Sau Giông Bão Là Bình Minh

Chương 2



3

Tôi hoảng hốt nhìn họ, một lần nữa khẩn thiết van xin Lục Trầm:

“Lục Trầm! Không phải mỗi tối anh đều áp tai vào bụng em kể chuyện cho con nghe sao?

Anh từng nói rất mong chờ được làm bố mà!”

Sóng biển tạt vào mặt tôi, không phân biệt được đâu là nước biển, đâu là nước mắt.

“Tuần trước đi khám thai… bác sĩ nói là con gái. Anh chẳng phải vẫn luôn nói muốn có một cô con gái sao?”

Yết hầu của Lục Trầm khẽ động đậy, giọng anh ta rõ ràng dịu đi: “Hay… thôi bỏ đi? Trò này cũng chẳng có gì vui!”

Anh ta quay đầu đi, tránh ánh mắt của tôi, giọng lạc hẳn: “Hay tụi mình chơi cái khác?”

Tống Tuyết Vi bất ngờ hất súng nước xuống đất, mặt sa sầm đáng sợ: “Lục Trầm! Anh có ý gì? Chuyện đã nói rồi mà giờ lại lật lọng à!”

Cô ta giận dữ đá mạnh vào khẩu súng dưới chân: “Không chơi nữa! Em muốn về nhà!”

Lục Trầm lập tức rối lên, vội vàng giữ lấy cổ tay cô ta: “Đừng mà, anh chỉ buột miệng thôi.”

Anh ta cười nịnh, luống cuống dỗ dành: “Chơi tiếp, tụi mình chơi tiếp, được chưa?”

Tống Tuyết Vi giật tay ra, cười lạnh: “Muộn rồi! Giờ tôi chẳng còn hứng thú gì nữa!”

Cô ta quay người định bỏ đi, Lục Trầm hoảng hốt đuổi theo, ôm vai cô ta, hạ giọng năn nỉ:

“Vi Vi, đừng như vậy mà.”

Anh ta cuống cuồng dỗ dành, hoàn toàn quên mất tôi vẫn đang trôi nổi giữa biển.

Cơn đau quặn bụng mỗi lúc một dữ dội hơn, tôi cảm nhận được sinh mệnh đang dần dần rút cạn.

Lục Trầm lập tức lấy ra sợi dây chuyền kim cương đã chuẩn bị sẵn: “Đừng giận nữa mà cưng, anh mua riêng cho em đó!”

Mắt Tống Tuyết Vi lập tức sáng rỡ, nhưng miệng vẫn cứng: “Hứ, ai mà biết có thật hay không.”

“Thật mà! Anh đeo cho em nhé!”

Lục Trầm nhanh tay đeo dây lên cổ cô ta: “Em đeo lên đẹp nhất luôn đấy!”

Tống Tuyết Vi vuốt ve sợi dây chuyền, cuối cùng cũng mỉm cười: “Thế còn tạm được ~”

Cô ta liếc mắt đầy đắc ý về phía tôi đang trôi ngoài kia, “Vậy… chơi tiếp không anh?”

Lục Trầm lập tức hiểu ý, vội vàng nịnh nọt: “Tất nhiên là tiếp! Em muốn chơi sao cũng được!”

Anh ta quay sang hét vào mặt tôi: “Nghe thấy chưa? Hợp tác cho đàng hoàng vào!”

Cơn đau khiến tôi gần như không nói nổi nữa, trong khi hai người họ đã cầm lại súng nước, chuẩn bị bắt đầu vòng “trò chơi” tiếp theo.

Dòng nước lạnh buốt từ súng cao áp phóng thẳng vào bụng tôi, đau đớn đến mức mắt tôi tối sầm lại.

“Lục Trầm! Tại sao?”

Tôi gập người lại trên mô tô nước vì đau, giọng khàn đặc: “Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?”

Lục Trầm quay lại, gắt gỏng: “Cô biết gì mà nói!”

“Vi Vi là con gái một của tập đoàn Lâm Thị, chỉ cần dỗ cô ấy vui vẻ, ba cô ta sẵn sàng rót tiền đầu tư, công ty của tụi mình có thể niêm yết lên sàn!”

