Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nhận Nhầm Nam Thần Thành Anh Trai
Chương 4
09 Hợp đồng trả nợ
Mặt tôi dán chặt vào ngực Tạ Từ.
Qua lớp vải mỏng, tôi có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ lồng ngực anh.
Còn có nhịp tim vững vàng mạnh mẽ của anh.
“Thình thịch, thình thịch.”
Từng nhịp như gõ vào tim tôi.
Mặt tôi “bừng” một cái đỏ bừng lên.
Đỏ đến mức nóng rực.
Tôi vội vàng giãy giụa đứng thẳng lại.
“Xin lỗi… cảm ơn anh.”
Tôi lắp bắp xin lỗi.
Tạ Từ buông tay, biểu cảm không có gì thay đổi.
Như thể cái ôm vừa rồi chỉ là một sự cố ngoài ý muốn chẳng đáng kể.
Ánh mắt anh rơi xuống đống sách và tài liệu vương vãi dưới đất.
“Của em?”
Tôi gật đầu, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái khe đất chui xuống.
Anh không nói gì.
Cúi người xuống, lặng lẽ giúp tôi nhặt sách.
Ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng.
Từng quyển một, sắp xếp lại đống tài liệu.
Động tác không nhanh, nhưng rất gọn gàng ngăn nắp.
Tôi vội vàng cũng ngồi xổm xuống giúp.
“Em tự làm được rồi.”
Anh không để ý đến tôi.
Vẫn tự mình nhặt tiếp.
Không khí ngượng ngùng đến mức có thể dùng ngón chân đào ra cả căn hộ ba phòng một sảnh.
Rất nhanh, toàn bộ sách và tài liệu đã được nhặt xong.
Anh đưa cho tôi chồng đã sắp xếp gọn gàng.
Tôi nhận lấy, nặng đến mức suýt loạng choạng.
“Nặng quá.” Tôi vô thức lẩm bẩm.
Tạ Từ nhìn tôi một cái.
Rồi khi tôi còn chưa kịp phản ứng.
Anh vươn tay, lấy lại chồng sách từ trong tay tôi.
Một tay anh nhẹ nhàng đỡ lấy.
Tay còn lại đút vào túi áo hoodie.
“Tôi đưa em về ký túc xá.”
Giọng anh không phải thương lượng, mà là thông báo.
“Hả? Không cần đâu, phiền anh lắm.” Tôi vội xua tay.
“Không phiền.” Anh nói, “vừa hay chúng ta nói chuyện trả nợ.”
Lại là trả nợ.
Tôi cam chịu rồi.
Tôi đi theo sau anh, như học sinh tiểu học làm sai chuyện.
Chúng tôi một trước một sau đi trên con đường trong trường.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng bước chân trong đêm yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.
Tôi lén nhìn bóng lưng anh.
Vai rộng eo hẹp, dáng người thẳng tắp.
Đến cả bóng lưng cũng đẹp như vậy.
Đáng tiếc, người đẹp như thế giờ lại là chủ nợ của tôi.
Đến dưới ký túc xá.
Anh dừng lại.
Đưa chồng sách cho tôi.
Tôi vội vàng nhận lấy.
“Cái đó… hôm nay cảm ơn anh.”
“Còn… xin lỗi.”
Anh nhìn tôi, cuối cùng cũng mở miệng.
“Xin lỗi thì không cần.”
“Chúng ta nói về 4850 tệ.”
Anh lấy điện thoại từ túi ra, mở một giao diện.
Là một bản kế hoạch dự án của hội sinh viên.
“Hội sinh viên gần đây đang chuẩn bị một hoạt động giao lưu văn hóa trong trường, thiếu nhân lực.”
Tôi sững người.
Không hiểu anh có ý gì.
Anh tiếp tục.
“Tôi tính rồi.”
“Lương làm thêm của trường chúng ta là 20 tệ một giờ.”
“4850 tệ, quy đổi thành giờ công là 242,5 giờ.”
Anh ngẩng mắt nhìn tôi.
