Nhận Nhầm Nam Thần Thành Anh Trai

Chương 6



15 Lao vào giữa cơn mưa lớn

Lễ hội văn hóa của trường diễn ra đúng hẹn.

Đây là hoạt động lớn nhất hằng năm của hội sinh viên.

Suốt thời gian chuẩn bị, tất cả mọi người đều bận như con quay.

Tôi, nhân viên ngoài biên chế, đương nhiên cũng không tránh khỏi.

Khiêng bàn, kéo băng rôn, bố trí hội trường.

Chỗ nào thiếu người, tôi bị điều đến chỗ đó.

Mệt như chó.

Trong lòng lại có chút… cam tâm tình nguyện.

Vì câu “cô ấy là người của tôi” của Tạ Từ.

Giống như một viên kẹo, từ từ tan trong tim tôi.

Ngọt suốt mấy ngày.

Dù tôi biết, anh có thể chỉ với tư cách chủ tịch mà bảo vệ “cấp dưới” của mình.

Nhưng cũng đủ để tôi suy nghĩ miên man.

Ngày khai mạc lễ hội văn hóa.

Ông trời không chiều lòng người.

Rõ ràng buổi sáng còn nắng đẹp.

Đến chiều, bầu trời đột nhiên u ám.

Gió lớn nổi lên.

Ngay sau đó, những hạt mưa to như hạt đậu ập xuống không báo trước.

“Mưa rồi!”

Có người hét lên trong đám đông.

Hiện trường hoạt động lập tức rơi vào hỗn loạn.

Sân khấu chúng tôi dựng, các bảng trưng bày, còn cả thiết bị âm thanh, đều lộ thiên trong mưa.

“Nhanh! Khiêng thiết bị vào trong!”

Giọng Tạ Từ vang lên rõ ràng giữa khung cảnh ồn ào.

Anh đứng giữa mưa, bình tĩnh chỉ huy.

Mọi người lập tức hành động.

“Thẩm Nguyệt!”

Một anh khóa trên ban văn nghệ gọi tôi.

“Sau hậu trường có một thùng trang phục và đạo cụ rất quan trọng, mau giúp khiêng đến phòng học trống ở tòa A!”

“Vâng!”

Tôi đáp một tiếng, lập tức lao về phía lều hậu trường.

Cái thùng đó rất nặng.

Một mình tôi ôm lên rất vất vả.

Mưa càng lúc càng lớn.

Quần áo và tóc tôi lập tức ướt sũng.

Tầm nhìn cũng bị mưa làm mờ đi.

Tôi ôm thùng, bước thấp bước cao chạy về phía tòa nhà giảng dạy.

Gió rất mạnh.

 

Thổi đến mức cây bên đường cũng điên cuồng lắc lư.

Cuối cùng tôi cũng chạy đến dưới tòa A.

Nhưng phát hiện cửa tòa nhà đã khóa.

Không còn cách nào, tôi chỉ có thể ôm thùng chạy về phía lều chứa đồ tạm bên cạnh sân vận động để tránh mưa.

Tôi vén rèm lều, chui vào.

Cuối cùng cũng tạm thời cách ly được cuồng phong bạo vũ bên ngoài.

Tôi thở phào, đặt thùng xuống đất.

Vừa định lấy điện thoại ra liên lạc với anh khóa trên.

Lại phát hiện túi trống rỗng.

Điện thoại của tôi bỏ quên ở văn phòng hội sinh viên.

Ngay lúc đó.

“Rầm” một tiếng vang lớn.

Một khung sắt dùng để cố định bảng nền bên ngoài lều bị gió thổi đổ.

Không lệch không nghiêng, vừa khéo đập ngay trước cửa lều.

Chặn kín toàn bộ lối ra.

Tim tôi giật thót.

Vội chạy tới, cố đẩy cái khung sắt đó ra.

Nhưng quá nặng.

Tôi dùng hết sức lực toàn thân, nó vẫn không nhúc nhích.

Tôi bị mắc kẹt rồi.

Tiếng mưa, tiếng gió gào thét bên tai.

Trong chiếc lều nhỏ, ánh sáng u ám.

Quần áo ướt dính vào người, vừa lạnh vừa nhớp nháp.

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

“Có ai không?”

“Bên ngoài có ai không?”

Tôi lớn tiếng kêu cứu.

Nhưng tiếng tôi rất nhanh bị tiếng gió mưa nuốt chửng.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Trời càng lúc càng tối.

Lều bắt đầu dột.

Nước mưa lạnh lẽo nhỏ xuống cổ tôi.

