Trong lòng, không chút gợn sóng.
Tiêu Huyền, câu hỏi cuối cùng của ngươi, là có ý gì?
Là hối hận sao?
Hay là không cam lòng?
Đều không còn quan trọng nữa.
Hai kiếp dây dưa, yêu hận tình thù, đều trong chén rượu mạnh kia, trong dải bạch lăng kia, vẽ nên dấu chấm hết.
Ta bước vào tiểu Phật đường trong phủ, tự tay thắp ba nén thanh hương.
Ta không phải vì họ mà siêu độ.
Ta là vì chính ta.
Vì Ôn Tĩnh đã ch/ế/t ở kiếp trước, ngây thơ ngu muội.
Cũng vì Ôn Tĩnh của kiếp này, cuối cùng đã thoát khỏi xiềng xích, giành được tân sinh.
Khói hương lượn lờ, làm mờ đi đôi mày từ bi của tượng Phật.
Ta nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực.
Quá khứ đủ điều, như ngày hôm qua đã ch/ế/t.
Tương lai đủ điều, như hôm nay vừa sinh.
Từ nay về sau, trên đời này, không còn Nhiếp chính vương phi Ôn Tĩnh.
Chỉ còn An Lạc quận chúa Ôn Tĩnh.
Một đời an lạc.
Năm tháng bình yên.
17
Sau khi Tiêu Huyền ch/ế/t, cục diện triều đình đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Phụ thân ta quan phục nguyên chức, vẫn trấn thủ Bắc Cương, nhưng binh quyền trong tay, chủ động giao lại một nửa cho triều đình để tỏ rõ tâm trung.
Hoàng đế tuy còn nhỏ tuổi, nhưng dưới sự phụ tá của Thái hậu và Tĩnh Vương Tiêu Triệt, đã bắt đầu lộ ra phong thái của một minh quân.
Những kẻ từng nương dựa vào Tiêu Huyền, lần lượt bị thanh trừng. M/eot/ieu
Triều đình trên dưới, một mảnh thanh minh.
Tựa như âm mưu suýt nữa lật đổ giang sơn kia, chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua.
Quận chúa phủ của ta, trở thành nơi thanh tĩnh nhất kinh thành.
Ta khéo léo từ chối tất cả yến tiệc và các cuộc bái phỏng, mỗi ngày chỉ làm bạn với hoa cỏ, làm bạn với y thư.
Kiếp trước, vì muốn lấy lòng Tiêu Huyền, ta đã học đầy bụng thi từ ca phú, cầm kỳ thi họa.
Kiếp này, ta muốn học những thứ có thể thật sự nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Y thuật, chính là lựa chọn tốt nhất của ta.
Có thể tự cứu mình, cũng có thể cứu người.
Xuân qua thu tới, chớp mắt đã một năm.
Cuộc sống của ta, bình lặng như một mặt hồ không gợn sóng.
Ta từng nghĩ, tháng ngày sẽ cứ như vậy trôi qua.
Cho đến hôm đó, Tiêu Triệt đến thăm.
Khi hắn tới, không mặc thân thân vương mãng bào tượng trưng cho quyền lực.
Chỉ mặc một bộ cẩm y màu lam bình thường, giống như một công tử thế gia phú quý.
Khi hắn đến, ta đang phơi dược thảo trong viện.
Dưới ánh mặt trời, dược liệu tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.
“Xem ra, cuộc sống của An Lạc quận chúa, còn thanh nhàn hơn cả ta, vị nhàn vương này.”
Hắn đứng dưới gốc hải đường, mỉm cười nhìn ta.
Một năm không gặp, hắn dường như không thay đổi gì, dung mạo vẫn tuấn lãng như cũ.
Chỉ là đôi mắt từng sắc bén như chim ưng kia, nay lắng lại thêm vài phần ôn nhu và bình hòa.
“Tĩnh Vương điện hạ.”
Ta đứng dậy, khẽ thi lễ với hắn.
“Người sao lại tới đây?”
