Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Xin Chỉ Hòa Ly Tới Biên Cương, Hắn Lật Tung Hỉ Đường Thành Trò Cười Thiên Hạ
Chương 9
Nàng mở thư.
Nội dung trong thư…Rất đơn giản.
Thái hậu nói…Bà đã nghe chuyện xảy ra ở Nhạn Môn Quan.
Bà nói…Bà vui mừng vì Cố Minh Viễn cuối cùng cũng tỉnh ngộ.
Cũng đau lòng vì những gì Thẩm Thanh Hòa đã trải qua.
Cuối thư…Thái hậu nói.
Đạo hòa ly thánh chỉ năm đó…Vẫn còn hiệu lực.
Thẩm Thanh Hòa…Vĩnh viễn là người tự do.
Nàng có thể tiếp tục ở lại Nhạn Môn Quan…Sống cuộc sống mà nàng muốn.
Triều đình sẽ ban cho nàng một phần thưởng hậu hĩnh…Bảo đảm nàng cả đời không lo ăn mặc.
Nhưng.
Nếu…Nàng nguyện ý cho Cố Minh Viễn thêm một cơ hội.
Thái hậu có thể lập tức ban một đạo thánh chỉ mới.
Hủy bỏ hòa ly.
Để họ…Nối lại tiền duyên.
Chọn thế nào…Đều do nàng quyết định.
Chỉ trong một ý niệm.
Đọc xong bức thư.
Thẩm Thanh Hòa rất lâu không nói gì.
Nàng không ngờ…Thái hậu lại đem quyền quyết định cuối cùng…Giao vào tay nàng.
Cố Minh Viễn cũng đã biết nội dung bức thư.
Hơi thở hắn…Trong chốc lát trở nên gấp gáp.
Hắn nhìn Thẩm Thanh Hòa.
Trong ánh mắt…Là căng thẳng.
Là mong đợi.
Là sợ hãi.
Hắn giống như một tù nhân…Đang chờ phán quyết.
Mà câu trả lời của nàng…Chính là chung thân giam cầm.
Hoặc…Được tha thứ.
Hắn không mở miệng cầu xin nàng.
Hắn biết…Mình không có tư cách ấy.
Hắn chỉ nhìn nàng.
Dùng hết toàn bộ sức lực…Khẽ nói.
“Thanh Hòa.”
“Dù nàng đưa ra quyết định thế nào… ta đều chấp nhận.”
“Nếu nàng muốn ta rời đi.”
“Sau khi thương thế lành lại… ta sẽ lập tức rời khỏi nơi này, cả đời… không bước vào Nhạn Môn Quan thêm một lần.”
“Nếu nàng…”
Hắn dừng lại.
Giọng nói khó nhọc.
“Nguyện ý… cho ta thêm một cơ hội.”
“Ta, Cố Minh Viễn, xin thề với trời.”
“Quãng đời còn lại… nhất định không phụ nàng.”
Thẩm Thanh Hòa ngẩng đầu.
Nhìn gương mặt hắn…Đầy hối hận và thâm tình.
Rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khoảng trời rộng lớn…Thuộc về Nhạn Môn Quan.
Tự do.
Bao la.
Một bên…Là quá khứ vạn kiếp không thể quay đầu.
Một bên…Là tương lai chưa biết.
Nàng…Phải chọn thế nào?
Bàn tay nàng…Siết chặt bức thư.
16.Lựa chọn
Sứ giả từ kinh thành…Vẫn cúi người đứng đó.
Lý Thước cũng nín thở…Nhìn nàng.
Không khí trong cả căn phòng…Như đông cứng lại.
Chỉ chờ một câu nói khẽ của nàng…Để định đoạt vận mệnh của tất cả.
Trái tim Cố Minh Viễn…Đã treo tận cổ họng.
Hắn không dám thở.
Hắn sợ…Chỉ một lần hít thở…Sẽ bỏ lỡ câu trả lời của nàng.