Khiến tôi không kìm được mà run lên.

Tôi ôm đầu gối, co mình vào góc.

Cảm thấy vừa lạnh, vừa đói, vừa tuyệt vọng.

Không biết đã qua bao lâu.

Ngay lúc tôi gần như muốn bỏ cuộc.

Tôi mơ hồ nghe thấy bên ngoài lều có tiếng bước chân gấp gáp.

Còn có một giọng gọi tên tôi mơ hồ.

“Thẩm Nguyệt!”

“Thẩm Nguyệt! Em ở trong đó không!”

Là Tạ Từ!

Là giọng của Tạ Từ!

Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng.

Dùng hết chút sức lực cuối cùng hét lên.

“Em ở đây! Tạ Từ! Em ở đây!”

Giây tiếp theo.

Cái khung sắt chắn trước cửa bị người từ bên ngoài dùng sức mạnh từng chút từng chút đẩy ra.

Rèm lều bị giật mạnh lên.

Một bóng người ướt sũng lao vào.

Là Tạ Từ.

Toàn thân anh đều nhỏ nước.

Mái tóc đen ướt sũng dính sát vào trán.

Nước mưa theo đường quai hàm sắc lạnh của anh không ngừng chảy xuống.

Anh liếc một cái đã nhìn thấy tôi đang co rúm trong góc.

Khoảnh khắc đó, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh.

Tôi nhìn thấy một loại cảm xúc mà tôi chưa từng thấy — hoảng loạn.

Anh sải bước đến trước mặt tôi.

Không nói một lời.

Một tay cởi phăng chiếc áo hoodie ướt sũng trên người mình.

Không cho tôi cơ hội phản đối, trực tiếp quấn lên người tôi.

Lồng ngực anh phập phồng dữ dội.

Anh nắm lấy vai tôi, giọng vì gấp gáp mà khàn đi.

“Em có sao không?”

“Có bị thương không?”

Tôi nhìn anh.

Nhìn ánh mắt lo lắng của anh.

Nhìn đôi mày vì sốt ruột mà nhíu chặt.

Nước mắt tôi, rốt cuộc không kìm được nữa.

“Oa” một tiếng, bật khóc thành tiếng.

Tôi không biết là vì sợ hãi, hay vì cảm động.

Tôi chỉ biết.

Khi tôi chật vật nhất, bất lực nhất.

Anh hùng cái thế của tôi.

Đạp mưa mà đến cứu tôi.

16 Sự chật vật của anh hùng

Tôi được anh bọc trong lòng.

Áo hoodie của anh rất rộng.

Mang theo cái lạnh của nước mưa.

Cũng mang theo hơi ấm cơ thể anh.

Còn có mùi bạc hà quen thuộc khiến tôi yên tâm.

Tôi khóc mãi không ngừng.

Giống như một đứa trẻ chịu ấm ức tày trời.

Tất cả sợ hãi, tủi thân, nỗi ám ảnh sau khi gặp nạn, đều bộc phát trong khoảnh khắc này.

Cơ thể Tạ Từ cứng đờ.

Rõ ràng anh không biết phải an ủi một cô gái đang khóc nức nở như thế nào.

Anh chỉ dùng chiếc áo đó quấn tôi chặt hơn.

Một tay có chút vụng về vỗ nhẹ lưng tôi.

“Đừng khóc nữa.”

“Không sao rồi.”

Lời an ủi của anh rất vụng về.

Nhưng lại như một dòng nước ấm, lập tức tràn vào trái tim lạnh buốt của tôi.

Tôi ngẩng đầu.

Nước mắt lưng tròng nhìn anh.

Nước mưa theo tóc anh, xương mày, sống mũi trượt xuống.

Lướt qua khóe môi đang mím chặt của anh.

Anh nhìn còn chật vật hơn cả tôi.

Nhưng trong mắt tôi.

Anh đẹp trai đến mức không chịu nổi.

“Đi.”

Anh nắm lấy cổ tay tôi.

“Anh đưa em ra ngoài.”

Lòng bàn tay anh rất nóng.

Tương phản rõ rệt với làn da lạnh buốt vì mưa.

Tôi bị anh nắm tay kéo ra khỏi chiếc lều đã nhốt tôi.

Thế giới bên ngoài vẫn cuồng phong bạo vũ.

Nhưng anh đi phía trước tôi.

Bóng dáng cao lớn che chắn phần lớn gió mưa cho tôi.

Chúng tôi bước thấp bước cao trong vũng nước.

Anh đi rất vững.