“Bắt đầu từ ngày mai, em đến hội sinh viên giúp việc.”
“Mỗi ngày hai tiếng, cho đến khi trả hết khoản tiền này.”
Tôi hoàn toàn đờ người.
Đến hội sinh viên giúp việc?
Làm công cho anh?
Mỗi ngày đều phải đối mặt với anh?
Khác gì xử công khai đâu?
Tôi há miệng, muốn từ chối.
“Em… em có thể…”
“Không thể.”
Anh dứt khoát cắt lời tôi.
“Đây là lựa chọn duy nhất của em.”
“Hoặc là đến hội sinh viên làm việc trả nợ.”
“Hoặc,” anh dừng một chút, ánh mắt trở nên có phần trêu chọc, “em tiếp tục mỗi ngày gửi voice cho tôi.”
Mặt tôi lập tức lại bốc cháy.
“Em đi!”
Gần như buột miệng thốt ra.
“Em đi hội sinh viên!”
So với việc mỗi ngày làm nũng với anh.
Đi hội sinh viên làm việc vặt quả thực là thiên đường.
Anh dường như rất hài lòng với phản ứng của tôi.
Khóe môi khẽ cong lên một đường cong gần như không nhìn thấy.
“Rất tốt.”
“Chiều mai năm giờ, văn phòng hội sinh viên, đừng đến muộn.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Không cho tôi bất kỳ cơ hội phản bác nào.
Chỉ để lại tôi một mình ôm chồng sách nặng trĩu.
Đứng tại chỗ, gió thổi rối bời.
Tôi, Thẩm Nguyệt.
Vì một vụ nhầm lẫn.
Từ một nữ sinh đại học vui vẻ.
Biến thành lao động khổ sai hội sinh viên nợ 4800 tệ.
Chủ nợ của tôi.
Lại chính là nam thần lạnh lùng mà tôi quấy rầy suốt một tháng.
Cuộc đời tôi đúng là quá kích thích rồi.
10 Ngày đầu trả nợ
Tôi mang tâm trạng như đi viếng mộ, bước về phía văn phòng hội sinh viên.
Cuộc đời làm công của tôi sắp chính thức mở màn.
Địa điểm vẫn là khu vực đỏ đáng sợ nhất trong lòng tôi.
Văn phòng hội sinh viên nằm ở tầng ba tòa nhà hành chính.
Cả một tầng đều là địa bàn của họ.
Hoành tráng.
Cũng đáng sợ.
Tôi đứng trước cửa, làm công tác tư tưởng suốt mười phút.
Vào đi, chẳng phải chỉ hai tiếng thôi sao.
Nhắm mắt mở mắt là xong.
Tôi đẩy cánh cửa gỗ dày nặng ấy ra.
Cảnh tượng bên trong khiến tôi khựng lại.
Rất rộng rãi.
Rất sáng sủa.
Hơn chục cán bộ sinh viên đang bận rộn ở vị trí của mình.
Tiếng gõ bàn phím.
Tiếng máy in hoạt động.
Tiếng thảo luận nhỏ nhẹ.
Tất cả đều ngay ngắn trật tự.
Tràn đầy bầu không khí hiệu suất cao và chuyên nghiệp.
Hoàn toàn khác với ấn tượng trong đầu tôi về hội sinh viên uống trà đọc báo dưỡng lão.
Sự xuất hiện của tôi không gây ra quá nhiều chú ý.
Chỉ có một chị khóa trên gần cửa ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Em tìm ai?”
“Em… em tìm Tạ Từ.”
Khi tôi nói ra cái tên này, giọng còn run run.
Chị ấy khựng lại một chút.
Rồi nở nụ cười hiểu ý.
“Tìm chủ tịch à, anh ấy ở văn phòng trong cùng.”
Chị chỉ về căn phòng độc lập có vách kính ở cuối.
Tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó.
Anh đang ngồi sau bàn làm việc.
Cúi đầu xem một tập tài liệu.
Thần sắc chuyên chú.
