Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MỸ NHÂN NGỐC NGHẾCH BỊ LỘ
Chương 3
05
Tiệc nướng tối nay cực vui.
Trừ Liễu Như Yên.
Cô ta cả buổi chỉ ngồi lặng lẽ chọc lũ kiến dưới đất.
Tôi đoán chắc cô đang nghĩ: Ước gì mình là con kiến kia, bị dí chết một phát còn hơn bẽ mặt thế này.
Mọi người đang ăn uống vui vẻ, thì Liễu Như Yên đột nhiên đứng dậy.
Cô ta cầm ly coca, lảo đảo bước tới chỗ tôi.
“Tri Ý muội muội… hôm nay… cảm ơn em đã cứu tụi chị…”
Giọng cô ta run run, mắt đỏ hoe.
“Nếu không có em… chắc bọn chị không về được nữa rồi…”
Tôi nhìn cô ta.
Lại nữa.
Cái mùi “trà xanh” quen thuộc này.
Bình luận còn phản ứng nhanh hơn tôi:
【Cảnh báo! Trà xanh đại sư sắp lên sàn!】
【Cô ta định làm gì đây? Không đánh lại thì nhập hội à? Hay tính dùng khổ nhục kế?】
【Cược một bịch snack: bước tiếp theo cô ta sẽ “vô tình” ngã!】
Tôi còn chưa kịp nói gì, thì… chân cô ta trẹo một cái.
“A!”
Cô ta hét lên, cả người bổ nhào về phía tôi.
Ly coca trong tay nhằm thẳng mặt tôi phóng tới.
Tôi theo phản xạ nghiêng người né.
Coca né được rồi, nhưng cả người cô ta vẫn đâm sầm vào tôi.
Lực mạnh quá, kéo cả hai chúng tôi ngã ngửa xuống con sông sau lưng.
Bùm!
Nước sông lạnh buốt lập tức bao trùm lấy tôi.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
Cánh gà của tôi! Tôi còn chưa ăn xong mà!
Trên bờ lập tức hỗn loạn.
“Cứu người với!”
“Tri Ý! Như Yên!”
Tôi nghe tiếng Lục Tử Ương, hình như anh ấy cũng nhảy xuống.
Tôi lau mặt, nhìn quanh.
Độ sâu này với tôi, chẳng khác nào cái bồn tắm.
Tôi chỉnh lại hơi thở, bơi vài nhịp kiểu tự do là đã tới bờ.
Vừa leo lên, tôi thấy Lục Tử Ương cũng trồi khỏi mặt nước.
Anh nhìn quanh, hốt hoảng:
“Tri Ý! Tống Tri Ý em đâu rồi!”
Rồi anh thấy tôi đang ngồi ven bờ, vắt tóc cho ráo nước.
Gương mặt anh… đông cứng.
Một biểu cảm pha trộn giữa sững sờ, bối rối và xấu hổ.
Anh rõ ràng định làm anh hùng cứu mỹ nhân.
Kết quả… mỹ nhân tự bơi lên rồi.
Bình luận đã cười đến phát cuồng:
【HAHAHAHAHAHAHAHA!】
【Lục Tử Ương: Tôi là ai? Đây là đâu? Sao tôi lại nhảy xuống đây?】
【Cứu mỹ nhân? Cứu cái nồi.】
【Chị Tri Ý: Cảm ơn lời mời, chị tự bơi được.】
【Tôi xin phong đây là màn cứu hộ xấu hổ nhất năm!】
Liễu Như Yên vẫn còn ngụp lặn, sặc mấy ngụm nước.
Cuối cùng phải nhờ nhân viên cứu trợ lôi lên.
Vừa lên bờ, cô ta nằm vật ra đất, nước mắt đầm đìa.
“Xin lỗi, Tri Ý, chị không cố ý… chị bị trượt chân…”
Tôi nhìn cô ta, im lặng.
Cố ý hay không, lòng cô ta tự biết.