Cũng sợ…Câu trả lời ấy…Sẽ lại đẩy hắn rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Bàn tay Thẩm Thanh Hòa…Siết chặt bức thư.
Mé giấy…Bị nàng nắm đến nhăn lại.
Trong đầu nàng…Một mảnh hỗn loạn.
Giống như có hai kẻ nhỏ…Đang tranh cãi dữ dội.
Một kẻ nói…Rời đi.
Rời xa hắn.
Trở về tiệm nhỏ của nàng.
Trở về cuộc sống bình yên và tự do của nàng.
Nàng đã phải cố gắng đến mức nào…Mới thoát ra khỏi cái lồng giam ấy.
Chẳng lẽ…Chỉ vì một lời sám hối đến muộn…Mà lại dẫm lên vết xe cũ sao?
Kẻ còn lại nói…Ở lại.
Cho hắn thêm một cơ hội.
Cũng cho chính ngươi…Một cơ hội.
Ngươi thật sự…Có thể hoàn toàn không còn cảm giác với hắn sao?
Khi hắn đứng giữa ranh giới s/i/n/h t/ử…Tiếng khóc xé lòng của ngươi…Là giả sao?
Những đêm ngươi thức trắng bên giường hắn…Lo lắng không ngủ…Là giả sao?
Hắn đã không còn là hắn của ngày trước.
Ngươi…Cũng không còn là ngươi của ngày trước.
Có lẽ…Hai con người đã c/h/ế/t đi ấy…Có thể nhận được một lần tái sinh thật sự.
Ánh mắt Thẩm Thanh Hòa…
Chậm rãi di chuyển.
Từ gương mặt căng thẳng của Cố Minh Viễn.
Chuyển ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia…Là bầu trời Nhạn Môn Quan.
Rộng lớn.
Cao vời.
Xanh biếc như vừa được gột rửa.
Nàng nhớ lại…Những ngày đầu khi mình tới nơi này.
Một mình…Đối diện với một khoảng sân trống trải.
Học cách nhóm lửa.
Học cách nấu ăn.
Học cách…Làm sao để sống tiếp.
Những ngày ấy…Rất khổ.
Nhưng cũng rất vững vàng.
Bởi vì mỗi một ngày…Nàng đều sống vì chính mình.
Sau đó…Nàng mở tiệm nhỏ ấy.
Dựa vào đôi tay của mình…Tự nuôi sống bản thân.
Những thứ nàng vá…Không chỉ là y phục của binh lính.
Mà còn là trái tim…Đã từng vỡ vụn của chính nàng.
Những lá thư nàng viết hộ…Không chỉ là gia thư của họ.
Mà còn là chút hy vọng…Nàng dành cho tương lai của mình.
Ở nơi này…Nàng tìm lại được tôn nghiêm.
Tìm lại được giá trị…Của một con người độc lập.
Những điều ấy…Cố Minh Viễn vĩnh viễn không thể cho nàng.
Cho dù hắn là nguyên soái.
Cho dù hắn quyền nghiêng triều dã.
Thứ hắn có thể cho nàng…Chỉ là danh xưng “Cố phu nhân.”
Một danh xưng hoa lệ…Nhưng không có linh hồn.
Một vật phụ thuộc.
Nàng không muốn…Lại trở thành phụ thuộc của bất kỳ ai nữa.
Nghĩ đến đây…Trái tim nàng…Dần trở nên sáng tỏ.
Nàng biết…Mình phải chọn thế nào rồi.
Nàng buông lỏng bàn tay đang siết chặt bức thư.
Cẩn thận…Gấp lại.
Sau đó…Nàng ngẩng đầu.
Đón lấy ánh mắt gần như cháy lên của Cố Minh Viễn.
Ánh mắt nàng…Rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức…Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trái tim Cố Minh Viễn…Chậm rãi…Chìm xuống.
Trong ánh mắt nàng…Hắn không nhìn thấy câu trả lời mình mong muốn.
Hắn nghĩ…Mình đã hiểu rồi.
Hắn thua.
Hắn…Đã vĩnh viễn mất nàng.
