Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tiểu Phúc Tinh Cố Gia
Chương 4
【Tam hoàng tử? Hộ giá?】
【Phì! Cha chắc chứ?】
【Hắn mới là chủ mưu lớn nhất đấy! Chính hắn xúi giục Thái tử hạ độc lão hoàng đế!】
【Hắn đang đợi Thái tử và hoàng đế lưỡng bại câu thương, để hắn ngư ông đắc lợi!】
【Hắn còn giấu cả mật chỉ của tiên đế kìa! Đợi đúng lúc sẽ mang ra gây sóng gió!】
【Cha đừng chọn sai phe! Tam hoàng tử còn thâm hiểm hơn Thái tử!】
Cơ thể phụ thân cứng đờ như dây cung bị kéo căng!
Ông ôm ta, “vút” một tiếng đứng bật dậy khỏi ghế thái sư!
Động tác quá mạnh, suýt nữa ném bay cả ta ra ngoài!
“Diễn lang?!”
Mẫu thân sợ đến tái mặt.
Phụ thân không để ý.
Ông nhìn ta trong vòng tay, ánh mắt như muốn xé toạc linh hồn ta ra.
Ngực phập phồng dữ dội.
Trong mắt là cuồn cuộn sóng lớn, là kinh hoàng, và… một tia minh ngộ vừa hoang đường vừa chân thật.
“…Chuẩn bị xe!”
Phụ thân bỗng gầm khẽ, giọng nói mang theo quyết tuyệt như chặt đứt đường lui.
“Ta phải lập tức vào cung diện thánh!”
“Bây giờ sao?”
Mẫu thân hoảng hốt.
“Trời đã tối rồi! Người vừa mới về mà…”
“Chuyện hệ trọng! Không thể chậm trễ một khắc!”
Giọng phụ thân như đinh đóng cột.
“Tranh nhi! Theo ta vào cung!”
Đại ca lập tức đáp lời:
“Vâng!”
Phụ thân nhanh chóng nhét ta vào lòng mẫu thân.
Nhìn hai mẹ con ta thật sâu.
Ánh mắt đó, nặng nề như muốn khắc ghi vào tâm khảm.
“Giữ nhà cẩn thận! Chờ ta trở về!”
Ông xoay người, cùng đại ca lao ra khỏi cửa như một cơn gió.
Tiếng vó ngựa rầm rập trong màn đêm, phá tan sự yên bình của Hầu phủ.
06
Phụ thân và đại ca suốt đêm không về.
Mẫu thân ôm ta, ngồi lặng dưới ánh đèn suốt đêm không ngủ.
Đến trưa hôm sau.
Phần thưởng từ trong cung được người khiêng vào Hầu phủ như nước chảy.
Vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là, còn có cả tấm biển ngự bút thân đề — “Trung cần trụ thạch”.
Thái giám tuyên chỉ the thé giọng, khen phụ thân là công thần hộ quốc định cục.
Mẫu thân dẫn toàn phủ quỳ tiếp chỉ, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt.
Tới hoàng hôn.
Cuối cùng phụ thân cũng trở về.
Ông thay một bộ quan bào màu tím mới tinh.
Dáng người vẫn thẳng tắp, nhưng mệt mỏi giữa đôi mày càng thêm rõ rệt.
Chỉ là trong đôi mắt phượng sâu thẳm ấy, lóe lên ánh sáng của người vừa bước ra từ cơn hoạn nạn, bụi trần rơi xuống, lòng đã định.
“Phu nhân,”
Ông nắm lấy tay mẫu thân bước đến đón, giọng trầm thấp mà mạnh mẽ,
“Mọi chuyện đã kết thúc.”
“Bệ hạ… long thể thế nào rồi?”
Giọng mẫu thân run rẩy.
“Bệ hạ phúc thọ vô biên, đã không còn trở ngại.”
Phụ thân nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay bà.
“Thái tử bị giam giữ, Tam hoàng tử…”
Ông dừng lại một chút, đáy mắt lóe lên tia sắc lạnh.
“Tam hoàng tử dã tâm khó lường, giấu mật chỉ của tiên đế, mưu đồ bất chính, đã bị tước tước vị và giam lỏng.”
【Mật chỉ? Giam lỏng?】
【Lão hoàng đế ra tay đủ tàn nhẫn đấy!】
【Nhưng ra tay đẹp! Tam hoàng tử cái tên đó còn độc hơn rắn!】
【Cha lần này cược đúng rồi à? Chọn đúng phe rồi?】
Khóe miệng phụ thân khẽ giật một cái, gần như không thấy.
Ánh mắt ông lướt qua mẫu thân, đại ca, nhị ca đang kích động xen lẫn bối rối, rồi dừng lại trên mẹ con Liễu di nương ở góc phòng đang mang vẻ mặt phức tạp.
Cuối cùng, ánh mắt dừng trên người ta.
Ông bước tới, nhận ta từ tay mẫu thân.
Ôm thật chặt.
Như thể trân quý sau khi suýt mất đi.
“Lần này hung hiểm, hoàn toàn nhờ tổ tiên phù hộ, bệ hạ anh minh.”