Lục Tử Ương cũng lên bờ, ướt nhẹp, tóc còn dính rong rêu.
Anh đi tới, hơi lúng túng:
“Em… không sao chứ?”
“Không sao.” Tôi vẩy vẩy nước, “Chỉ hơi lạnh tí thôi.”
Anh lập tức cởi áo khoác choàng lên người tôi.
“Mặc vào đi, kẻo cảm.”
Áo của anh còn vương hơi ấm.
Cơn bực bội vì mất miếng gà nướng của tôi, bỗng tiêu tan.
Đạo diễn tới xử lý hậu quả.
Liễu Như Yên khóc lóc, nhất mực nói là “vô tình”.
Tôi chẳng buồn đôi co.
Dù sao tôi cũng không thiệt.
Chỉ tiếc cánh gà thôi.
Cuối cùng, vụ việc khép lại bằng việc Liễu Như Yên bị cảnh cáo nghiêm trọng và tước hết phần thưởng.
Khi bị quản lý dẫn đi, cô ta còn quay lại lườm tôi đầy căm hận.
Tôi không hề nao núng, lườm lại một cái.
Muốn đấu với tôi? Còn non lắm cưng.
Tối đó, tôi thay đồ sạch, ngồi cạnh lửa hong tóc.
Lục Tử Ương ngồi bên, đưa cho tôi xiên nấm nướng.
“Gà mất rồi, ăn tạm nấm nhé.”
Tôi nhận lấy, cắn một miếng.
“Cảm ơn.”
“Tống Tri Ý.” Anh nhìn ánh lửa, bỗng nói nhỏ, “Tốt nhất là em đừng dính dáng tới Liễu Như Yên nữa, cô ta không ổn.”
“Tôi thấy rồi.”
“Nhưng… sao em không nói với đạo diễn là cô ta cố tình?”
“Nói rồi thì sao?” Tôi hỏi lại. “Cô ta sẽ nhận à? Không bằng chứng, cuối cùng cũng chỉ là cãi lộn, tôi chẳng rảnh.”
Anh im lặng.
Một lúc sau mới nói:
“Em giống như… nhìn thấu mọi chuyện.”
“Ở rừng lâu rồi, loại cáo nào mà tôi chưa gặp?” Tôi đáp bừa.
Anh bật cười.
“Vậy em nghĩ, anh là gì?”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt anh, những đường nét sắc sảo thường ngày cũng trở nên dịu dàng.
“Anh?” Tôi suy nghĩ rồi đáp,
“Giống như… một con chó muốn làm sói, nhưng thật ra là husky?”
Anh ngớ người.
“Husky?”
“Ừ.” Tôi gật đầu. “Nhìn ngoài tưởng ngầu, bên trong thì ngốc nghếch và nhiệt tình.”
Anh cười khổ.
“Đây là khen hay chê?”
“Tự hiểu.”
Tôi đứng dậy, vươn vai.
“Muộn rồi, đi ngủ thôi.”
Tôi quay về căn lều nhỏ, nằm trên giường rơm.
Bên ngoài, tiếng cười của Lục Tử Ương vọng lại.
Tôi trở mình, kéo tấm bạt trùm đầu.
Cười cái gì mà cười.
Ồn chết đi được.
Nhưng… sao khóe môi tôi lại cứ cong lên thế này chứ?
06
Để tăng thêm độ hấp dẫn, tổ chương trình quyết định “thả dù” một khách mời mới.
Sáng sớm hôm sau, một chiếc trực thăng gầm rú xuất hiện trên đầu chúng tôi.
Mọi người đều ngẩng đầu nhìn.
Thang dây được thả xuống, một bóng người trong bộ đồ dã ngoại chuyên nghiệp nhanh nhẹn trượt xuống đất.
Anh ta tháo mũ bảo hiểm và kính bảo hộ, lộ ra khuôn mặt trẻ trung điển trai.