Một nỗi tuyệt vọng khổng lồ…Nuốt chửng hắn.
Môi hắn khẽ động.
Muốn nói gì đó.
Có lẽ là…Chúc nàng bình an.
Hoặc là…Ta lập tức rời đi.
Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng.
Thẩm Thanh Hòa…Đã lên tiếng.
“Đại nhân sứ giả.”
Nàng quay sang người từ kinh thành đến.
“Xin ngài hồi bẩm Thái hậu nương nương.”
“Rằng Thẩm Thanh Hòa… xin đa tạ ân điển của Thái hậu.”
Giọng nàng…Thanh lãnh.
Nhưng vô cùng rõ ràng.
“Còn về đạo thánh chỉ hủy bỏ hòa ly kia.”
Nàng khẽ dừng lại.
Tất cả mọi người…Đều nín thở.
“Không cần ban nữa.”
Sáu chữ ấy vừa thốt ra.
Trước mắt Cố Minh Viễn…Trong nháy mắt tối sầm.
Xong rồi.
Tất cả…Đều xong rồi.
Hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình…Như bị móc rỗng.
Chỉ còn lại một thân xác trống rỗng…Đầy tuyệt vọng.
Sứ giả ngẩn ra một chút.
Vội vàng đáp.
“Vâng… tiểu nhân đã ghi nhớ.”
Trên mặt Lý Thước…Cũng lộ ra vẻ thất vọng và tiếc nuối.
Hắn muốn nói gì đó.
Nhưng lại không biết phải nói từ đâu.
Đây là chuyện của hai người họ.
Người ngoài…Cuối cùng cũng không có quyền can thiệp.
Nhưng.
Thẩm Thanh Hòa…Vẫn chưa nói xong.
Nàng quay người.
Một lần nữa nhìn về phía Cố Minh Viễn.
Nhìn người đàn ông sắc mặt trắng bệch…Dường như sắp ngã gục.
Nàng chậm rãi…Bước tới trước mặt hắn.
“Cố Minh Viễn.”
Nàng gọi tên hắn.
“Ngươi nghe cho rõ.”
Giọng nàng không lớn.
Nhưng như sấm nổ…Vang bên tai Cố Minh Viễn.
“Hòa ly thư… ta không hủy.”
“Vị trí nguyên soái phu nhân… ta cũng không cần.”
“Ta, Thẩm Thanh Hòa… từ nay về sau… chỉ là Thẩm Thanh Hòa.”
“Là một người thợ vá bình thường ở Nhạn Môn Quan.”
Trái tim Cố Minh Viễn…Hoàn toàn rơi xuống đáy vực lạnh lẽo.
Hắn nhắm mắt lại.
Không dám nhìn đôi mắt quyết tuyệt của nàng nữa.
“Nhưng…”
Giọng Thẩm Thanh Hòa bỗng đổi.
Cố Minh Viễn lập tức mở bừng mắt.
Hắn nhìn thấy.
Nhìn thấy trong đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ của nàng…Cuối cùng…Đã nổi lên một gợn sóng.
Trong gợn sóng ấy…Có giằng xé.
Có do dự.
Và còn có…Một tia chờ mong.
Ngay cả chính nàng…Cũng chưa nhận ra.
“Nếu ngươi… không chê.”
Nàng nói.
“Nguyện ý cưới một cô gái mồ côi… o'tc'a-y không cha không mẹ, không quyền không thế ở Nhạn Môn Quan làm vợ.”
“Vậy thì ta…”
Nàng hít sâu một hơi.
Như dùng hết toàn bộ sức lực.
“Ta nguyện ý.”
Ầm!
Cố Minh Viễn cảm thấy trong đầu mình…Có thứ gì đó nổ tung.
Nổ thành…Pháo hoa rực rỡ khắp trời.
Hắn…Hắn không nghe nhầm chứ?
Nàng nói…Nàng nguyện ý?
Hắn ngây người nhìn nàng.
Như một kẻ ngốc.
Miệng há ra…Nhưng không nói được một chữ.
