Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sau Khi Trọng Sinh, Bị Nhốt Trong MRI Sáu Giờ
Chương 3
Hơn nữa, vì gương mặt thay đổi đột ngột của anh, thậm chí còn có một nhóm phụ nữ đặc biệt lập riêng một bài đăng để ghi lại hành trình “biến hình” của Tạ Chấn Đình.
Ban đầu tôi cứ tưởng giữa tôi và anh ngăn cách bởi biển cả mênh mông, suốt đời chỉ dừng lại ở thân phận bạn bè, nào ngờ Tạ Chấn Đình lại nói với tôi rằng anh thích tôi.
Tôi vốn da mặt dày, nghĩ cũng chẳng nghĩ, liền kiễng chân chủ động hôn lên Tạ Chấn Đình.
Sau đó, chúng tôi yêu nhau. Rồi sau đó, việc tôi làm chủ yếu là mua đủ loại trà sữa, đồ ngọt, món tráng miệng mà tôi thích để đút cho Tạ Chấn Đình, nên tôi chẳng hề có bất kỳ kế hoạch nào cho cuộc đời. Mỗi ngày không nghiên cứu xem nên cho Tạ Chấn Đình ăn gì, uống gì thì cũng là chơi gì.
Còn cuộc đời của Tạ Chấn Đình vẫn như mở hack, vừa học nghiên cứu sinh đã công bố nhiều luận văn.
Vừa tốt nghiệp tiến sĩ, anh đã được bệnh viện hạng ba nổi tiếng nhận vào làm.
Mà trái ngược hoàn toàn với cuộc đời của Tạ Chấn Đình, sau đó cuộc đời tôi như bị nguyền rủa.
Tôi thi lên đại học không đỗ, sau khi tốt nghiệp đại học thì hoàn toàn dựa vào tiền sinh hoạt phí Tạ Chấn Đình cho mà sống. Thậm chí ngay cả cha mẹ tôi, những người từ nhỏ đã hết lòng yêu thương tôi, cũng vào năm thứ hai sau khi tôi tốt nghiệp đại học, vì vội đến thăm tôi đang nằm viện do viêm phổi mà trên đường gặp tai nạn xe, cả hai đều qua đời.
Tôi trở thành đứa trẻ mồ côi, ôm thi thể cha mẹ mà khóc đến nước mắt thấm ướt.
Còn Tạ Chấn Đình thì quỳ bên cạnh thi thể cha mẹ tôi, dưới ánh mắt u ám và chán ghét của mẹ anh, anh thề độc sẽ chăm sóc tôi cả đời.
Tôi và Tạ Chấn Đình bước vào hôn nhân. Tôi sảy thai nhiều lần, có thai lần nào là mất lần ấy.
Cho đến sau đó, Tô Vy trở thành trợ lý của Tạ Chấn Đình.
Anh ta bắt đầu chê tôi không có nội hàm. Cả ngày chỉ biết hỏi anh ta ăn gì, uống gì.
Không giống Tô Vy có thể cùng anh ta trò chuyện về y học, có thể cùng anh ta nói về phẫu thuật.
Trong mắt tôi tràn ngập nước mắt, lúc mở mắt ra mới phát hiện trời đã sáng.
Mà tôi cũng giống như kiếp trước, khóc đến mức làm ướt cả cái gối.
Đúng lúc này, WeChat của Tạ Chấn Đình gửi tới. “Chiều nay đi viện dưỡng lão thăm mẹ tôi”
4
Nhìn tin nhắn WeChat của Tạ Chấn Đình, tôi chỉ bình tĩnh trả lời: “Hôm nay tôi có việc, không rảnh.”
Điện thoại của Tạ Chấn Đình lập tức gọi tới.
“Hôm nay em có việc gì?”
“Tống Khiếu, rốt cuộc em còn muốn anh nói với em bao nhiêu lần nữa, anh và Tô Vy không có bất cứ chuyện gì hết, tại sao em nhất định phải bám riết lấy một chuyện nhỏ không buông.”
Nghe Tạ Chấn Đình lại nhắc đến Tô Vy, khóe miệng tôi hiện lên một nụ cười mỉa mai.
Kể từ khi làm bác sĩ, Tạ Chấn Đình đã quen nói ngắn gọn xúc tích, đây vẫn là lần đầu tiên anh ta cứ bám mãi không buông một chuyện như vậy,nên anh ta là đang muốn thuyết phục chính mình rằng anh ta không hề động lòng với Tô Vy, hay là muốn giảm bớt áy náy đối với tôi.
Tim đau đến run rẩy, nhưng tôi chỉ bình tĩnh giải thích lại với Tạ Chấn Đình: “Tạ Chấn Đình, tôi thấy không khỏe, tôi phải đi bệnh viện kiểm tra, hôm nay tôi thật sự không thể đi thăm mẹ anh cùng anh được.”