Tay nắm tôi cũng rất chắc.

Tôi cảm thấy, cho dù trời có sập xuống, anh cũng sẽ không buông tay.

Anh không đưa tôi đến chỗ đông người.

Mà trực tiếp đưa tôi đến phòng y tế của trường.

Trong phòng y tế chỉ có một cô y tá trực.

Thấy hai chúng tôi ướt sũng, cô giật mình.

“Ôi trời, hai đứa nhỏ này sao vậy?”

Biểu cảm của Tạ Từ đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

“Cô ơi, cô ấy bị kẹt trong lều rất lâu, dính mưa, phiền cô kiểm tra giúp.”

Cô y tá không dám chậm trễ.

Nhanh chóng lấy khăn khô và chăn.

“Mau nào, cô bé, thay đồ ướt ra trước đi, đừng để cảm lạnh.”

Cô đẩy tôi vào một gian nhỏ phía trong.

Tôi thay bộ đồ khô dự phòng của phòng y tế.

Là một bộ đồ thể thao rộng rãi.

Dù không vừa người, nhưng rất khô ráo.

Khi tôi bước ra.

Thấy Tạ Từ vẫn đứng ở cửa.

Anh không thay đồ.

Cứ thế đứng đó, toàn thân ướt sũng.

Giống như một pho tượng im lặng.

Trên sàn là một vũng nước lớn.

Anh thấy tôi đi ra, ánh mắt dừng trên người tôi vài giây.

“Có chỗ nào khó chịu không?”

Tôi lắc đầu.

Cô y tá đo nhiệt độ cho tôi.

“May quá, không sốt.”

“Nào, uống cốc trà gừng cho ấm người.”

Tôi cầm cốc trà gừng bốc khói nghi ngút.

Nhấp từng ngụm nhỏ.

Rất nóng.

Cũng rất ngọt.

Từ dạ dày, ấm thẳng đến tim.

Tạ Từ vẫn không nói gì.

Anh cứ nhìn tôi như vậy.

Ánh mắt chăm chú đến mức khiến tôi có chút bối rối.

Uống xong trà gừng, tôi cảm thấy cuối cùng cũng có chút sức lực.

“Cái đó… cảm ơn anh.”

Tôi khẽ nói.

“Nếu không có anh, em không biết còn bị kẹt bao lâu nữa.”

Anh nhìn tôi, lắc đầu.

“Là anh không tốt.”

Tôi sững người.

“Là anh không sắp xếp chu toàn, để hiện trường hoạt động tồn tại nguy cơ mất an toàn.”

Anh vậy mà đang xin lỗi tôi.

“Không liên quan đến anh.” tôi vội nói, “Là tai nạn thôi.”

Anh không tranh luận thêm.

Không khí trong phòng y tế nhất thời trở nên yên tĩnh.

Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ vẫn rào rào vang lên.

Một lát sau.

Anh bước về phía tôi.

Tôi theo bản năng nín thở.

Anh đưa tay ra.

Tôi còn tưởng anh định làm gì.

Tim suýt chút nữa nhảy ra ngoài.

Kết quả, anh chỉ nhẹ nhàng vén một lọn tóc ướt trước trán tôi ra.

Đầu ngón tay anh rất lạnh.

Mang theo hơi ẩm của nước mưa.

Khẽ lướt qua da tôi.

Khiến tôi run lên từng cơn nhỏ.

“Mưa nhỏ lại rồi.”

Anh rút tay về, giọng trở lại vẻ lạnh nhạt.

“Anh đưa em về ký túc xá.”

17 Cả thế giới đều biết

Quả thật mưa đã nhỏ đi rất nhiều.

Từ mưa xối xả như trút nước, thành mưa lất phất.

Không biết Tạ Từ tìm ở đâu ra một chiếc ô cán dài màu đen.

Anh cầm ô.

Chúng tôi sóng vai đi trên con đường trở về.

Ô rất lớn.

Gần như che trọn cả người tôi bên dưới.

Còn anh, vai phải lại lộ ra ngoài ô.

Rất nhanh đã bị nước mưa làm ướt một mảng.

Tôi dịch về phía anh một chút.

Muốn để anh cũng được che nhiều hơn.

“Anh, ô lệch rồi.”

Anh cúi đầu nhìn tôi một cái.

Không nói gì.

 

Nhưng lại đẩy chiếc ô về phía tôi thêm chút nữa.

Cứ thế, chúng tôi im lặng đi đến dưới lầu ký túc xá.

“Đến rồi.”

Anh dừng bước.

Thu ô lại.

