LỜI NÓI DỐI LẬT TẨY CẢ NHÀ ANH

CHƯƠNG 3



“Thông gia, hôm nay là ngày trọng đại của hai đứa nhỏ, có gì thì đợi làm xong nghi lễ rồi hãy nói.”

“Nhược Nhược, dì biết con là đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện lại thông minh, dì từ trước đến nay vẫn luôn xem con như con gái ruột. Con với Tiểu Thành bên nhau bao năm không dễ dàng gì, đừng vì chút chuyện nhỏ này mà mất vui.”

Trịnh Thành cũng kéo tay tôi, khẽ giọng khuyên nhủ:

“Nhiều họ hàng, bạn bè đang nhìn đấy, lát nữa anh sẽ giải thích đàng hoàng với em.”

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Nhớ lại lúc mẹ tôi nói nhà họ Trịnh rất thích tính toán, khi đó tôi còn phản bác bà.

Tôi đúng là một kẻ ngốc.

Bất chấp sự phản đối của cả nhà họ Trịnh, tôi mở mảnh giấy trong tay ra.

Chỉ thấy trên đó viết:

【Giấy nợ: Vương Xuân Tú nợ con dâu Nhược Nhược mười bảy vạn sính lễ, trả dần trong mười năm.】

Mẹ tôi không nhịn được, giật lấy tờ giấy nợ trong tay tôi, không thể tin nổi mà nhìn đi nhìn lại mấy lần.

“Vương Xuân Tú! Viết giấy nợ cho sính lễ, chuyện này cũng chỉ nhà mấy người làm ra được!”

“Mười bảy vạn còn chia mười năm trả hết, mấy người coi nhà chúng tôi là đồ ngốc à?”

Trong đám đông lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.

“Trời đất, tôi cũng mở rộng tầm mắt rồi.”

“Nhà họ Trịnh cũng đâu thiếu chút tiền đó, mà lại keo kiệt trong chuyện lớn như thế này, rốt cuộc là nghĩ gì vậy?”

“Nhà gái thì của hồi môn năm mươi vạn với sổ đỏ đều bày ra đó rồi, nhà họ Trịnh chẳng phải là muốn tay không bắt sói sao?”

Lần này mẹ của Trịnh Thành không cười nổi nữa.

Bà giả vờ lau nước mắt.

“Nhược Nhược, dì cũng hết cách thôi, con đòi mười tám vạn sính lễ thực sự quá cao, dì nghĩ chúng ta đi vay tiền thì còn phải trả lãi, không đáng. Dù sao sớm muộn gì chúng ta cũng là người một nhà, cứ coi như dì nợ con, con xem giấy nợ dì cũng viết rồi, chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu.”

Mẹ tôi lúc đó nổi giận thật sự, xông tới trước mặt tôi định mắng thẳng.

Tôi ngăn mẹ mình lại, tự bước ra.

“Dì, lúc đầu mười tám vạn sính lễ là do chính bà đề ra, chúng tôi đâu có ép bà. Nếu bà thật sự không trả nổi thì cứ nói thẳng ra đi, sao vậy, vừa muốn giữ thể diện vừa muốn giữ lợi lộc, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?”

Tôi chợt nghĩ tới điều gì, lại hỏi tiếp:

“Căn nhà đâu? Sính lễ thì là giấy nợ, căn nhà đó sẽ không phải cũng là giả chứ?”

Sắc mặt Trịnh Thành rất khó coi, anh ta ấp a ấp úng nói:

“Căn nhà chúng tôi cứ thuê trước đã, tôi sắp tích đủ tiền đặt cọc rồi.”

Tôi hít sâu một hơi, cố nén vị chua xót cuộn lên trong lòng, hỏi anh ta: “Trịnh Thành, mấy chuyện này ngay từ đầu anh đã biết đúng không?”

Trịnh Thành mặt tái nhợt, không nói một lời.

Nhưng không sao, tôi đã từ phản ứng của anh ta mà có được đáp án rồi.

Một lúc sau, Trịnh Thành mới lên tiếng:

“Nhược Nhược, chuyện này là nhà chúng tôi không đúng, không bàn bạc trước với em, nhưng chúng ta đều là người một nhà, tiền của bố mẹ anh chẳng phải cũng là tiền của chúng ta sao, từ túi bên này chuyển sang túi bên kia thì có ý nghĩa gì đâu? Em làm ầm lên như bây giờ, chẳng phải khiến ai cũng khó xử hay sao?”

 

“Chúng ta đã ở bên nhau bao nhiêu năm như vậy, chẳng lẽ không có sính lễ thì em sẽ không cưới anh à?”

“Hơn nữa số tiền này đâu phải không đưa cho em, bố mẹ anh đã lớn tuổi thế rồi, còn viết giấy nợ cho con dâu là em, anh thấy nhà anh đã rất có thành ý rồi.”

Tôi chỉ thấy máu nóng dâng lên, vung tay đập mạnh tờ giấy nợ kia thẳng vào mặt Trịnh Thành.

“Cút mẹ anh đi, Trịnh Thành! Tôi thích anh, nhưng không có nghĩa là anh có thể coi tôi như kẻ ngốc. Chúng ta có tình cảm, nhưng cũng không phải là cái cớ để anh tính toán tôi!”

