Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thiên Kim Thật Tái Sinh Từ Giây Phút Chào Đời
Chương 2
Biểu cảm của ông không được ổn lắm.
Gương mặt trầm xuống, đóng chặt cửa, hạ thấp giọng nói với mẹ:
“Anh cho người điều tra y tá tối qua, Chu Quế Phương, mới vào làm được ba tháng, bằng cấp và kinh nghiệm làm việc trong hồ sơ đều là giả.”
Mẹ mở to mắt: “Ý anh là sao?”
“Còn camera hành lang tối qua, đúng vào khoảng thời gian đó thiết bị gặp sự cố, không ghi lại được gì.”
“Anh làm an ninh hai mươi năm, chưa từng thấy sự cố nào trùng hợp như vậy.”
Sắc mặt mẹ lập tức thay đổi.
Theo bản năng bà ôm tôi chặt hơn, giọng cũng run lên:
“Anh nói là… người tối qua không phải đến kiểm tra cho con sao?”
Ba không trả lời trực tiếp.
Ông ngồi xuống bên giường, một tay nắm tay mẹ, một tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
“Đừng sợ. Anh đã bảo trợ lý báo cảnh sát, đồng thời yêu cầu bệnh viện tăng cường an ninh.”
“Từ bây giờ, lúc anh không ở đây, bất kỳ ai, bất kỳ ai cũng không được chạm vào Cẩm Niên.”
Mẹ gật đầu thật mạnh.
Tôi nhắm mắt, áp mặt vào ngực mẹ.
Ba đã bắt đầu hành động rồi.
Sớm hơn kiếp trước hai mươi năm.
Còn việc tôi phải làm, chính là tiếp tục làm tốt vai trò một e/ m b/ é thiên thần chỉ nhận mẹ.
3
Ngày xuất viện, ba dẫn theo bốn vệ sĩ đến đón chúng tôi.
Hai chiếc xe bảo mẫu, toàn bộ quá trình nối tiếp không kẽ hở.
Trong quãng đường hai mươi phút từ bệnh viện đến biệt thự nhà họ Thẩm, mẹ luôn ôm tôi không buông tay.
Ba ngồi ở ghế phụ lái, điện thoại gọi hết cuộc này đến cuộc khác.
“Lắp nâng cấp toàn bộ hệ thống camera trong nhà, không được để sót một góc chết nào.”
“Phòng trẻ em lắp thêm thiết bị báo động thông minh, có người ra vào phải gửi thông báo thời gian thực đến điện thoại tôi.”
“Đúng, chọn lại bảo mẫu, tất cả đều phải điều tra lý lịch, quan hệ thân thuộc trong vòng ba đời đều phải kiểm tra rõ ràng.”
Tôi rúc trong lòng mẹ, nghe những mệnh lệnh đó, trong lòng vô cùng yên tâm.
Kiếp trước tôi bị đánh tráo, chính là vì nhà họ Thẩm tuy giàu có, nhưng ý thức an ninh quá yếu kém.
Chuyện trẻ sơ sinh bị tráo đổi, họ nghĩ cũng chưa từng nghĩ đến.
Kiếp này thì khác rồi.
Ba đã sớm bước vào trạng thái chiến đấu.
Trở về biệt thự nhà họ Thẩm, lần đầu tiên tôi bước vào căn nhà này với thân phận là chủ nhân.
Kiếp trước tôi hai mươi tuổi mới bước qua cánh cửa này.
Khi đó tôi mặc chiếc váy liền thân một trăm tệ, trong tay nắm chặt bản giám định quan hệ huyết thống nhàu nhĩ, toàn thân run rẩy.
Bảo vệ ở cổng chặn tôi lại ba lần.
“Cô tìm ai? Đây không phải nơi cô nên đến.”
Còn bây giờ.
Quản gia cung kính mở cửa xe.
Bảo mẫu trải thảm đỏ sẵn.
Ông nội đứng ở cửa, cười đến nếp nhăn đầy mặt.
“Cháu gái lớn của ông về rồi à! Mau để ông xem nào!”
Ông đưa tay muốn bế tôi.
Tôi theo thói quen nhíu khuôn mặt nhỏ.
Nhưng lần này tôi nhịn không khóc.
Dù sao thì kiếp trước ông nội đối xử với tôi rất tốt, sau khi nhận thân, ông là người đầu tiên muốn chia thừa kế cho tôi.
Tôi chỉ khẽ quay đầu đi, vùi mặt vào cổ mẹ.
Ông nội không hề tức giận, ngược lại còn cười ha hả:
“Con bé này giống mẹ nó y hệt, đã nhận đúng người thì chín con trâu kéo cũng không đi, tốt! Có cá tính!”