Lý Thước và vị sứ giả kia…Cũng hoàn toàn sững sờ.
Chuyện này…Là ý gì?
Không cần danh phận nguyên soái phu nhân.
Nhưng lại nguyện ý…Với thân phận một cô gái mồ côi bình thường…Gả cho hắn?
Thẩm Thanh Hòa nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Cố Minh Viễn.
Khóe môi…Không nhịn được khẽ cong lên.
Đó là một nụ cười…Rất nhạt.
Rất nhạt.
Nhưng lại là lần đầu tiên trong mấy năm qua…Nàng thật sự cười trước mặt hắn.
“Thế nào?”
Nàng hỏi.
“Cố đại nguyên soái… không muốn sao?”
“Muốn!”
Cuối cùng Cố Minh Viễn cũng tìm lại được giọng nói của mình.
Hắn gần như gào lên…Trả lời nàng.
Giống như một thiếu niên mới lớn.
Sợ rằng nói chậm một chút…Nàng sẽ đổi ý.
Hắn giãy giụa…Muốn xuống giường.
Hắn muốn quỳ xuống.
Hắn muốn nói với nàng…Hắn nguyện ý.
Một nghìn lần…Một vạn lần nguyện ý.
Đừng nói chỉ là một cô gái mồ côi.
Cho dù nàng là một kẻ ăn xin.
Hắn cũng nguyện ý…Cưới nàng về.
Nâng niu trong lòng bàn tay…Yêu thương suốt đời.
Thẩm Thanh Hòa vội vàng giữ hắn lại.
“Vết thương của ngươi!”
“Ta không sao!”
Hắn nắm chặt lấy tay nàng.
Chặt đến mức như đang bấu lấy cọng rơm cứu mạng…Thứ có thể kéo hắn từ địa ngục trở về nhân gian.
Vành mắt hắn đỏ lên.
Người đàn ông từng ở chiến trường chảy m/á/u không rơi lệ.
Giờ phút này…Nước mắt lại như chuỗi hạt đứt dây, không sao kìm lại được mà rơi xuống.
“Thanh Hòa…”
Hắn nghẹn ngào gọi tên nàng.
“Cảm ơn nàng…”
“Cảm ơn nàng… vẫn còn nguyện ý muốn ta.”
Trái tim Thẩm Thanh Hòa cũng bị nước mắt hắn làm bỏng rát.
Nàng không rút tay về.
Chỉ khẽ khàng… siết lại tay hắn.
“Cố Minh Viễn.”
Nàng nói.
“Hãy nhớ kỹ những lời hôm nay ngươi nói.”
“Từ nay về sau, giữa chúng ta… không còn nguyên soái, cũng không còn phu nhân.”
“Chỉ có ngươi… và ta.”
“Là ngang hàng.”
“Nếu ngươi còn phụ ta thêm một lần nữa.”
“Ta sẽ không chút do dự… rời đi lần nữa.”
“Đến khi ấy, cho dù ngươi có lật tung chân trời góc bể… cũng đừng hòng tìm được o'tc'a.y ta.”
“Ta thề!”
Cố Minh Viễn giơ bàn tay còn lại lên.
“Nếu ta, Cố Minh Viễn, còn phụ nàng dù chỉ nửa phần…”
“Thì xin trời tru đất diệt, c/h/ế/t không yên lành!”
“Không được nói chữ c/h/ế/t!”
Thẩm Thanh Hòa lập tức cắt ngang hắn.
Trong giọng nói ấy…Là sự căng thẳng và để tâm…Ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra.
Cố Minh Viễn khựng lại một thoáng.
Sau đó…Hắn cười.
Cười như một đứa trẻ.
Rạng rỡ…Mà mãn nguyện.
Hắn biết.
Lần này…Hắn thật sự đã tìm lại được cô nương của mình.
Ngoài cửa sổ…Băng tuyết tan đi.
Xuân về trên khắp mặt đất.
Tất cả…Đều là một khởi đầu mới.