“Còn nữa, mẹ anh bị bệnh tim, hơn nữa bà ấy vốn đã rất ghét tôi, tôi không đi viện dưỡng lão chọc bà ấy tức giận không phải là tốt hơn sao? Với lại mẹ anh chẳng phải rất thích Tô Vy sao? Bà ấy còn nói thân phận của anh, chỉ có thân phận của Tô Vy mới xứng với anh, anh bảo cô ấy đi cùng anh là được rồi.”
Ban đầu tôi thật lòng khuyên nhủ Tạ Chấn Đình, nhưng không ngờ Tạ Chấn Đình lại nổi giận lần nữa.
“Tống Khiếu, cô cứ tiếp tục làm loạn đi.” Nói xong, anh ta liền cúp điện thoại.
Mà tôi nghe tiếng cúp máy của anh ta, khóe môi lại lần nữa hiện lên một tia cười nhạo.
Xem đi, đây chính là sự khác biệt giữa yêu và không yêu.
Dù sao thì trước kia, Tạ Chấn Đình yêu tôi, chỉ cần tôi hơi lộ ra vẻ tủi thân, anh ấy sẽ luống cuống hỏi tôi, có phải anh ấy đã làm gì không tốt khiến tôi tức giận hay không.
Còn bây giờ, Tạ Chấn Đình không yêu tôi nữa, dù tôi đã chân thành đưa ra đề nghị cho anh ta, anh ta vẫn cho rằng tôi đang cố tình gây sự.
5
Trong lòng lại thấy chua xót, nhưng tôi cũng không trì hoãn lâu, liền đến bệnh viện.
Thậm chí vì sợ cầm điện thoại sẽ ảnh hưởng tâm trạng, tôi còn không mang theo điện thoại.
Dù sao lần kiểm tra này rất quan trọng, quan trọng đến mức tôi có đi vào vết xe đổ của kiếp trước hay không.
Cho nên sau đó suốt bảy ngày, ngày nào tôi cũng ở trong bệnh viện, làm đủ loại sinh thiết, bị rút máu hết ống này đến ống khác.
Mà để tôi có thể làm được những xét nghiệm tỉ mỉ như vậy, còn phải đặc biệt cảm ơn quan hệ và thẻ ngân hàng của Tạ Chấn Đình.
Tôi báo danh nghĩa của Tạ Chấn Đình, kiếp trước ngay cả xét nghiệm sinh thiết tôi cũng phải đợi hai tuần, nhưng bây giờ tôi vừa đến là lập tức được làm kiểm tra, thậm chí ngay trong ngày tôi đã nhận được báo cáo xét nghiệm.
Ở kiếp trước, vì ly hôn, lại vì sự trả thù cố ý của Tạ Chấn Đình, ung thư não của tôi chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã lớn lên không ít.
Bây giờ nhìn báo cáo cho thấy khối u não của tôi còn nhỏ hơn ít nhất một nửa so với lần trước, tôi cầm bản báo cáo mà khóc.
Nhận được giấy chẩn đoán, tôi không đi tìm Tạ Chấn Đình.
Mà là đi tìm học trò của Tạ Chấn Đình ở một bệnh viện khác.
Anh ta chỉ kém Tạ Chấn Đình một chút, yếu hơn một chút mà thôi.
Dù sao Tô Vy là trợ lý của Tạ Chấn Đình, cô ta còn có thể giữ tôi lại trên máy chụp cộng hưởng từ suốt sáu tiếng.
Tôi nào còn dám đem mạng mình giao vào tay Tạ Chấn Đình nữa.
Đến bệnh viện của học trò Tạ Chấn Đình, sau khi làm thêm một số kiểm tra cơ bản, tôi liền xin nhập viện, xin phẫu thuật, tôi rất có lòng tin rằng mình có thể chữa khỏi bệnh.
Thời gian chờ phẫu thuật rất khó chịu đựng, nhưng vì khối u rất nhỏ, dùng thuốc rất nhẹ, hơn nữa lại là thuốc nhập khẩu, so với tác dụng phụ dữ dội của thuốc nội địa ở kiếp trước, kiếp này tôi dễ chịu hơn nhiều.
Ngoài việc rụng tóc, cơ thể gầy đi một chút, mỗi ngày tôi vẫn còn tinh thần ra ngoài đi dạo, thậm chí vì bác sĩ đã dùng thuốc, tôi chưa từng cảm thấy đau đầu lấy một lần.
Cuối cùng nửa tháng sau, tôi nằm lên bàn phẫu thuật.
Lại ở bệnh viện dưỡng sức một tháng sau đó.
Học trò của Tạ Chấn Đình nói với tôi rằng, chỉ cần tôi gắng thêm qua hai đợt hóa trị nữa, phần lớn khả năng tôi có thể xuất viện.
Điều đó giống như một đốm lửa hy vọng, bùng lên trong tim tôi, phải biết rằng ở kiếp trước, ước mơ lớn nhất của tôi chính là chữa khỏi bệnh, sống tiếp.