Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
SAU LY HÔN 3 NGÀY
CHƯƠNG 3
**05 Anh ta cuối cùng cũng nhận ra, thứ tôi lấy đi không chỉ là vài thùng đồ**
Sau này tôi mới biết, Chu Duật Bạch thực sự bắt đầu hoảng loạn là mười ngày sau khi tôi dọn sạch nhà chung. Ngày hôm đó anh ta về nhà rất muộn, khi đẩy cửa ra, phòng khách tối om. Không có ai để đèn cho anh ta, cũng không có ai đặt sẵn dép đi trong nhà ở ngay lối vào như trước. Bàn ăn trống trơn. Trong bếp không có canh giữ ấm, chậu hoa dành dành tôi trồng ba năm trên ban công cũng bị tôi mang đi hết.
Sáng sớm hôm sau, tài xế gọi điện hỏi anh ta xem lịch tái khám của mẹ chồng tuần tới có sắp xếp như cũ không. Chu Duật Bạch không trả lời được. Buổi trưa, mẹ chồng lại hỏi anh ta ai là người đang theo dõi danh sách quà tặng và sơ đồ chỗ ngồi cho tiệc thọ của ông nội. Anh ta vẫn không trả lời được.
Buổi tối anh ta bị đau dạ dày, lục tung hòm tủ tìm thuốc mới phát hiện trên mỗi hộp thuốc đều dán mẩu giấy nhỏ tôi viết: *Uống sau khi ăn. Đừng uống cà phê khi bụng đói. Nếu đau nhiều thì gọi cho em.*
Những dòng chữ đó trước đây chắc anh ta chưa bao giờ thực sự để tâm. Cho đến khi căn nhà hoàn toàn trống rỗng, anh ta mới biết từng có một người chăm sóc cuộc sống của mình chu đáo đến mức nào.
Sau đó, anh ta tìm thấy một cuốn sổ ghi chép ở ngăn dưới cùng của ngăn kéo trong thư phòng. Trên đó ghi chép dày đặc mọi việc lớn nhỏ của nhà họ Chu trong ba năm. Lịch tái khám của mẹ, những món ông nội kiêng, lịch đổi ca của tài xế, ngày con trai của dì giúp việc thi đại học có cần điều chỉnh ca làm hay không, thậm chí là số hiệu chuyến bay mỗi lần anh ta đi công tác về và màu cà vạt cần dùng cho cuộc họp ngày hôm sau.
Đó không phải là một cuốn sổ ghi chép của một người vợ, mà gần như là một “sổ tay vận hành” của nửa nhà họ Chu. Kẹp ở cuối cuốn sổ là một tờ biên lai thanh toán viện phí, chính là ngày tôi sốt cao nhập viện năm ngoái. Mặt sau chỉ có một câu tôi viết tùy ý: *Sau này đừng đợi anh ấy nữa.*
Ở ô ký tên của tờ biên lai đó, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tên tôi.
Tôi không biết Chu Duật Bạch phản ứng thế nào khi nhìn thấy tờ giấy đó. Tôi chỉ biết rằng sau đó, số lần anh ta đến studio ngày một nhiều hơn. Có khi đứng dưới lầu đợi cả một buổi chiều. Có khi ngồi trong xe, cách một lớp kính nhìn tôi trò chuyện với khách hàng, nhìn tôi cười, nhìn tôi đứng trước bàn mẫu hương rất
lâu.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy, hóa ra sau khi rời xa anh ta, tôi không hề sụp đổ, mà chỉ là chậm rãi trở lại là chính mình.
Lần đầu tiên Chu Duật Bạch đến tìm tôi là ở cửa studio. Hôm đó tôi vừa tiễn khách xong, ngẩng đầu lên thấy anh ta đứng dưới bậc thềm, áo khoác gió không cài cúc, mắt đỏ ngầu vì thức đêm.
“Bây giờ em đến cả điện thoại của anh cũng không nghe?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy câu nói này thật nực cười. “Sau khi ly hôn, vợ cũ không nghe điện thoại chồng cũ, không phải là chuyện bình thường sao?”
Sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống. “Thẩm Thanh Lê, em nhất thiết phải nói những lời khó nghe như vậy sao?”
“Khó nghe?” Tôi mỉm cười, “Chu Duật Bạch, những lời thực sự khó nghe thì mẹ anh, bạn bè anh và cả Tần Nhu chẳng phải đã thay anh nói rất nhiều lần rồi sao?”
Anh ta im lặng. Vì anh ta biết tôi nói đúng. Những lời đó trước đây không phải anh ta không nghe thấy, mà là anh ta chưa bao giờ cảm thấy điều đó xứng đáng để anh ta phải đứng ra bảo vệ tôi.
**06 Lần đầu anh ta đứng ra, không phải vì hiểu tôi, mà vì mất quyền kiểm soát**
Một tháng sau, thư mời tham dự buổi ra mắt thương hiệu khách sạn mới của Chu thị được gửi đến bàn tôi. Ban đầu tôi không định đi, cho đến khi tôi nhìn thấy câu slogan trên poster: *Giữ lại hương dành dành đầu tiên sau cơn mưa trong mỗi chuyến trở về.*
Đó chính là câu đầu tiên trong phương án nâng cấp hương thơm tôi viết khi còn trong cuộc hôn nhân. Đến cả dấu câu cũng không thay đổi. Và trong quy trình buổi lễ, ở cột cố vấn hương thơm hiện rõ mồn một tên của Tần Nhu.
Tôi nhìn chằm chằm tấm poster một lúc lâu, trái lại càng bình tĩnh hơn. Hứa Doanh tức đến phát điên: “Cô ta đây là cướp trắng trợn mà!”
“Không phải cướp trắng trợn,” tôi mở máy tính, lấy ra bản thảo gốc, dấu thời gian, lịch sử gửi email và mã số mẫu hương, “Cô ta đang đánh cược rằng tôi sẽ giống như trước đây, vì thể diện mà tiếp tục nhẫn nhịn.”
Chiều ngày diễn ra buổi lễ, tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản nhất, mang theo toàn bộ bản thảo gốc đến hiện trường. Tần Nhu đứng trên sân khấu, cười vẻ ung dung, đoan trang. Cô ta cầm bút điều khiển, lật từng trang phương án vốn dĩ thuộc về tôi, nói về ký ức không gian, kể về câu chuyện hương thơm, nói rằng “Dành dành sau mưa” là khái niệm cô ta đã thử đi thử lại rất lâu mới quyết định.
Phía dưới là các đối tác, truyền thông và những người quen của nhà họ Chu. Mẹ chồng cũ ngồi hàng ghế đầu với vẻ mặt hài lòng. Chu Duật Bạch ngồi một bên, thần sắc nhạt nhẽo như thể mặc định sự sắp xếp này.
Tôi đợi cho đến khi Tần Nhu nói xong mới đứng dậy bước lên phía trước. Cả khán phòng im lặng trong giây lát. Tần Nhu nhìn thấy tôi, nụ cười rõ ràng bị khựng lại.
“Chị Thanh Lê, sao chị lại đến đây?”
Tôi không thèm quan tâm đến cô ta, chỉ đặt một bản thảo gốc đã in sẵn lên bục điều phối. “Xin lỗi, tôi xin ngắt lời một chút.”
“Phương án trên sân khấu này, từ đặt tên, tỉ lệ phối hương cho đến thuyết minh luồng di chuyển không gian, toàn bộ đều đến từ phương án gốc tôi hoàn thành trong thời kỳ hôn nhân. Chu thị chưa có sự ủy quyền của tôi, và cô Tần cũng không có tư cách đứng tên.”
Hiện trường xôn xao. Người dẫn chương trình cuống quýt, sắc mặt mẹ chồng cũ lập tức tối sầm. Tần Nhu vẫn cố gượng: “Chị Thanh Lê, có phải chị hiểu lầm rồi không? Khái niệm này chỉ là trùng hợp…”
Tôi bật máy chiếu, đưa ra từng trang thời gian tệp tin gốc, lịch sử gửi email và mã số mẫu hương trong máy tính. Mỗi trang đều đánh dấu ngày tháng. Bản sớm nhất là viết vào tuần kỷ niệm hai năm ngày cưới của tôi và Chu Duật Bạch. Ngay cả dãy số S-17 viết tay dưới đáy lọ mẫu hương cũng khớp hoàn toàn với ký hiệu trên trang công thức.