Đường nét nghiêng dưới ánh đèn càng thêm rõ ràng.
Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản.
Tay áo xắn lên đến khuỷu tay.
Lộ ra một đoạn cẳng tay rắn chắc.
Khác hẳn với anh hôm ở nhà ăn, khí thế bức người.
Khác cả với anh hôm trong lớp học, lạnh lùng xa cách.
Lúc này anh giống như một nhà lãnh đạo trẻ tuổi vận hành, lập kế hoạch và chiến lược .
Bình tĩnh, trầm ổn, mang theo một loại sức mạnh khiến người ta tin phục.
Tôi đột nhiên cảm thấy chân mình hơi mềm.
Tôi lết đến trước cửa văn phòng anh.
Khẽ gõ cửa.
“Mời vào.”
Anh không ngẩng đầu.
Giọng vẫn thanh lãnh như thường.
Tôi đẩy cửa bước vào.
“Cái đó… bạn học Tạ, em đến rồi.”
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt rơi trên người tôi.
Không có cảm xúc gì.
Giống như tôi chỉ là một người qua đường đến đưa tài liệu.
“Ừ.”
Anh đáp một tiếng.
Chỉ về phía một căn phòng nhỏ bên cạnh.
“Công việc của em ở trong đó.”
Tôi nhìn theo hướng anh chỉ.
Đó là một phòng chứa đồ.
Bên trong chất đầy đủ loại hồ sơ và tạp vật.
Trông bụi không ít.
“Lấy toàn bộ hồ sơ hoạt động năm ngoái ra sắp xếp lại.”
Anh nhàn nhạt dặn dò.
“Theo thứ tự thời gian, phân loại rõ ràng, dán nhãn.”
Tôi nhìn đống thùng hồ sơ chất như núi.
Cảm giác trước mắt tối sầm.
Khối lượng công việc này, đừng nói 242,5 giờ.
Làm đến khi tôi tốt nghiệp cũng chưa chắc xong.
Anh dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
“Hôm nay, trước tiên sắp xếp xong cái tủ đó.”
Anh chỉ vào chiếc tủ hồ sơ bằng sắt ngoài cùng bên trái.
Được rồi.
Việc gì cũng phải làm từng chút một.
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Tôi đi vào phòng chứa đồ, đóng cửa lại.
Mùi giấy cũ lâu năm xộc vào mũi.
Tôi xắn tay áo, bắt đầu làm việc.
Hồ sơ rất nhiều, rất lộn xộn.
Tìm cực kỳ vất vả.
Còn phải xem từng cái ngày tháng, tên hoạt động.
Rất nhanh tôi đã lấm lem bụi bặm.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Tôi hoàn toàn chìm vào cuộc chiến với đống hồ sơ cũ.
Không biết đã qua bao lâu.
Cửa văn phòng bị gõ.
Là chị khóa trên lúc nãy.
Chị thò đầu vào.
“Chủ tịch, đây là bảng dự toán hoạt động mới, anh xem giúp.”
Chị đưa tài liệu cho Tạ Từ.
Ánh mắt lại tò mò liếc về phía phòng chứa đồ nơi tôi đang ở.
“Chủ tịch, em khóa dưới kia là?”
Tôi dựng tai lên, giả vờ chăm chú lật hồ sơ.
Tôi nghe thấy giọng Tạ Từ.
Rất bình thản.
“Một người đến giúp việc.”
“Ồ…” chị kéo dài giọng, “chủ tịch, công tác bảo mật của anh làm cũng tốt ghê nha.”
Tạ Từ không tiếp lời.
“Bảng dự toán tôi xem rồi, không vấn đề gì.”
“Vâng, vậy em ra ngoài trước.”
Chị khóa trên rời đi.
Văn phòng lại khôi phục sự yên tĩnh.
Trong lòng tôi có chút không thoải mái.
Một người đến giúp việc.
Cách định nghĩa này, thật sự vừa chính xác vừa làm người ta đau lòng.