“Nếu ta không đến, có phải nàng định ở mãi trong quận chúa phủ này, làm một ẩn sĩ cả đời không?”
Hắn bước tới bên ta, cầm một nhành kim ngân hoa ta vừa phơi xong, đưa lên mũi khẽ ngửi.
“Thật thơm.”
“Chỉ là chút dược thảo bình thường mà thôi.”
Ta rót cho hắn một chén trà.
“Triều chính bận rộn như vậy, vương gia sao lại rảnh rỗi đến nơi hẻo lánh này của ta?”
“Dù có bận rộn đến đâu, cũng có ngày xử lý xong.”
Hắn nhận lấy chén trà, ánh mắt sáng rực nhìn ta.
“Còn nàng, Ôn Tĩnh, ta vẫn luôn muốn hỏi nàng một câu.”
“Câu gì?”
“Nàng có dự định gì cho tương lai không?”
Câu hỏi của hắn khiến ta hơi sững lại.
Tương lai.
Đó là một từ, mà trước đây ta không dám nghĩ tới, còn bây giờ lại khiến ta có chút mơ hồ.
Báo được thù, giành lại tự do.
Sau đó thì sao?
Ta nhìn khoảng trời nhỏ trong viện, nhất thời có chút thất thần.
“Ta không biết.”
Ta thành thật trả lời.
“Có lẽ cứ sống như vậy, cũng rất tốt.”
“Không tốt.”
Hắn lắc đầu, giọng nói mang theo sự chắc chắn không cho phép nghi ngờ.
“Ôn Tĩnh, nàng không nên bị vây trong bốn bức tường này.”
“Nàng xứng đáng với một thiên địa rộng lớn hơn.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một cuộn họa trục, chậm rãi mở ra trước mặt ta.
Trên đó, không phải danh sơn đại xuyên.
Mà là một bức địa đồ Giang Nam vô cùng chi tiết.
Từ Dương Châu phồn hoa, đến Tô Châu tú lệ, rồi tới Hàng Châu mịt mờ khói mưa.
Mỗi một danh thắng cổ tích, mỗi một tuyến thủy lộ, đều được đánh dấu rõ ràng.
“Đây là…”
Ta có chút không hiểu nhìn hắn.
“Ta nghe nói, y quán Giang Nam, đứng đầu thiên hạ.”
Hắn nhìn ta, ý cười nơi đáy mắt dịu dàng như làn nước Giang Nam.
“Nàng không phải thích y thuật sao?”
“Đi xem một chút, đi học một chút, vẫn tốt hơn là tự mình đóng cửa mà mày mò.”
“Hơn nữa, phong cảnh Giang Nam, rất đẹp.”
“Không giống kinh thành, nơi nào cũng là hồi ức, nơi nào cũng là xiềng xích.”
Trái tim ta, bị những lời hắn nói, lay động dữ dội.
Phải vậy.
Kinh thành.
Tòa thành này, gánh trên mình nỗi đau và sự giằng xé của ta suốt hai kiếp.
Dù nay đã có được tân sinh, nhưng những ký ức kia vẫn như dây leo vô hình, quấn chặt lấy ta.
Rời khỏi nơi này.
Đến một nơi hoàn toàn mới.
Ý nghĩ ấy, như một hạt giống, lập tức bén rễ nảy mầm trong lòng ta.
“Nhưng ta chỉ là một nữ tử…”
“Có gì là không thể?”
Hắn ngắt lời ta.
“Nàng không còn là Nhiếp chính vương phi, không phải phụ thuộc của bất kỳ ai.”
“Nàng là An Lạc quận chúa, là quận chúa duy nhất của Đại Chu ta, được phong bằng chính công lao của mình với thân phận nữ tử.”
“Thiên hạ này, nàng muốn đi đâu, thì đi đó.”
“Nếu có ai dám ngăn nàng, nàng cứ nói cho ta biết, phía sau nàng, là ta, là Tĩnh Vương phủ, là cả hoàng thất Đại Chu.”