Nước mưa theo khung ô chảy xuống.

“Lên đi, nghỉ ngơi sớm.”

Anh cởi chiếc hoodie ướt vẫn còn khoác trên người tôi xuống.

“Cái này… em giặt sạch rồi trả anh.” tôi chỉ vào chiếc áo trong tay anh, mặt hơi đỏ.

“Không cần.”

Anh thản nhiên nói.

Rồi quay người bước vào màn mưa.

Bóng lưng dứt khoát, không chút lưu luyến.

Tôi nhìn theo anh, cho đến khi anh biến mất trong màn đêm.

Trong lòng, dâng lên một nỗi mất mát khó nói.

Tôi lê thân thể mệt mỏi về phòng.

Vừa đẩy cửa ra.

Đập vào mắt tôi là gương mặt đầy chữ “hóng hớt” của Mạnh Giai.

“Thẩm Nguyệt!”

“Cuối cùng cậu cũng về!”

“Cậu đi đâu vậy? Cả khoa đang tìm cậu!”

Cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Sao cậu mặc đồ phòng y tế? Xảy ra chuyện gì?”

Tôi không còn sức nói nhiều.

Đơn giản kể lại trải nghiệm kinh tâm động phách chiều nay.

Mạnh Giai nghe mà miệng càng lúc càng há to.

Khi nghe đến đoạn Tạ Từ đội mưa lớn, dời khung sắt cứu tôi ra.

Cô ấy hét lên long trời lở đất.

“Aaaaaaa!”

“Anh hùng cứu mỹ nhân! Đây là tình tiết phim thần tượng bước ra đời thực sao!”

“Thẩm Nguyệt, cậu còn nói hai người không có gì!”

“Người ta vì cậu mà liều mạng rồi!”

Tôi bị cô ấy làm cho đau đầu.

“Nhỏ tiếng thôi.”

“Tớ nói cho cậu biết,” Mạnh Giai nắm lấy vai tôi, vẻ mặt nghiêm túc, “một người đàn ông, trong thời tiết như thế, bất chấp tất cả đi tìm cậu, cứu cậu.”

“Anh ta chắc chắn, chắc chắn là thích cậu!”

Tim tôi vì lời cô ấy mà lỡ một nhịp.

Thích tôi?

Có thể sao?

Tôi không dám nghĩ.

Tối hôm đó, quả nhiên tôi sốt cao.

Toàn thân nóng rực, đầu đau như muốn nứt ra.

Dầm mưa lâu như vậy, lại còn bị dọa sợ.

Cơ thể cuối cùng cũng không chịu nổi.

Sáng hôm sau.

Tôi sốt đến mơ màng, căn bản không dậy nổi khỏi giường.

Mạnh Giai giúp tôi xin phép cố vấn.

Thuận tiện cũng báo bên hội sinh viên một tiếng.

Tôi nhờ cô ấy nhắn cho một chị bên ban văn nghệ.

Nhờ chị chuyển lời giúp.

Tôi không dám trực tiếp liên lạc với Tạ Từ.

Tôi sợ anh lại nghĩ tôi tìm cớ lười biếng.

Nhưng tin nhắn vừa gửi đi chưa bao lâu.

Điện thoại tôi rung lên một cái.

Là một yêu cầu kết bạn.

Tôi mơ mơ màng màng bấm mở.

Ảnh đại diện là hồ nước xanh đậm.

Tên là một chữ “Từ”.

Phần ghi chú là: Tạ Từ.

Đầu óc tôi lập tức tỉnh táo được một nửa.

Anh… sao đột nhiên lại kết bạn với tôi?

Tôi run run tay bấm chấp nhận.

Vừa chấp nhận xong.

Tin nhắn của anh đã gửi tới.

Rất đơn giản, chỉ có ba chữ.

“Thế nào rồi?”

Tôi ngẩn ra một lúc mới phản ứng được là anh đang hỏi tình trạng bệnh của tôi.

Tôi ngoan ngoãn trả lời.

“Bị sốt, 39 độ.”

Bên kia im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.

Điện thoại lại vang lên.

“Mở cửa.”

Tôi ngơ ngác.

Mở cửa gì?

Tôi nói với Mạnh Giai: “Giai Giai, có phải có người gõ cửa không?”

Mạnh Giai chạy ra cửa, nhìn qua mắt mèo.

Rồi cô ấy đột nhiên quay đầu lại.

Biểu cảm như vừa thấy ma.

“Thẩm Nguyệt…”

“Tạ Từ… anh… anh ấy đang đứng trước cửa phòng mình.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...