 

4

Anh ta vừa nói vừa cười toe toét, nhét thêm một khẩu súng nước khác vào tay Tống Tuyết Vi:

“Bảo bối, cái này bắn xa nhất nè, thử xem sao?”

Tống Tuyết Vi ngẩng cao đầu đầy tự mãn, nhắm thẳng vào bụng tôi và bóp cò.

Dòng nước lạnh như băng lao tới như kim châm thẳng vào người tôi.

Tôi đau đến suýt ngất đi, tai vẫn nghe rõ tiếng Lục Trầm vỗ tay trên bờ: “Bắn hay lắm! Vi Vi giỏi quá!”

Máu tiếp tục trào ra từ giữa hai chân tôi, nhuộm đỏ cả một mảng nước biển.

Tôi tuyệt vọng nhìn người đàn ông từng hứa sẽ bảo vệ mình suốt đời, Giờ đây chỉ vì tiền mà dửng dưng để người khác hành hạ vợ và con mình.

Những người đồng nghiệp trên bờ thấy vậy liền nhao nhao cầm súng tham gia “trò chơi”:

“Nhìn này! Trúng ngay bụng luôn!”

“Tôi cũng bắn trúng rồi! Xin lỗi nha chị dâu!”

Bãi biển vang vọng tiếng cười đùa, tiếng reo hò “trúng rồi”, “lại trúng nữa” không ngừng vang lên.

Tống Tuyết Vi càng chơi càng hăng, còn cố tình đổi sang khẩu súng nước cỡ đại nhất, nhắm thẳng vào bụng tôi mà bắn liên tục.

Tôi yếu ớt đưa tay lên, giọng run rẩy van xin: “Làm ơn… dừng lại đi… con tôi…”

Nước mắt hòa lẫn với nước biển trượt dài trên mặt, “Lục Trầm, cứu con gái của chúng ta… Em không chịu nổi nữa rồi…”

Nghe vậy, Tống Tuyết Vi cười lạnh, quay sang nói với Lục Trầm: “Đừng mềm lòng, phụ nữ có bầu hay xúc động lắm.”

Cô ta vươn vai lười biếng, “Vả lại, vận động nhiều có lợi cho sinh thường mà ~”

Nói xong, cô ta đưa khẩu súng cho một đồng nghiệp gần đó: “Tôi mệt rồi, đi nghỉ chút.”

Lục Trầm lập tức sốt sắng chạy lại: “Anh đi với em về khách sạn nghỉ nhé.”

Anh ta ân cần cầm lấy túi xách của Tống Tuyết Vi, thậm chí chẳng liếc nhìn tôi lấy một cái.

“Đừng mà! Lục Trầm! Đừng đi!”

Tôi gào lên thảm thiết, cơn đau bụng khiến giọng tôi cũng run rẩy: “Em một mình giữa biển… Em sợ… Làm ơn…”

Lục Trầm cau mày phẩy tay: “Cứ chơi thêm chút đi, vận động nhiều tốt cho thai nhi.”

Anh ta vòng tay ôm eo Tống Tuyết Vi, không thèm quay đầu, đi thẳng về phía khách sạn:

“Bọn anh nghỉ ngơi xong sẽ quay lại đón em.”

“Không! Đừng bỏ em lại!”

Tôi khóc gào trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười hả hê trên bờ.

Đám đồng nghiệp vẫn cầm súng nhắm vào bụng tôi, những tiếng hô “trúng rồi!” vang lên như từng nhát dao đâm vào tim tôi.

Dần dần, tiếng cười cũng xa dần.

Bọn họ chơi chán rồi, từng nhóm rủ nhau rời đi, không ai nhớ ra tôi vẫn đang trôi dạt giữa biển.

Chiếc mô tô nước bắt đầu chậm lại, có lẽ đã gần hết xăng.

5

Sóng biển dịu đi đôi chút, cuối cùng tôi cũng có thể thở được một chút.

Tôi bám chặt vào thân mô tô, cơn đau nơi bụng ngày càng dữ dội hơn.

Cúi đầu nhìn xuống, máu đỏ tươi đang chảy không ngừng dọc theo đùi tôi, loang ra thành một vệt đỏ rực giữa làn nước biển

Điều khiến tôi đau lòng nhất là, cái thai vừa nãy còn quẫy đạp không ngừng, giờ chỉ còn lại những chuyển động yếu ớt đến đáng sợ.