17.Tái Tân sinh
Quyết định của Thẩm Thanh Hòa…Giống như một cơn gió.
Làm gợn lên mặt nước xuân ở Nhạn Môn Quan.
Cũng thổi thẳng về kinh thành xa ngàn dặm.
Thái hậu nghe xong lời hồi bẩm của sứ giả…Lặng người rất lâu.
Sau đó, bà bật cười.
Cười đến mức nơi khóe mắt cũng đọng lệ.
“Hay cho một Thẩm Thanh Hòa!”
“Hay cho câu ‘ta chỉ cần con người hắn, không cần danh phận của hắn’!”
“Cả đời này, ai gia chưa từng thật lòng khâm phục mấy nữ nhân o'tc/a.y.”
“Nàng… tính là một người.”
Thái hậu lập tức hạ ý chỉ.
Đồng ý hôn sự của Cố Minh Viễn và Thẩm Thanh Hòa.
Nhưng bà không thu hồi hòa ly thư.
Cũng không ban thêm một đạo thánh chỉ tứ hôn mới.
Bà thành toàn cho sự kiên trì của Thẩm Thanh Hòa.
Để cho họ…Với một thân phận hoàn toàn mới, bình đẳng mà bắt đầu lại từ đầu.
Đồng thời, Thái hậu cũng đưa tới một phần đồ cưới hậu hĩnh vô cùng.
Vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là…Chất đầy trọn mười xe lớn.
Thái hậu nói…Thanh Hòa của bà, cho dù là lấy thân phận cô nữ mồ côi xuất giá…Cũng nhất định phải được nở mày nở mặt.
Tuyệt đối không thể để bất kỳ ai xem thường.
Còn ở phía Nhạn Môn Quan.
Cố Minh Viễn trở thành người bận rộn nhất…Mà cũng vui vẻ nhất.
Vết thương của hắn…Dưới sự nuôi dưỡng của tình yêu, lành nhanh đến mức kinh người.
Hắn chống gậy…Nhất quyết đòi tự tay lo liệu hôn lễ của họ.
Hắn không ở lại phủ phó tướng nữa.
Mà đem căn viện đổ nát sát bên nhà Thẩm Thanh Hòa…Tu sửa lại từ đầu.
Hắn tự mình vẽ bản vẽ.
Tự mình giám sát.
Mỗi một chi tiết…Đều cân nhắc đi cân nhắc lại.
Hắn muốn cho cô nương của mình…Một mái nhà c'a.yo't thật sự.
Một mái nhà ấm áp.
Không còn lạnh lẽo nữa.
Tiệm nhỏ của Thẩm Thanh Hòa…Cũng không đóng cửa.
Nàng vẫn mỗi ngày qua đó.
Mở cửa.
Làm việc.
Chỉ là trong tiệm…Có thêm một học việc vụng về.
Cố Minh Viễn mỗi sáng sớm đều dậy trước.
Đun sẵn ấm trà nóng cho nàng.
Sau đó chống gậy…Tập tễnh đi theo sau nàng tới tiệm.
Hắn không biết may vá.
Thì giúp nàng quét nhà.
Lau bàn.
Hoặc chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh.
Nhìn nàng.
Ánh mắt dịu dàng…Như có thể nhỏ thành nước.
Những binh lính và quân hộ đến tiệm…Ban đầu đều sợ đến mức không dám bước vào.
Đường đường đại nguyên soái…Lại đang làm trợ thủ o-tc'a.y cho một thợ vá bình thường?
Cảnh tượng ấy…Thật quá chấn động.
Nhưng lâu dần…Mọi người cũng quen.
Họ cười chào nguyên soái.
“Nguyên soái, lại đến mở tiệm cùng phu… à, cùng nương tử rồi à?”
Cố Minh Viễn luôn nhe răng cười.
Mặt đầy tự hào trả lời.
“Đúng vậy.”
Biểu cảm ấy…Còn đắc ý hơn cả khi hắn thắng mười trận lớn.
Hắn bắt đầu học cách…Dung nhập vào cuộc sống của nàng.