Tiểu Phúc Tinh
Chương 1
Ngày chôn cất mẫu thân, phụ thân đưa cho ta ba văn tiền.
Ông nói ông thèm ăn kẹo hồ lô, bảo ta đi mua.
Còn dặn kỹ: “Đi xa một chút, tiệm ở Tây Nhai ngọt hơn.”
Ta đi suốt nửa ngày mới mua về.
Thế nhưng trong nhà đã không còn bóng dáng phụ thân đâu nữa.
Ta ngồi chờ mòn mỏi hai ngày liền.
Đói đến không chịu nổi, ta đành ra ngoài tìm ông.
Từ ban ngày đi đến tận đêm.
Cuối cùng, giữa hội hoa đăng, ta nhìn thấy phụ thân.
Bên cạnh ông đã đứng một vị phu nhân xinh đẹp như tiên.
Trong lòng bà còn bế một bé gái nhỏ.
Bé gái cầm trên tay một xiên kẹo hồ lô, gọi ông: “Phụ thân ơi, ăn đi.”
Phụ thân mỉm cười lắc đầu: “Diên Diên ngoan, phụ thân không thích đồ ngọt, con ăn đi.”
Hóa ra… ông đã lừa ta.
Ông vốn dĩ không thích kẹo hồ lô.
Cũng không thích ta.
Thế nhưng xiên kẹo ta mua, lớp giấy bọc còn chưa bóc.
Vứt đi thì thật đáng tiếc.
Vừa hay, không xa là một quán trà, có người đang khuyên nhủ: “Vương gia, xin ngài đấy, mau uống thuốc đi ạ.”
Ta nghĩ ngợi một chút rồi bước qua.
Đưa xiên kẹo hồ lô cho vị công tử xinh đẹp đang không chịu uống thuốc.
“Ngươi sợ đắng sao?”
“Ta có kẹo hồ lô, rất ngọt, tặng cho ngươi.”
1
Có lẽ vì ta đến quá đột ngột.
Vị công tử kia trợn to mắt, sững người một lát.
Gió vừa thổi qua, hắn bỗng ho sặc sụa không ngừng.
Sắc mặt vốn đã tái nhợt, lại càng trắng bệch hơn.
Thấy vậy, người đàn ông áo đen sắc mặt trầm xuống.
Theo phản xạ đẩy ta ra một cái, vội vàng tiến lên vỗ lưng cho công tử áo trắng.
“Đứa trẻ ở đâu ra thế? Mau đi đi.”
“Vương gia, ngài không sao chứ?”
Hai ngày chưa ăn gì, ta đói đến choáng váng.
Bị đẩy, ta lảo đảo ngã xuống.
Xiên kẹo hồ lô cầm trong tay suốt ba ngày cũng không giữ nổi, “tõm” một tiếng rơi thẳng vào vũng bùn.
Nhìn xiên kẹo nằm trong nước bẩn, giấy bọc đã bị thấm ướt sũng.
Ta ngẩn người.
Thì ra… bọn họ cũng không thích.
Vậy thì thôi.
Ta nhặt xiên kẹo đã bẩn lên, cúi đầu ủ rũ quay đi.
Sau lưng bỗng vang lên một tiếng: “Chờ một chút.”
Ta quay đầu lại, thấy vị công tử xinh đẹp đã ngừng ho, chậm rãi bước tới.
Hắn mặc một thân bạch y tinh xảo.
Chống một cây dù giấy dầu rất đẹp.
Khi hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta, chiếc dù nghiêng che chắn cho ta khỏi những bông tuyết lất phất rơi xuống.
Hắn thật sự rất đẹp.
Chỉ là… dường như bệnh rất nặng.
Chỉ đi vài bước ngắn ngủi như vậy, hắn đã phải nghỉ một lúc lâu mới thở đều lại.
“Tiểu cô nương, con… tên là gì?”
Ánh mắt hắn nhìn ta buồn đến lạ.
Buồn đến mức ta quên mất lời dặn của mẫu thân: không được nói chuyện với người lạ.
“Ta tên A Yểu.”
“Con mấy tuổi rồi?”
“Sáu tuổi.”