Một đối tác ở dưới nhận ra tên tôi, liền đứng phắt dậy: “Cô Thẩm, bộ sưu tập Dành dành sau mưa này, trước đây người trao đổi với chúng tôi luôn là cô sao?”
“Là tôi.”
“Tại sao nốt hương đầu lại dùng lá cam đắng để nén cái ngọt của hoa dành dành?”
Tôi nhìn ông ấy, bình tĩnh trả lời: “Vì dự án này không phải làm cho phòng tân hôn, mà là làm cho khách sạn thương mại. Điều khách du lịch cần là sự sạch sẽ và thư thái, chứ không phải sự ngọt ngào hay quấn quýt. Vì vậy nốt hương đầu phải khiến người ta tỉnh táo trước, sau đó mới ngọt hậu.”
Đối phương lập tức gật đầu: “Đúng là logic mà cô đã nói với chúng tôi lúc trước.”
Tần Nhu đứng trên sân khấu, mặt trắng bệch dần. Cô ta có thể đọc theo bản thảo của tôi, nhưng khi bị hỏi vào chi tiết, cô ta không trả lời được một câu. Mẹ chồng cũ cuối cùng không nhịn được, đứng dậy mắng tôi: “Thẩm Thanh Lê, cô nhất định phải làm cho mọi chuyện xấu xí ở nơi này sao?”
Tôi nhìn bà ta, giọng nói còn bình thản hơn cả bà ta: “Thưa bác, tôi chỉ đến lấy lại đồ của mình.”
“Hơn nữa tôi không còn là người nhà họ Chu nữa. Sự việc của nhà bác có xấu xí hay không, không liên quan đến tôi.”
Cả khán phòng im lặng. Tôi cứ ngỡ Chu Duật Bạch sẽ giống như trước đây, im lặng, quan sát, đợi mọi chuyện trôi qua. Nhưng lần này, anh ta cuối cùng cũng đứng dậy.
Anh ta nhìn dấu thời gian trên máy chiếu, ánh mắt dần trầm xuống. Sau đó anh ta lên tiếng, giọng nói rõ ràng đến mức cả khán phòng đều nghe thấy: “Tác giả gốc của phương án này là Thẩm Thanh Lê.”
“Dự án tạm dừng, bộ phận pháp lý can thiệp ngay lập tức. Nếu không có sự ủy quyền của cô ấy, Chu thị sẽ không tiếp tục sử dụng.”
Tần Nhu đỏ hoe mắt: “Anh Duật Bạch, em chỉ là…”
“Em xuống trước đi,” anh ta ngắt lời, giọng lạnh lùng đáng sợ.
Nhìn cảnh tượng này, lòng tôi không một chút gợn sóng. Vì tôi biết rất rõ, hôm nay anh ta đứng ra không phải vì cuối cùng đã hiểu tôi, mà vì anh ta cuối cùng đã thấy rằng tôi thực sự có thể đứng vững ở một nơi không có anh ta, thậm chí không còn cần anh ta cho bất kỳ sự nể mặt nào.
Kết thúc buổi lễ, anh ta đuổi theo chặn tôi lại. “Thanh Lê, anh không biết phương án đó sau này lại bị cô ấy lấy dùng.”
Tôi dừng bước, nhìn anh ta. “Anh đương nhiên là không biết.”
“Vì trước đây anh chưa bao giờ quan tâm những thứ tôi nhường đi cuối cùng sẽ rơi vào tay ai.”
Yết hầu anh ta chuyển động như muốn nói điều gì đó, nhưng tôi không muốn nghe thêm nữa. “Chu Duật Bạch, hôm nay anh không phải đứng ra bảo vệ tôi.”
“Anh chỉ là cuối cùng không thể tiếp tục giả vờ như không thấy mà thôi.”