Phong trần, cuốn hút, mang theo khí chất hoang dã đậm chất nam tính.
“Chào mọi người, tôi là Trần Tinh Dã.”
Anh ta mỉm cười chào hỏi, để lộ hàm răng trắng sáng.
Tôi sững người.
Trần Tinh Dã?
Cái tên nghe quen quen…
Hình như là… con trai một của đối tác làm ăn nào đó của ba tôi?
Chính là cái người được đồn đại “không màng cơ nghiệp, chỉ yêu phiêu lưu”, suốt ngày chạy khắp thế giới khám phá – siêu cấp thiếu gia chính hiệu?
Bình luận nổ tung ngay lập tức:
【Uầy! Là Trần Tinh Dã thật kìa!】
【Trời ơi trời! Thiếu gia nhà Tinh Dã Capital! Sao ảnh lại đến show này vậy?!】
【Chương trình này hậu trường lớn thế cơ à? Mời được cả ảnh đến?!】
【Giải thích cho ai chưa biết: Trần Tinh Dã là người thừa kế duy nhất của công ty đầu tư hàng đầu trong nước, nhưng bản thân lại là dân mê thám hiểm thực thụ, từng leo Everest, vượt rừng Amazon, hoang dã hơn cả Bear Grylls!】
【Nói cách khác… đại boss xuất hiện rồi!】
Ánh mắt Trần Tinh Dã đảo qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
Anh ta bước thẳng về phía tôi.
“Cô là Tống Tri Ý?”
Đôi mắt anh ta sáng rực, mang theo sự tán thưởng không hề che giấu.
“Là tôi.” Tôi gật đầu.
“Tôi có xem livestream.” Anh nói, “Cô rất lợi hại.”
Lời khen này thẳng thắn mà chân thành.
Tôi có chút ngại ngùng.
“Anh quá lời rồi.”
“Tôi không nói quá.” Anh cười, “Cô bắt rắn một tay, kỹ thuật rất chuyên. Căn nhà gỗ của cô cũng ổn lắm, mộng chốt dùng tốt.”
Anh ta… ngay cả chi tiết đó cũng nhìn ra?
Lục Tử Ương đứng cạnh mặt tối sầm lại.
Anh ta bước lên một bước, không để lộ nhưng rõ ràng chắn ngang trước mặt tôi.
“Chào cậu, tôi là Lục Tử Ương.”
Anh ta chìa tay ra, mang theo khí thế… tuyên bố chủ quyền.
Trần Tinh Dã nhướng mày, bắt tay lại.
“Chào anh, đại minh tinh Lục.”
Giọng anh ta có chút trêu chọc.
Hai người đàn ông xuất sắc đứng cạnh nhau, khói súng ngùn ngụt.
Tôi đứng giữa, cảm thấy mình chẳng khác nào… chiến lợi phẩm.
Đạo diễn vội vàng ra dàn xếp, giới thiệu Trần Tinh Dã là “chuyên gia sinh tồn đặc biệt được mời đến”, sẽ cùng chúng tôi tham gia các thử thách tiếp theo.
Liễu Như Yên nhìn thấy Trần Tinh Dã, mắt sáng như đèn pha.
Lục Tử Ương thì cô ta đã buông xuôi rồi,
giờ có “hàng cao cấp” hơn xuất hiện, sao có thể bỏ lỡ?
Cô ta lập tức chỉnh tóc, bày ra dáng vẻ yếu ớt nhất:
“Thầy Trần, chào anh. Em là Liễu Như Yên, sau này mong anh chỉ bảo nhiều nhé~”
Trần Tinh Dã chỉ liếc cô ta nhàn nhạt.
“Chào cô.”
Rồi… ánh mắt lại quay về phía tôi.
“Tống Tri Ý, cho tôi mượn cái rìu của cô xem?”
“À, được.”
Tôi đưa “bảo bối” của mình cho anh ta.
Anh nhận lấy, thử sức nặng, kiểm tra lưỡi rìu.