Tôi run rẩy đặt tay lên bụng, giọng nghẹn ngào:

“Bé con đừng ngủ… Mẹ ở đây… Mẹ vẫn ở đây mà…”

“Cố lên một chút nữa thôi, ông ngoại sắp tới cứu chúng ta rồi…”

Khi ý thức tôi dần trở nên mơ hồ, chợt nghe thấy tiếng động cơ mô tô nước vọng lại từ xa.

Tôi cố gắng ngẩng đầu nhìn, thấy Lục Trầm đang lái một chiếc mô tô nước lao về phía tôi.

“Lục Trầm…”

Tôi yếu ớt đưa tay ra, tưởng rằng cuối cùng anh ta cũng đã thức tỉnh lương tâm.

Nhưng chiếc mô tô nước ấy lại lướt thẳng qua tôi, anh ta thậm chí không liếc nhìn lấy một cái.

Lúc ấy tôi mới nhìn rõ — trong lòng anh ta vẫn đang ôm lấy Tống Tuyết Vi, hai người ríu rít cười đùa, thoải mái cưỡi mô tô dạo chơi giữa biển khơi.

Cơn đau bụng chợt tăng lên dữ dội, tôi cảm thấy một đợt co thắt mạnh ập tới.

Máu tiếp tục trào ra dồn dập, còn sinh mệnh nhỏ bé trong bụng thì đã rất lâu không hề nhúc nhích.

Ngay lúc tôi sắp chìm vào bóng tối, một cú va chạm cực mạnh khiến tôi choàng tỉnh.

Tôi khó nhọc mở mắt, thấy Lục Trầm và Tống Tuyết Vi đang lái mô tô nước vòng quanh tôi.

Họ cố tình tăng tốc, rồi bất ngờ xoay đầu gấp ở khoảng cách sát sàn sạt, khiến sóng biển bắn tung lên như pháo nước.

Chiếc mô tô nước vốn đã tạm ổn định lại tiếp tục lắc lư điên cuồng. Tôi phải bám chặt vào tay lái mới không bị hất văng.

“Ha ha ha! Nhìn cái dáng của cô ta kìa!” Lục Trầm cười the thé, lại một lần nữa lao thẳng về phía tôi.

Tống Tuyết Vi cũng cười ngặt nghẽo: “Thế nào? Kích thích chưa?”

Chiếc mô tô bị sóng đánh lên rồi lại rơi xuống, bụng tôi liên tục va đập vào bảng điều khiển cứng như đá.

Các ngón tay tôi đã tê cứng, không còn đủ sức bám vào tay lái trơn trượt nữa.

Một con sóng lớn bất ngờ ập đến — tôi bị hất văng khỏi mô tô, rơi thẳng vào làn nước lạnh buốt của biển khơi.

“Tùm——”

Tiếng tôi rơi xuống nước khiến bọn họ cười lớn hơn nữa.

“Nhìn kìa, nhìn kìa! Chó ướt ngoi lên rồi kìa!”

Lục Trầm chỉ vào tôi, cười đến mức đập tay vào vai người bên cạnh.

Tống Tuyết Vi cũng cười ngả nghiêng: “Buồn cười chết mất!”

Tôi vùng vẫy tuyệt vọng dưới làn nước, cái bụng bầu nặng nề khiến mọi cử động của tôi chậm chạp và vụng về.

Máu loang dần trong nước biển, đỏ như một đóa hoa sắp lụi tàn.

Bọn họ vẫn cưỡi mô tô nước chạy vòng quanh tôi, cố tình tạo sóng lớn hơn, nhìn tôi chật vật ngụp lặn sặc nước.

“Cứu… cứu tôi…”

Tôi yếu ớt cầu cứu, nhưng đổi lại chỉ là những tràng cười nhạo sắc như dao cứa.

Ngay lúc đó — từ xa vang lên tiếng động cơ rền vang như sấm.

Hàng trăm chiếc xuồng cao tốc của cảnh sát biển rẽ sóng lao đến.

Lục Trầm sững lại, tiếng cười nghẹn hẳn: “Gì… gì vậy?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...