Hai tiếng cuối cùng cũng đến.
Tôi nhìn điện thoại.
Không nhiều không ít, đúng bảy giờ.
Tôi đặt mấy chồng hồ sơ đã sắp xếp xong trở lại tủ.
Rời khỏi phòng chứa đồ.
Tạ Từ vẫn đang xem tài liệu.
Tư thế giống hệt lúc tôi mới đến.
Như thể chưa từng động đậy.
“Cái đó… hết giờ rồi.” Tôi nhỏ giọng nói.
Anh “ừ” một tiếng.
“Ngày mai tiếp tục.”
“Vâng.”
Tôi đeo balo lên, chuẩn bị lẻn đi.
Đến cửa, tôi vẫn không nhịn được.
Quay đầu nhìn một cái.
Anh vẫn cúi đầu làm việc.
Bên ngoài trời đã tối hẳn.
Ánh đèn sáng trong văn phòng kéo bóng anh thật dài.
Trông có chút… cô đơn.
Tôi lắc mạnh đầu.
Nghĩ gì vậy.
Anh là chủ nợ của tôi.
Tôi là lao động khổ sai đến trả nợ.
Đồng cảm với anh?
Tôi vẫn nên tự đồng cảm với mình trước đi.
11 Mặt khác của tảng băng
Cuộc đời làm việc vặt của tôi cứ thế ngày qua ngày bắt đầu.
Sắp xếp hồ sơ.
Photo tài liệu.
Nhập dữ liệu.
Mang nước vào phòng họp.
Lấy chuyển phát nhanh.
Tôi gần như trở thành hậu cần đa năng của hội sinh viên.
Ngoài Tạ Từ, không ai biết vì sao tôi lại ở đây.
Họ chỉ biết chủ tịch không biết từ đâu tìm về một trợ thủ nhỏ chăm chỉ và ít nói.
Sự giao tiếp giữa tôi và Tạ Từ cũng chỉ giới hạn ở mấy câu lúc bắt đầu và kết thúc mỗi ngày.
“Hôm nay làm gì?”
“Nhập hết mấy cái này.”
“Hết giờ rồi, em về.”
“Ừ.”
Không có lời thừa.
Không có ánh mắt dư thừa.
Chúng tôi như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
Trong cùng một không gian, duy trì một sự cân bằng vi diệu.
Tôi từng nghĩ mình sẽ luôn ghét anh.
Hoặc nói đúng hơn là sợ anh.
Nhưng theo thời gian trôi qua.
Tôi nhìn thấy không còn chỉ là chủ nợ lạnh lùng đó.
Tôi bắt đầu nhìn thấy mặt khác của tảng băng.
Anh thật sự rất bận.
Mỗi ngày đều có xử lý không hết tài liệu và họp không xong cuộc họp.
Tôi thường thấy anh dùng thời gian ăn trưa để bàn công việc với các trưởng bộ phận.
Sandwich với nước khoáng là một bữa ăn.
Yêu cầu của anh với công việc nghiêm khắc đến mức gần như biến thái.
Một bản kế hoạch, anh sẽ xem từ đầu đến cuối, kể cả dấu chấm câu cũng không bỏ qua.
Có lần một nam sinh bộ phận truyền thông vì một lỗi chính tả trên poster mà bị anh gọi vào văn phòng.
Tôi tưởng sẽ có một trận mưa to gió lớn.
Kết quả, Tạ Từ chỉ bình tĩnh chỉ ra lỗi đó.
“Poster hoạt động đại diện cho bộ mặt của hội sinh viên.”
“Một lỗi chính tả sẽ khiến mọi nỗ lực của tất cả mọi người trở nên thiếu chuyên nghiệp.”
“Mang về sửa, nửa tiếng nữa tôi muốn thấy bản mới.”
Giọng anh không nặng nề.
Cậu nam sinh đỏ mặt, liên tục gật đầu.
Cầm poster đi ra.
Từ đầu đến cuối, không một câu cãi lại.
Anh cũng rất kiên nhẫn.
