Thái Tử Phi Ta Trả Lại Cho Ngươi

Chương 7



18

Từ tháng tư đến tháng năm, ta vẫn luôn làm hai việc.

Việc thứ nhất.

Kinh doanh cửa tiệm.

Tiệm lụa ở phía đông thành đã bắt đầu có lãi.

Ta bảo Thanh Tùng tìm một chưởng quỹ có kinh nghiệm đến quản lý việc thường ngày.

Còn ta chỉ phụ trách định hướng và xem sổ sách.

Hai tháng trôi qua, đã lãi ròng hơn hai trăm lượng bạc.

Việc thứ hai.

Tích lũy chứng cứ.

Những việc Tô Vãn Nguyệt làm trong Đông cung — lôi kéo cung nhân, âm thầm dò xét, mua chuộc tai mắt — đều được Triệu ma ma ghi lại từng việc một.

Viết kín ba trang giấy.

Những chứng cứ này tạm thời ta chưa dùng đến.

Nhưng khi thời khắc then chốt đến…

Chúng sẽ trở thành lá bài cuối cùng của ta.

19

Tháng sáu.

Thời tiết bắt đầu oi bức.

Quan hệ giữa Tiêu Vọng Dục và Tô Vãn Nguyệt xuất hiện một vết rạn rõ ràng.

Nguyên nhân bắt đầu từ một bức thư.

Khi Tiêu Vọng Dục đang xử lý chính vụ, hắn vô tình phát hiện Tô Vãn Nguyệt có thư từ qua lại với một mưu sĩ của Nhị hoàng tử.

Nội dung thực ra không phải chuyện gì lớn.

Chỉ là vài lời thăm hỏi xã giao.

Nhưng đối với Tiêu Vọng Dục, chuyện này không thể chấp nhận.

Tô Vãn Nguyệt là người của hắn.

Người của hắn…Sao có thể có liên hệ với đối thủ chính trị của hắn?

Tô Vãn Nguyệt giải thích:

“Đó là cố giao của phụ thân ta lúc sinh thời. Mỗi dịp lễ tết chỉ thăm hỏi đôi câu, tuyệt đối không có ý khác.”

Tiêu Vọng Dục có tin không?

Có lẽ tin.

Cũng có lẽ không.

Nhưng thứ gọi là tín nhiệm, một khi đã xuất hiện vết nứt…Thì sẽ không bao giờ trở lại như ban đầu nữa.

Tiêu Vọng Dục bắt đầu sai người âm thầm theo dõi động tĩnh của Tô Vãn Nguyệt.

Sau đó hắn phát hiện ra càng nhiều chuyện hơn.

Tô Vãn Nguyệt âm thầm qua lại thân thiết với vài vị phu nhân của các đại thần.

Trong lời nói luôn khéo léo dò hỏi tình hình triều đình.

Tô Vãn Nguyệt còn mua chuộc hai tiểu thái giám trong Đông cung. Sai họ báo lại hành trình mỗi ngày của Tiêu Vọng Dục, cùng những người hắn gặp.

Thậm chí trong Thanh Huy Các, nàng ta còn cất giấu những thứ không nên tồn tại.

Vài bản sao của mật thư.

Vài tấm bản đồ bố cục các phủ đệ trong kinh thành.

Tiêu Vọng Dục là người thế nào?

Hắn là Trữ quân của Đại Uyên.

Một kẻ sinh ra đã sống giữa quyền mưu triều chính.

Những thứ kia vừa xuất hiện trước mắt hắn, hắn lập tức hiểu ra —Tô Vãn Nguyệt không đơn giản.

Ngay từ đầu đã không đơn giản.

Nàng ta tiếp cận Tiêu Vọng Dục, tuyệt không chỉ vì “tình cũ” hay “ái mộ”.

Phía sau nàng ta…Có người đang thao túng.

Tiêu Vọng Dục nổi giận.

Nhưng hắn không lập tức phát tác.

Bởi vì hắn còn cần tra rõ rốt cuộc kẻ đứng sau Tô Vãn Nguyệt là ai.

Trong khoảng thời gian ấy, số lần Tiêu Vọng Dục đến viện của ta càng ngày càng nhiều.

Không phải đến than thở.

Hắn không phải loại người như vậy.

Chỉ là đến ngồi một lúc.

Có khi uống một chén trà.

Có khi chẳng nói câu nào, ngồi một lát rồi rời đi.

Có một lần, hắn đột nhiên hỏi ta:

“Ngươi có phải từ lâu đã biết Tô Vãn Nguyệt có vấn đề?”

Ta không phủ nhận.

Cũng không thừa nhận.

“Điện hạ.”

Ta nói.

“Thần thiếp chỉ biết một điều.”

“Nếu một người thật lòng đối tốt với ngươi…”

“Thì sẽ không cần dẫm lên người khác để chứng minh ớ.t thì c-ay.”

Tiêu Vọng Dục trầm mặc rất lâu.

“Là lỗi của cô.”

Đây là lần thứ hai hắn nói câu ấy.

Nhưng khác với lần trước.

Lần này trong giọng nói của hắn có hối ý thật sự.

Không phải kiểu hối hận của kẻ biết mình sai nhưng vẫn không muốn sửa.

Mà là kiểu hối hận của người cuối cùng cũng nhìn rõ mình đã ngu xuẩn đến mức nào.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Ánh mắt phức tạp.