Bà nội đứng phía sau ông.
Bà mặc một bộ sườn xám màu đỏ sẫm, trên mặt treo nụ cười đúng mực.
Nhưng tôi nhận ra, ánh mắt bà nhìn tôi hoàn toàn khác với khi nhìn ông nội.
Khi nhìn ông nội, trong mắt bà là sự chu đáo và thuận theo.
Khi nhìn tôi.
Chỉ có sự dò xét.
“Ôi chao, đứa bé này thật xinh xắn, giống mẹ nó.”
Bà nội đưa tay muốn sờ mặt tôi.
Tôi không chút do dự bật khóc.
Khóc nhỏ đầy tủi thân.
Tay bà nội cứng lại giữa không trung.
Mẹ vội dỗ tôi: “Không sao không sao, bảo bối đừng sợ, là bà nội mà.”
Ông nội giảng hòa: “Ha ha, lạ người thôi mà, vài hôm là quen.”
Bà nội rút tay về, nụ cười không đổi, nhưng đáy mắt lướt qua một tia lạnh lẽo rất nhạt, rất nhạt.
Biểu cảm này.
Tôi quá quen thuộc.
Kiếp trước sau khi tôi nhận thân trở về, bà nội cũng dùng biểu cảm này nhìn tôi.
Khách khí, nhưng từ trong xương toát ra sự xa cách.
Sau này tôi mới biết, ngay từ đầu bà nội đã phản đối ba cưới mẹ.
Bà chê xuất thân của mẹ không đủ cao, không xứng với nhà họ Thẩm.
Bà càng hy vọng phòng của chú hai Thẩm Bắc Trạch có thể nắm quyền.
Bởi vì vợ của chú hai là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của bà nội.
Nói trắng ra, nhị phòng mới là người nhà của bà nội.
Sau khi ở lại nhà họ Thẩm, bề ngoài mọi thứ đều yên ổn.
Trước khi đầy tháng, tôi tiếp tục duy trì thiết lập chỉ nhận mẹ.
Mẹ đi đến đâu tôi ngoan ngoãn đến đó.
Mẹ vừa rời khỏi tầm mắt tôi, tôi liền bắt đầu khóc.
Điều này khiến mẹ gần như không rời tôi nửa bước.
Cũng khiến tất cả mọi người, bao gồm bảo mẫu, quản gia, bà nội, đều không có cơ hội tiếp xúc riêng với tôi.
Bên phía ba, việc điều tra cũng đang tiến triển.
Ông cho người tra được lịch sử cuộc gọi trong điện thoại của Chu Quế Phương.
Bên trong có một số điện thoại, liên lạc rất thường xuyên, mỗi lần gọi không lâu, nhưng cực kỳ đều đặn.
Số đó là một sim không đăng ký tên thật.
Nhưng thông qua phân tích định vị tín hiệu, có 70% thời gian sử dụng ở gần biệt thự nhà họ Thẩm.
Ba trầm mặt nói chuyện với trợ lý trong thư phòng, giọng đè rất thấp.
“Có nghĩa là, người sai khiến Chu Quế Phương ở ngay bên trong nhà họ Thẩm.”
Nội gián.
Tôi đã sớm biết rồi.
Nhưng hiện tại tôi còn chưa thể nói chuyện, không thể trực tiếp nói cho ba biết người đó là ai.
Điều tôi có thể làm, chỉ là chờ.
Chờ ông tự điều tra ra.
Hoặc chờ nội gián tự lộ sơ hở.
Sự thật chứng minh, tôi không cần chờ quá lâu.
Hai ngày trước khi đầy tháng, 11 giờ đêm.
Mẹ đã ngủ say, ba đang xử lý công việc trong thư phòng.
Bảo mẫu cũng tan ca rồi.
Trong phòng trẻ em chỉ có mình tôi.
Yên tĩnh.
Ánh trăng xuyên qua rèm cửa, chiếu xuống trần nhà những vệt sáng nhàn nhạt.
Tôi mở mắt, đếm nhịp thở của mình.
Một cái, hai cái, ba cái.
Cạch.
Tiếng tay nắm cửa xoay.
Có người đẩy cửa phòng trẻ em.
Bước chân rất nhẹ, là kiểu cố ý đi nhẹ.
Một bóng đen tiến lại gần nôi của tôi.
Tôi không nhìn rõ mặt bà ta, nhưng tôi ngửi thấy một mùi quen thuộc.
Là dì Triệu.
Quản gia đã theo bà nội hơn hai mươi năm.