Lời hắn, vang dội như chuông.
Như một luồng sáng, soi rọi toàn bộ mê mang và bất an trong lòng ta.
Ta nhìn hắn, nhìn sự chân thành và cổ vũ trong mắt hắn.
Bỗng nhiên, bật cười.
Một nụ cười thật sự phát ra từ nội tâm, nhẹ nhõm mà thanh thản.
“Được.”
Ta gật đầu.
“Vậy ta sẽ đến Giang Nam, đi một chuyến.”
18
Cuối cùng, ta vẫn lên đường đi về phương Nam.
Phụ thân tuy không nỡ, nhưng lại là người ủng hộ quyết định của ta hơn bất kỳ ai.
Người nói, ta đã chịu quá nhiều khổ sở, cũng đến lúc nên sống vì chính mình một lần.
Trước khi lên đường, người chỉ nói với ta một câu.
“Nếu mệt rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về, Định An Hầu phủ, vĩnh viễn là nhà của con.”
Ta mang theo Thanh Nhi, cùng một đội hộ vệ do Tiêu Triệt phái tới, lên thuyền xuôi Nam.
Nhìn bóng dáng kinh thành dần dần xa khỏi tầm mắt, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Ta không quay đầu.
Trong lòng, cũng không còn nửa phần lưu luyến.
Giang Nam, còn đẹp hơn ta tưởng.
Cầu nhỏ nước chảy, khói mưa nhân gian.
Phương ngữ Giang Nam mềm mại, mỗi câu mỗi chữ đều mang theo sự dịu dàng triền miên, như nước chảy len vào lòng người.
Tại nơi này, ta bái phỏng rất nhiều danh y, học được rất nhiều tri thức mà cổ tịch không hề ghi lại.
Ta dùng những gì mình học được, mở một y quán nhỏ trong thành Kim Lăng.
Tên là An Lạc Đường.
Không vì kiếm tiền, chỉ vì hành thiện tích đức, cũng vì cầu một phần tâm an.
Ta không còn là vị quận chúa cao cao tại thượng nữa.
Ta chỉ là một đại phu bình thường, trị bệnh cứu người.
Mỗi ngày, nhìn những bệnh nhân được ta chữa khỏi, nở nụ cười cảm kích với ta.
Ta mới thật sự hiểu được ý nghĩa của việc sống.
Không phải vì báo thù, không phải vì yêu hận.
Mà là vì có thể dùng chính đôi tay mình, mang đến cho thế gian này một chút tốt đẹp.
Ta từng nghĩ, ta sẽ ở Giang Nam, sống hết quãng đời còn lại.
Cho đến một mùa xuân hai năm sau.
An Lạc Đường của ta, xuất hiện một “b/ệnh nhân” đặc biệt.
Hắn mặc một thân thanh sam đã giặt đến bạc màu, thân hình cao dài, mặt mày mang ý cười.
Chính là Tiêu Triệt.
Hắn gầy đi một chút, cũng sạm đi một chút, nhưng khí độ xuất chúng kia, không hề giảm đi.
“Ôn đại phu.”
Hắn đứng trước mặt ta, chắp tay thi lễ.
“Tại hạ đi ngang qua nơi này, nghe nói nơi đây có một nữ thần y, nên đặc biệt tới cầu chẩn.”
Ta nhìn hắn, không nhịn được mà bật cười.
“Vương gia thân phận tôn quý như vậy, sao lại giả làm lang trung giang hồ?”
“Nàng làm sao nhận ra ta?”
Hắn có chút kinh ngạc.
“Thiên hạ này, lang trung giang hồ có phong thái như vương gia, e rằng không tìm ra người thứ hai.”
Ta mời hắn ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà.
“Ngài sao lại tới đây? Chuyện triều chính đều xử lý xong rồi sao?”
“Dù bận đến đâu, cũng phải cho bản thân nghỉ ngơi một chút.”
Hắn uống một ngụm trà, nhìn ta, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
“Hoàng đế đã trưởng thành, đủ sức tự mình đảm đương.”