Có áy náy.

Có mê mang.

Có không cam lòng.

Còn có vài thứ…Ta không muốn nhìn thấy.

“Thẩm Uyên…”

“Điện hạ.”

Ta cắt lời hắn.

“Đêm đã khuya.”

Hắn khựng lại một chút.

Sau đó cười khổ.

“Ngươi lúc nào cũng đuổi cô đi…cô c.a’y ớ-t lắm sao”

“Bởi vì thư phòng của điện hạ thoải mái hơn viện của thần thiếp nhiều.”

Hắn bật cười.

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười.

Không phải nụ cười giả tạo trên triều đường.

Cũng không phải nụ cười dịu dàng dành cho Tô Vãn Nguyệt.

Mà là một nụ cười thật sự xuất phát từ lòng.

Nói thật.

Khi hắn cười…Quả thực rất đẹp.

Nhưng đẹp…Không phải là lý do để ta ở lại.

20

Tháng bảy.

Tô Vãn Nguyệt bị cấm túc.

Tiêu Vọng Dục đã tra ra kẻ đứng sau nàng ta.

Không phải Nhị hoàng tử.

Mà là một thế lực còn lớn hơn.

Cụ thể là ai, Tiêu Vọng Dục không nói với ta.

Ta cũng không hỏi.

Chuyện triều chính…Ta không muốn nhúng tay.

Ngày Tô Vãn Nguyệt bị cấm túc, nghe nói nàng ta khóc đến lê hoa đới vũ, quỳ trước mặt Tiêu Vọng Dục nói:

“Điện hạ, tất cả những gì Vãn Nguyệt làm… đều là vì điện hạ…”

Tiêu Vọng Dục chỉ nói một câu:

“Từ hôm nay trở đi, người trong Thanh Huy Các không được bước ra khỏi viện nửa bước.”

Đến lúc này Tô Vãn Nguyệt cuối cùng cũng không diễn nữa.

Nàng ta xé bỏ lớp mặt nạ yếu đuối.

Cười lạnh nói:

“Tiêu Vọng Dục, ngươi tưởng Thẩm Uyên là thứ tốt đẹp gì sao?”

“Nàng ta đã sớm không còn yêu ngươi nữa!”

“Nàng ta mua cửa tiệm ở phía đông thành.”

“Nàng ta tích bạc…”

“Nàng ta đang chuẩn bị chạy trốn!”

Đây là đòn phản kích cuối cùng của Tô Vãn Nguyệt.

Kéo ta xuống nước.

Sau khi trở về, Tiêu Vọng Dục trầm mặt ngồi xuống đối diện ta.

“Tiệm lụa ở phía đông thành…”

“Là của ngươi?”

Ta không hề hoảng.

Bởi vì ngày này…Ta đã chờ rất lâu rồi.

“Phải.” Ta nói.

“Vì sao?”

“Để sống.”

Tiêu Vọng Dục nhíu mày.

“Ở Đông cung…” “Ngươi có gì mà không sống nổi?”

“Điện hạ.” Ta đặt chén trà trong tay xuống, nhìn hắn thật nghiêm túc.

“Thần thiếp muốn nói với điện hạ một chuyện. Chuyện này… thần thiếp đã suy nghĩ rất lâu rồi.”

“Chuyện gì?”

“Hòa ly.”

Hai chữ vừa rơi xuống, cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng ve kêu ngoài cửa sổ.

Sắc mặt Tiêu Vọng Dục từ kinh ngạc chuyển sang không thể tin nổi, rồi từ không thể tin nổi…Biến thành thứ gì đó giống như phẫn nộ.

Không.

Không phải phẫn nộ.

Mà là — hoảng loạn.

“Ngươi… vừa nói gì?”

Giọng hắn trầm xuống.

“Thần thiếp muốn hòa ly.”

Ta lặp lại một lần nữa, giọng điệu bình tĩnh.

“Vì sao?”

“Bởi vì thần thiếp không muốn ch /ết.”

Tiêu Vọng Dục đột ngột ngẩng đầu.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:

“Điện hạ, ngài có biết trong cuộc hôn nhân này… thần thiếp đã nhìn thấy điều gì không?”

“Thần thiếp nhìn thấy một người phụ nữ, kể từ ngày bước vào Đông cung, từng chút từng chút một bị tiêu hao.”

“Tình yêu của nàng.”

“Lòng tự trọng của nàng.”

“Của hồi môn của nàng.”

“Sức khỏe của nàng.”

“Tất cả đều bị tòa Đông cung này hút cạn từng chút một.”

“Nàng yêu ngài, nên nàng nhẫn nhịn.”

“Nàng vì đại cục, nên nàng nhường nhịn.”

“Nàng luôn nghĩ rằng chỉ cần mình đủ tốt, đủ kiên nhẫn, đủ hiểu chuyện…”

“Thì một ngày nào đó ngài sẽ nhìn thấy nàng.”

“Nhưng ngài không hề nhìn thấy.”

Sắc mặt Tiêu Vọng Dục từng chút từng chút một trắng bệch.

“Cho đến cuối cùng…”

“Nàng không còn lại gì nữa.”

Ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ánh hoàng hôn ngoài kia.

“Điện hạ.”

“Thần thiếp không muốn đi đến bước đó.”

“Cho nên thần thiếp chọn rời đi… khi vẫn còn kịp.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...