“Đừng tưởng tôi không biết mấy người đang nghĩ gì. Còn chưa cưới mà đã dùng giấy nợ để đối phó với tôi, nếu thật sự cưới rồi, người cũng đã vào tay, mấy người chẳng lẽ còn chịu đưa tiền sao?”

“Rốt cuộc thì nhà mấy người từ đầu đến cuối chưa bao giờ tôn trọng tôi cả!”

6

Tôi mặc kệ tất cả mà trút hết cơn giận lên Trịnh Thành.

Trịnh Thành há hốc miệng, nhưng không thể nào phản bác.

Từng câu từng chữ của tôi đều nói trúng tiếng lòng của cả nhà họ.

Mẹ Trịnh Thành nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cắn răng, đầu gối khụy xuống, muốn quỳ xuống trước tôi.

“Nhược Nhược… có gì tức giận thì cứ nhằm vào tôi, tôi quỳ xuống cho con được không?”

“Đều tại tôi, tại tôi với bố nó không có bản lĩnh, thật sự không bỏ ra nổi sính lễ cao như thế. Nhưng Tiểu Thành là thật lòng với con, con không thể vì tiền mà không nhận tình nghĩa bao nhiêu năm của hai đứa như thế chứ!”

Ngay khoảnh khắc mẹ Trịnh Thành quỳ xuống, Trịnh Thành lập tức lao lên ngăn bà ta lại.

Đám đông cũng náo loạn hẳn lên.

Mẹ tôi tức đến mức người run bần bật, nói:

“Có nhà nào làm việc như nhà các người à? Rõ ràng là chính các người không làm người, bây giờ còn muốn dùng quỳ lạy để đạo đức bắt cóc con gái tôi? Bà còn biết xấu hổ không?”

Mẹ Trịnh Thành vừa khóc vừa gào lên:

“Đúng, tôi không biết xấu hổ, tôi đều là vì hạnh phúc của con trai tôi, không giống như nhà các người, chỉ biết mê tiền, vì chút sính lễ này mà không nhận người!”

Trịnh Thành đỏ mắt gầm lên với tôi:

“Nhược Nhược, em quá đáng lắm rồi! Em thật sự tuyệt tình đến mức này, vì tiền mà bức chết nhà chúng tôi thì vừa lòng em rồi chứ gì?”

Giây phút này, nhìn thái độ hùng hổ dồn ép của nhà Trịnh Thành, tôi vô cùng may mắn.

May mà phát hiện sớm, may mà còn chưa kết hôn.

Tôi hướng về phía mọi người tuyên bố:

“Các vị thân bằng quyến thuộc, mọi người cũng đều nhìn thấy rồi đấy, là nhà họ Trịnh bọn họ lừa tôi trước, một gia đình như thế này tôi thật sự không có phúc hưởng, hôn lễ đính hôn từ đây hủy bỏ!”

Đám đông lặng ngắt như tờ.

Trịnh Thành không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm tôi.

Trong mắt anh ta đầy oán hận.

Mẹ tôi vỗ vỗ tay tôi, dịu giọng nói:

“Nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ cũng tốt, mẹ vĩnh viễn ủng hộ con.”

“Dù sao thì cho dù con cả đời không kết hôn, mẹ cũng nuôi nổi con, tốt hơn gấp trăm ngàn lần gả cho loại nhà đó!”

Lúc này, em gái Trịnh Thành là Trịnh Hoan từ trong đám đông nhảy ra, chỉ thẳng vào mũi tôi mắng:

“Cô rốt cuộc đang kiêu ngạo cái gì? Làm mình làm mẩy một chút là được rồi, đừng có tự làm mình chết!”

Tôi ngẩn ra trong chốc lát.

Vậy mà tôi lại quên mất chuyện này.

Khó trách.

Thì ra bọn họ cho rằng tôi đã mang thai, nên trước tiên cố ý nâng sính lễ lên, làm tôi lơi lỏng cảnh giác.

Dù sao thì cuối cùng, cho dù tôi phát hiện sính lễ có vấn đề, đến cuối cùng cũng chỉ vì đứa trẻ mà nhượng bộ.

Rốt cuộc tôi và Trịnh Thành thật sự từng có nền tảng tình cảm.

Bọn họ chắc chắn tôi sẽ không vì chuyện nhỏ này mà thật sự trở mặt với Trịnh Thành.

Trịnh Hoan thấy tôi không phản bác, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.

 

“Nếu là tôi, có một người bạn trai toàn tâm toàn ý với mình, bây giờ còn mang thai rồi, cho dù không có xe, không có nhà, không có sính lễ thì sao, tôi vẫn sẽ gả cho anh ấy.”

“Loại phụ nữ như cô chính là quá thực dụng, chuyện gì cũng đem tiền ra cân đo.”

Khóe miệng tôi giật giật.

Không ngờ cùng là phụ nữ, Trịnh Hoan lại có thể nói ra loại lời này.

Lúc này Trịnh Thành cũng đã phản ứng lại.

Chương trước Chương tiếp
Loading...