Một cán bộ đến hỏi anh cách sử dụng một phần mềm.
Câu hỏi rất cơ bản.
Nhưng Tạ Từ không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
Anh kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh người đó.
Từng bước một, tự tay thao tác mẫu.
Giảng giải rõ ràng và cặn kẽ.
Anh cũng rất được tôn trọng.
Đi đến đâu cũng có người chủ động chào anh.
“Chủ tịch ạ.”
“Học trưởng ạ.”
Trong những lời chào đó có sự kính nể chân thành.
Chứ không phải lấy lệ.
Tôi bắt đầu nhận ra.
Hào quang anh có không phải tự nhiên mà đến.
Cũng không chỉ vì gương mặt đẹp đó.
Anh xứng đáng với tất cả những gì mình có.
Sự xuất sắc của anh là thật sự.
Chiều hôm đó.
Văn phòng chỉ có tôi và anh.
Tôi đang sắp xếp một hàng kẹp hồ sơ ở tầng cao nhất của giá sách.
Vì quá cao, tôi phải đứng lên ghế.
Nhưng vẫn hơi với không tới.
Tôi kiễng chân, vươn dài cánh tay, cố gắng với lấy chiếc kẹp đó.
Cơ thể lắc lư, rất nguy hiểm.
Ngay lúc tôi sắp chạm được thì…
Chiếc ghế dưới chân tôi đột nhiên lắc mạnh một cái.
“A!”
Tôi hoảng hốt kêu lên, cơ thể mất thăng bằng.
Tôi tưởng mình lại sắp ngã nữa rồi.
Ngay lúc đó.
Một đôi tay lớn vững vàng đỡ lấy eo tôi.
Tôi quay đầu lại.
Đối diện là gương mặt của Tạ Từ gần trong gang tấc.
Tay anh vẫn đặt trên eo tôi.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải mỏng truyền đến.
Nóng đến mức tôi giật mình.
Mày anh hơi nhíu lại.
“Em đang làm gì?”
“Em… em muốn lấy cái kẹp hồ sơ đó.” Tôi lắp bắp nói.
“Tay.”
“Hả?”
“Đưa tay cho tôi.”
Anh chìa tay ra phía tôi.
Tôi do dự một chút, vẫn đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Tay anh rất lớn, rất khô ráo.
Vững vàng nắm lấy tôi.
“Xuống đi.”
Anh đỡ tôi, giúp tôi an toàn bước xuống khỏi ghế.
Sau đó, chính anh đứng lên ghế.
Anh rất cao.
Dễ dàng lấy được chiếc kẹp hồ sơ đó.
Anh nhảy xuống khỏi ghế.
Đưa kẹp hồ sơ cho tôi.
“Lần sau với không tới thì gọi người.”
Nói xong, anh quay về chỗ ngồi của mình.
Toàn bộ quá trình trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Không có thêm một câu dư thừa nào.
Tôi ôm chiếc kẹp hồ sơ, đứng tại chỗ.
Tim lại không nghe lời, đập loạn xạ.
Trên eo tôi dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ nơi lòng bàn tay anh.
Trên tay tôi cũng như còn giữ lại cảm giác từ bàn tay anh.
Tôi lén nhìn anh.
Anh đã đeo tai nghe lại, bắt đầu xem tài liệu tiếng Đức.
Thần sắc chuyên chú.
Như thể tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác của tôi.
Nhưng nhịp tim của tôi thì không lừa được.
Tối hôm đó, Mạnh Giai hỏi tôi.
“Cuộc sống khổ sai thế nào rồi?”
“Còn hận chủ nợ của cậu không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi lắc đầu.
“Không hận nữa.”
“Tớ thấy… anh ấy hình như cũng không đáng ghét như vậy.”
Mạnh Giai lộ vẻ mặt “tớ biết ngay mà”.
“Xong rồi, Thẩm Nguyệt.”
“Cậu đâu phải đi trả nợ.”
“Cậu là đi trải qua kiếp nạn đó.”