Hắn lại sững người.
Rõ ràng đang cười, nhưng dường như sắp khóc.
Giọng nói nhẹ đến không tưởng.
“Trời lạnh thế này, sao con lại ở đây một mình?
Phụ mẫu con đâu?”
Ta vốn không muốn khóc.
Vốn có thể nhịn được.
Nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, nghe những lời quan tâm ấy, nước mắt bỗng nhiên không kìm nổi, từng giọt to rơi xuống.
“Mẫu thân con chết rồi.”
“Phụ thân con… không cần kẹo hồ lô, cũng không cần con.”
2
Phụ thân không cần ta.
Chuyện này, đầu năm ta đã biết.
Năm ta hai tuổi, phụ thân rời nhà lên kinh ứng thí.
Ông nói đợi khi đỗ đạt, nhất định sẽ quay về đón ta và mẫu thân.
Nhưng ba năm sau đó, bặt vô âm tín.
Các bà trong thôn nói: “Chu lang nhà con e là đã làm quan ở kinh thành, còn cưới vợ rồi ấy chứ, nào còn nhớ đến hai mẫu tử con?”
Mẫu thân ngoài miệng nói không tin, nhưng thư vẫn hết phong này đến phong khác gửi lên kinh thành.
Đầu năm, phụ thân cuối cùng cũng trở về.
Ông cưỡi ngựa cao lớn, mặc y phục lộng lẫy, giống hệt như trong những câu chuyện mẫu thân từng kể.
Nhưng ông không phải đến đón hai mẫu tử ta.
Ông nổi giận lớn với mẫu thân.
Nói rằng: “Vân nương, là ta phụ nàng.”
“Cứ ký thư hòa ly đi, đừng làm ta khó xử.”
Những lời ấy, ta không hiểu.
Chỉ biết mẫu thân rất đau lòng.
Ta cũng phát hiện phụ thân đã thay đổi.
Ông không còn ôm ta thân thiết như khi ta còn nhỏ.
Thậm chí chưa ở lại được hai ngày, ông đã đi.
Không mang theo mẫu thân.
Cũng không mang theo ta.
Từ đó, mẫu thân lâm bệnh.
Bệnh ngày một nặng.
Đại phu nói, bà không qua nổi mùa đông này.
Vì thế, bà chỉ có thể dẫn ta lên kinh thành.
Từ Hiến Châu đến kinh thành, đường xa biết bao.
Những ngày vội vã lên đường, mỗi ngày mẫu thân đều đỏ hoe mắt dặn dò ta: “A Yểu, đến kinh thành gặp phụ thân con, phải cười, nhớ chưa?”
“Nếu sau này mẫu thân không còn, con đừng khóc.”
“Phải hiểu chuyện hơn, ngoan hơn nữa, phụ thân con mới chịu giữ con lại.”
“Nhớ những gì mẫu thân dạy con, nghe lời phụ thân, ít nói thì ít sai, chăm làm việc, được không?”
“A Yểu, mẫu thân vô dụng… nhưng con phải sống…”
“Nhất định phải sống tiếp…”
Ta đều nhớ kỹ.
Vì thế, ngày đầu tiên đến kinh thành, phụ thân lén đến vào ban đêm.
Ta nghe thấy mẫu thân nói: “Chàng không phải muốn ta ký hòa ly sao?”
“Ta ký, chỉ cần chàng giữ lại A Yểu, cho con bé một con đường sống, cho nó một miếng cơm ăn.”
Ta không khóc.
Khi phát hiện thân thể mẫu thân đã lạnh ngắt, hiểu rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ còn gặp được bà nữa, ta cũng cố gắng nhịn, chỉ lén lau nước mắt ở những nơi phụ thân không nhìn thấy.
Vì thế, khi vô tình nghe phụ thân nói với người khác: “Đứa trẻ ấy là sao chổi, khắc chết mẫu thân nó.”
Ta không dám phản bác.
Ngay cả ngày chôn cất mẫu thân xong, xuống núi trở về,
phụ thân đưa ta ba văn tiền, bảo ta nhất định phải đi thật xa, đến Tây Nhai mua kẹo hồ lô ăn, ta cũng không dám hỏi… tại sao phải đi xa như vậy.