“Phụ thân nàng và vài vị cố mệnh đại thần, cũng đủ để phò tá hắn.”
“Giang sơn này, đã không còn cần ta phải canh giữ từng khắc nữa.”
“Cho nên, ta tới tìm nàng.”
Lời hắn, đơn giản, trực tiếp.
Nhưng lại khiến tim ta, lỡ một nhịp.
“Tìm ta làm gì?” Ta biết rõ vẫn cố hỏi.
Hắn lại lấy từ trong ngực ra một cuộn họa trục.
Lần này, trên đó không còn là địa đồ Giang Nam nữa.
Mà là bản đồ vạn dặm sơn hà của toàn bộ Đại Chu, thậm chí cả vùng ngoài quan ải.
Từ bờ Đông Hải nơi mặt trời mọc, đến Tây Vực cát vàng trải dài.
Từ Bắc Cương tuyết trắng mênh mông, đến Nam Cương bốn mùa như xuân.
“Ôn Tĩnh.”
Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt ta.
Ánh mắt dịu dàng, nhưng mang theo sự kiên định không cho phép từ chối.
“Hai năm trước, ta đưa nàng đến Giang Nam, là muốn nàng thoát khỏi xiềng xích, giành lại tự do.”
“Nay ta tìm nàng, là muốn hỏi nàng.”
“Nàng có nguyện ý cùng ta, đi khắp mỗi một tấc sơn hà trên bức họa này không?”
“Ta không muốn dùng danh vị Tĩnh Vương phi để ràng buộc nàng.”
“Ta chỉ muốn, lấy danh nghĩa Tiêu Triệt, cầu nàng đồng hành cùng ta.”
“Thiên hạ này rất rộng, một mình bước đi, quá cô độc.”
“Nàng… có nguyện ý đi cùng ta không?”
Hắn nhìn ta, trong mắt là sự căng thẳng và mong chờ mà ta chưa từng thấy.
Ta nhìn hắn, nhìn bóng dáng của chính mình phản chiếu trong mắt hắn.
Bóng dáng ấy, đang mỉm cười.
Nụ cười rực rỡ chưa từng có.
Ta từng nghĩ, sau sự phản bội của kiếp trước, đời này ta sẽ không bao giờ yêu thêm bất kỳ ai nữa.
Nhưng Tiêu Triệt, hắn không giống.
Hắn hiểu ta, kính trọng ta, cho ta tự do, cho ta tôn trọng.
Thứ hắn cho ta, không phải một chiếc lồng son hoa lệ.
Mà là một bầu trời, nơi ta có thể tự do bay lượn.
Ta chậm rãi, đưa tay ra.
Đặt lên đôi tay hắn, đôi tay đang nâng bản đồ vạn dặm sơn hà.
“Được.”
Ta nghe giọng mình, rõ ràng mà kiên định.
“Tiêu Triệt.”
“Đường thiên hạ còn dài, quãng đời còn lại, mong được chàng chỉ giáo nhiều hơn.”
Hắn cười.
Nụ cười ấy, như ánh dương ấm áp nhất của mùa xuân, trong khoảnh khắc làm tan chảy lớp băng cuối cùng trong tim ta.
Hắn nắm lấy tay ta, thật chặt.
Ngoài cửa sổ, gió xuân khẽ thổi.
Thổi cho hoa hạnh trước cửa y quán, rơi đầy mặt đất.
Ta biết, cuộc tìm kiếm suốt hai kiếp của mình, cuối cùng cũng đã có kết cục.
An lạc chân chính, không phải là một danh hiệu, một tòa phủ đệ.
Mà là có một người, nguyện ý cùng ta ngắm trọn phong cảnh thế gian, cùng ta bước qua cuộc đời dài rộng.
Lấy sơn hà làm sính lễ, cùng hưởng thiên hạ.
Đó, chính là kết cục tốt đẹp nhất mà ta có thể nghĩ tới.
(HẾT TOÀN VĂN)