“Bảo dưỡng tốt lắm.” Anh nói, “Chỉ là cái này với cô hơi nhẹ.”
Nói rồi, anh lấy từ ba lô ra một chiếc rìu quân dụng kiểu dáng cực ngầu, nhìn là biết hàng xịn.
“Tặng cô, quà gặp mặt.”
Anh đưa tôi.
Tôi: “???”
Gặp mặt mà tặng rìu? Hardcore đến thế là cùng?!
Bình luận nổi điên:
【Tặng rìu! Đây là cốt truyện thần tiên gì vậy trời?!】
【Thiếu gia tán gái kiểu gì mà chất thế?!】
【Lục Tử Ương mặt đen như đáy nồi rồi kìa, haha! Đúng là có cảm giác nguy cơ thật rồi!】
【Tuyên bố: CP ‘Tinh Ý’ chính thức khởi động! Quá hợp luôn!】
Mặt Lục Tử Ương đúng là đen thật.
Anh ta nhìn chiếc rìu xịn trong tay tôi, lại nhìn hai bàn tay trống rỗng của mình…
Cảm giác như bị “đè bẹp từ chiều không gian khác”.
Tôi cầm rìu, nhận cũng kỳ, không nhận cũng kỳ.
“Cái này… quý giá quá…”
“Chỉ là cái rìu thôi mà.” Trần Tinh Dã cười nhẹ, “Tôi còn cả đống, cái này vừa tay con gái nhất.”
Tôi: “…”
Thế giới của người giàu… tôi không hiểu nổi.
Cuối cùng, tôi vẫn nhận.
Dù gì… cái rìu nhìn xịn thật.
Từ đó, Trần Tinh Dã như… keo dính chặt lấy tôi.
Tôi đi tìm nguyên liệu nấu ăn, anh đi theo:
“Lõi dây mây này ăn được, mềm và non.”
Tôi đặt bẫy, anh đứng quan sát:
“Nút dây thắt tốt đấy, nhưng cơ quan kích hoạt có thể nhạy hơn chút.”
Tôi ra sông, anh theo sát:
“Dưới nước có đá, cẩn thận trượt.”
Anh không giống Lục Tử Ương – người chỉ biết “ồ”, “hay quá”, “giỏi ghê” mà không hiểu gì.
Trần Tinh Dã thật sự hiểu – thậm chí còn giỏi hơn tôi.
Chúng tôi ở cùng nhau, chẳng khác gì hội thảo học thuật.
Còn Lục Tử Ương thì bị ra rìa hoàn toàn.
Anh ta cố chen vào, nhưng nghe không hiểu chúng tôi đang nói gì.
Nào là “nút bướm kép”, “nút Prusik”…
Anh ta đành lẽo đẽo đi sau như một chú chó lông vàng bị bỏ rơi.
Cái ánh mắt tủi thân đó, đến tôi cũng thấy mềm lòng.
Đến bữa tối, Trần Tinh Dã dùng bộ đồ nấu ăn mang theo nấu một bữa tối siêu sang.
Thịt bò khô, thanh năng lượng, mì Ý tự hâm nóng.
Anh ta đưa phần ngon nhất cho tôi.
“Hôm nay em vất vả rồi, ăn nhiều một chút.”
Lục Tử Ương ngồi đối diện, lặng lẽ gặm củ khoai nướng do tôi làm, mặt như cún con bị giật ổ nằm.
Tôi thở dài, bẻ nửa phần mì Ý đưa anh ta.
“Ăn đi.”
Anh ta mắt sáng lên, ngẩng đầu nhìn tôi:
“Cảm ơn!”
Trần Tinh Dã thấy vậy, nhướng mày, cười mà không nói.
Tôi thì… đầu sắp nổ tung.
Đây là cái gì vậy trời?!
Tôi chỉ muốn yên ổn sinh tồn thôi mà! Sao lại biến thành trận chiến tình trường rồi?