Chỉ do dự nói: “Phụ thân quên rồi sao? Con không thích ăn kẹo hồ lô.”
Hôm ấy, phụ thân sững người rất lâu.
Cuối cùng vẫn xoa đầu ta, khẽ thở dài.
“Đi mua đi, phụ thân thích.”
3
Gió đầu đông lẫn tuyết non thổi qua, lạnh buốt.
Ta lau nước mắt hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng nhịn được.
Trước mắt, vành mắt vị công tử xinh đẹp kia vẫn đỏ hoe.
Nghe xong lời ta, dường như hắn rơi vào một ký ức buồn bã nào đó.
Rất lâu sau, hắn mới lẩm bẩm: “Sao lại có người làm phụ thân… nỡ lòng không cần con mình chứ?”
Hắn vừa nói, vừa xoa đầu ta.
Không hề chê bẩn, còn phủi bùn đất trên người ta.
Hắn mỉm cười dịu dàng hỏi: “Kẹo hồ lô… tặng ta được không?”
Hắn thích kẹo hồ lô sao?
Nhưng…
“Bẩn rồi, không ăn được nữa.”
Ta có chút tự trách.
Đều tại ta cả.
Nếu lúc nãy ta đứng vững hơn một chút, sẽ không ngã.
Nếu khi ngã ta nắm chặt hơn, xiên kẹo đã không bị bẩn.
Nghĩ vậy, ta lén giấu xiên kẹo đã bẩn ra sau lưng.
Nhưng ta còn chưa kịp giấu kỹ, đã bị hắn lấy mất.
“Vẫn còn viên sạch.”
Khi hắn bóc lớp giấy kẹo, người đàn ông áo đen phía sau lập tức căng thẳng nhắc nhở: “Vương gia!”
“Tuế Sơn, không sao đâu.”
Thế nhưng vừa đưa một viên kẹo hồ lô còn chưa dính bẩn vào miệng, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Ngay sau đó, hắn đột ngột phun ra một ngụm máu tươi.
“Vương gia!”
Người áo đen tên Tuế Sơn hoảng hốt đến cực điểm, vội vàng đỡ lấy hắn.
Ta sợ đến chết lặng.
Trước mắt toàn là một màu đỏ chói mắt.
Đầu óc tối sầm lại, ta cũng ngất đi.
4
Lần nữa tỉnh lại, ta nằm trong một căn phòng rộng rãi, xinh đẹp.
Bên giường còn có một đại nương gương mặt hiền từ đang ngồi.
Ta không biết mình đang ở đâu.
Nhưng vẫn nhớ rõ cảnh tượng trước khi ngất đi.
Giật mình một cái, ta bật dậy.
“Máu! Công tử đẹp kia!”
Nghe thấy động tĩnh, đại nương đặt kim chỉ xuống, quay đầu lại.
“Công tử đẹp? Con đang nói đến Vương gia nhà ta sao?”
“Yên tâm đi, điện hạ Thụy Vương không sao cả.”
Bà mỉm cười trấn an ta.
Rồi bưng đến một bát cháo thịt nạc còn bốc khói, đút cho ta ăn.
“Đại phu nói con lâu ngày không ăn uống, lại bị kinh hãi quá độ nên mới ngất.”
“Dặn sau khi tỉnh thì uống chút cháo cho ấm dạ.”
“Ăn đi, ngoan.”
Ta ngơ ngác một lúc.
Sau đó mới chậm chạp nhận ra hai chữ “Thụy Vương” hình như mình từng nghe qua.
Trước kia ở Hiến Châu, hễ nhà ai có trẻ con khóc nháo, các đại nương trong thôn đều dọa rằng: “Thụy Vương Tiêu Diêm kia là Diêm Vương chuyển thế, mặt mày hung dữ, chuyên bắt mấy đứa trẻ không nghe lời ăn thịt. Khóc nữa là để Thụy Vương đến bắt đi!”
Ta từng sợ lắm.
Sợ đến mức ban đêm ngủ cũng phải ôm chặt mẫu thân mới yên tâm.