Bà ta cúi xuống, đưa tay, muốn bế tôi ra khỏi nôi.
Tay bà ta vừa chạm vào chăn của tôi.
“Oa——!!!!”
Tôi bùng nổ tiếng khóc to nhất trong đời này.
Cùng một giây.
Hệ thống báo động thông minh của phòng trẻ em bị kích hoạt.
Tiếng còi chói tai vang khắp toàn bộ biệt thự.
Điện thoại của ba đồng thời bật thông báo.
Gương mặt dì Triệu trong ánh đèn báo động đỏ lúc sáng lúc tối, trắng bệch.
Chưa đến hai mươi giây, ba đã xông vào phòng trẻ em.
Mẹ theo sát phía sau.
“Dì Triệu? Bà đang làm gì vậy?!”
Toàn thân dì Triệu run rẩy, tay vẫn cứng đờ giữa không trung.
“Tôi… tôi nghe thấy đứa bé khóc, qua xem thử…”
Ba cầm điện thoại, mở lại đoạn ghi hình camera phòng trẻ em.
Trong hình ảnh rõ ràng: dì Triệu từ cửa bước vào, đi thẳng đến nôi, cúi xuống đưa tay.
Không giống như đến xem thử.
Mà giống như đến lấy đi.
“Nói thật đi.”
Giọng ba lạnh như dao.
“Ai sai bà đến?”
4
Dì Triệu cứng cỏi chống đỡ mười phút.
Ba gọi một cuộc điện thoại, cảnh sát tới.
Bà ta liền sụp đổ.
Quỳ xuống đất khóc đến nước mũi nước mắt giàn giụa:
“Cậu Thẩm, tôi xin lỗi mọi người… có người đưa tôi năm trăm nghìn, bảo tối nay bế đứa bé ra ngoài, giao cho một người…”
“Ai đưa tiền? Giao cho ai?”
Dì Triệu run rẩy lấy điện thoại từ trong túi ra.
Trong lịch sử cuộc gọi, số điện thoại liên lạc thường xuyên kia hiện rõ ràng.
Giống hệt số trong điện thoại của Chu Quế Phương.
Sắc mặt ba trầm xuống đến cực điểm.
Ông không hỏi dì Triệu nữa, mà bảo trợ lý suốt đêm truy tra số điện thoại đó.
Dì Triệu bị cảnh sát dẫn đi.
Bà nội nghe thấy động tĩnh từ trên lầu đi xuống, đứng ở cầu thang, sắc mặt rất khó coi.
“Làm ầm ĩ cái gì thế? Nửa đêm nửa hôm còn ra thể thống gì.”
Ba ngẩng đầu nhìn bà một cái: “Dì Triệu nửa đêm lén vào phòng trẻ em, định bế Cẩm Niên đi.”
Bà nội sững lại một chút.
Chỉ sững lại một chút.
Rồi bà nhíu mày, trong giọng nói đầy vẻ không thể tin nổi: “Dì Triệu theo mẹ hơn hai mươi năm rồi, sao có thể làm chuyện đó? Có phải nhầm lẫn không?”
“Camera ghi rõ ràng, bà ta cũng tự thừa nhận rồi.”
Bà nội im lặng vài giây.
“Vậy… vậy chắc chắn là bà ta bị người ta lừa. Con người dì Triệu mẹ hiểu rõ, bà ấy không phải người xấu.”
Ba không nói gì.
Nhưng tôi nhìn thấy sự dò xét trong mắt ông.
Ông đang nhìn bà nội.
Mẹ ôm tôi thật chặt, cả người đều run rẩy.
“Mẹ, dì Triệu là người bên cạnh mẹ, bà ấy làm chuyện này, mẹ thật sự không biết sao?”
Sắc mặt bà nội thay đổi.
“Con nói vậy là có ý gì? Con đang nghi ngờ mẹ?”
“Mẹ là bà nội nó! Mẹ sẽ hại cháu gái ruột của mình sao?”
Giọng bà nội cao lên.
Lúc này ông nội cũng xuống lầu.
Ông nhìn về phía dì Triệu bị dẫn đi, rồi nhìn biểu cảm của bà nội, cuối cùng đi đến trước mặt tôi, đưa tay bế tôi từ trong lòng mẹ.
Đây là lần đầu tiên ông bế tôi.
Ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Tôi không khóc.
Tay ông rất vững, mang theo hơi ấm đặc trưng của người già.
Ông bế tôi, giọng không cao nhưng rất nặng:
“Điều tra. Điều tra đến cùng. Bất kể liên lụy đến ai, cũng phải điều tra cho rõ.”