Ông nghiêm giọng nói với cả nhà, âm thanh không cho phép nghi ngờ,
“Nhà họ Cố ta, trung quân vì nước, chỉ làm bổn phận. Chuyện hôm nay, bất kỳ ai cũng không được bàn luận bừa bãi! Ai vi phạm, xử theo gia pháp!”
“Rõ!”
Mọi người đồng thanh răm rắp.
Phụ thân ôm ta, xoay người bước về nội viện.
Ánh hoàng hôn phủ lên bờ vai ông.
Bỏ lại phía sau là đủ loại tâm tư rối ren của mọi người.
Về tới chính phòng.
Đuổi hết hạ nhân lui ra.
Cửa phòng đóng chặt.
Trong phòng ấm chỉ còn phụ thân, mẫu thân và ta.
Phụ thân ôm ta ngồi xuống ghế mềm bên cửa sổ.
Mẫu thân tựa vào ông.
Cảm giác sống sót sau đại nạn tràn ngập không gian.
“Diễn lang,”
Mẫu thân nhẹ vuốt gương mặt nhỏ của ta, trong mắt ngấn lệ mà nở nụ cười,
“Lần này… thật sự là Bồ Tát phù hộ…”
“Không phải Bồ Tát.”
Phụ thân ngắt lời bà.
Giọng ông rất nhẹ, nhưng từng chữ rõ ràng như khắc vào tim.
Ánh mắt rực rỡ nhìn ta đang ê a nghịch tay trong lòng.
“Là bảo bối của chúng ta.”
Mẫu thân sững người.
Phụ thân hít sâu một hơi, như thể đang hạ quyết tâm nào đó.
Ngón tay thô ráp của ông khẽ lướt qua lông mày và đôi mắt ta.
Ánh nhìn dịu dàng đến mức có thể tan thành nước.
“Bảo bối ngoan,”
Ông nhẹ giọng nói, từng chữ như khắc vào lòng ta,
“Những ‘lời’ con nói… phụ thân, còn có mẫu thân, đại ca, nhị ca…”
Ông ngừng lại, như đang lựa lời.
“Chúng ta đều… nghe thấy rồi.”
【…Hả?】
Động tác nghịch ngón tay của ta khựng lại.
Đầu óc nhỏ bé “oành” một tiếng.
Trống rỗng.
【Nghe thấy rồi?】
【Nghe thấy cái gì?】
【Nghe thấy ta mắng Cố Vân Kiều và Liễu di nương? Nghe thấy ta spoil vụ thám hoa lang giết vợ? Nghe thấy ta chửi Thái tử hạ độc, Tam hoàng tử tạo phản?】
【Nghe thấy ta… như con ngốc lảm nhảm trong đầu?!】
【A a a a a!】
【Hiện trường xã giao tử vong cực đại!】
【Cho ta biến mất ngay lập tức đi!】
Mặt ta lập tức đỏ bừng!
Giống như con tôm bị luộc chín!
Ta đột ngột vùi đầu vào lòng phụ thân!
Dùng hết sức bình sinh, chôn mặt nhỏ thật sâu!
Chỉ hận không thể đào hố chui xuống lòng đất!
“Phụt——”
Mẫu thân không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.
Tiếng cười mang theo nước mắt, trong trẻo mà ấm áp.
Ngực phụ thân cũng run lên.
Tiếng cười trầm thấp vang ra từ cổ họng.
“Ha ha ha…”
Ông kéo ta ra một chút, thân thiết cọ cằm vào đỉnh đầu ta.
Làm ta ngứa đến phát điên.
“Con sợ gì chứ?”
Giọng phụ thân mang theo nụ cười đậm đặc,
“Con là phúc tinh nhỏ, là tiểu tổ tông của nhà ta!”
“Đúng thế!”
Mẫu thân cũng ghé tới, hôn lên má ta đang nóng như lửa.
“Bảo bối trong tim của nương! Không có con, nhà ta sớm tiêu đời rồi!”
【Hu hu… mất mặt chết đi được…】
【Mọi người biết hết rồi à?!】
【Vẫn còn xem ta như trò đùa?!】
Ta xấu hổ đến cực điểm, vung vẩy nắm tay nhỏ phản kháng.
“Được rồi được rồi,”
Phụ thân cười, nắm lấy tay ta,
“Không trêu con nữa.”
Ông nâng ta cao hơn một chút, trán chạm trán ta.
Ánh mắt vô cùng nghiêm túc, chứa đựng lời hứa nặng tựa ngàn cân.
“Bảo bối, ‘lời’ của con, là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho nhà ta.”
“Sau này, phụ mẫu, huynh trưởng… đều sẽ bảo vệ con.”
“Vĩnh viễn bảo vệ con.”
Ngoài cửa sổ, trời sẩm tối.
Đèn đuốc vừa lên.
Trong phòng ấm, ánh nến lay động.
Hơi ấm của phụ mẫu bao bọc lấy ta.
Cái cảm giác xấu hổ muốn độn thổ kia, kỳ lạ thay, dần dần tan biến.
Thay vào đó, là một loại an tâm sâu sắc, chưa từng có.