Nhưng… hình như không đúng.
Thụy Vương rõ ràng rất đẹp.
Hắn không chê ta bẩn.
Không chỉ đưa ta về, còn cho ta ăn cháo.
Hắn rõ ràng không ăn trẻ con.
Là người tốt.
5
Đại nương nói bà là nhũ mẫu của Thụy Vương điện hạ, họ Kim.
Uống xong cháo, ta hỏi bà: “Con có thể đi thăm Vương gia không ạ?”
Bà cười đáp: “Tất nhiên là được.”
Được cho phép, ta xuống giường mang giày.
Gấp chăn gọn gàng, chỉnh lại giường chiếu.
Xác nhận trong phòng sạch sẽ như chưa từng có ai ở.
Lúc này ta mới tiến lên, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn nhũ mẫu.”
Kim nhũ mẫu không nói gì.
Ta không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt bà.
Cũng không dám thúc giục.
Rất lâu sau, bỗng nghe trên đầu vang lên một tiếng thở dài khẽ.
“Đứa nhỏ này…”
Bà nắm tay ta, dắt ra ngoài.
Đi qua hành lang dài hun hút, xuyên qua mấy khu vườn.
Cuối cùng đến trước một viện lớn nhất, đẹp nhất.
Bà dừng lại: “Vương gia ở trong này.”
Đúng lúc ấy, Tuế Sơn bưng thuốc đi tới.
Khi đi ngang qua ta và Kim nhũ mẫu, hắn lạnh lùng liếc ta một cái, gương mặt không biểu cảm.
Không lâu sau.
Từ trong phòng truyền ra giọng nói đầy bất lực của hắn: “Vương gia, xin ngài, uống thuốc đi.”
Giọng Vương gia nhàn nhạt: “Không có tác dụng, đổ đi.”
Nghe câu trả lời ấy, Kim nhũ mẫu lắc đầu thở dài.
Tuế Sơn cũng không dám cãi, đành bưng bát thuốc đi ra.
Nhưng khi nhìn thấy ta, bước chân hắn chợt khựng lại.
Do dự trong chốc lát, như thể liều mạng một phen.
Bát thuốc vốn định mang đi, cứ thế bị nhét vào tay ta.
“Ngươi vào đi.”
Ta… đi khuyên Vương gia uống thuốc sao?
Ta ngẩn người.
Rồi lặng lẽ nghĩ: Ừm, nên đi.
Vương gia đã đưa ta về, cho ta cơm ăn.
Hắn tốt như vậy, ta nên làm gì đó để báo đáp.
Nghĩ thế, ta bưng bát thuốc bước vào phòng.
Trong phòng rất thơm, rất ấm.
Vương gia nửa nằm trên giường, sắc mặt vẫn trắng bệch.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu lại.
Nhìn thấy là ta, lông mày liền giãn ra.
“Là con à?”
Ta tiến lại gần, nâng bát thuốc lên cao.
“Vương gia, uống thuốc đi ạ.”
Nhưng hắn không nhận, lắc đầu, khẽ nói: “Không có tác dụng đâu.”
“Có tác dụng mà, mẫu thân con nói, bị bệnh uống thuốc thì sẽ khỏi.”
Chỉ là bệnh của mẫu thân quá nặng, mà thuốc lại quá đắt.
Chẳng lẽ… Vương gia cũng bệnh rất nặng sao?
Nhưng hắn là Vương gia, chắc chắn mua nổi thuốc tốt.
Nghĩ vậy, ta cố chấp kiễng chân, đưa bát thuốc lên thêm chút nữa.
Nhưng hắn vẫn không nhận.
Nụ cười nơi khóe môi hắn, giống như bát thuốc trong tay ta.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy đắng.
Hắn nói: “Ta không phải bệnh, là trúng độc.”
Ta không hiểu: “Trúng độc?”
Hắn gật đầu: “Ừ, đã lâu rồi. Phải có thuốc giải mới được.”
“Nhưng không tìm thấy.”
“Những thang thuốc này chỉ giúp giảm đau, vô dụng thôi.”
Vậy thì… Vương gia cũng sẽ chết như mẫu thân sao?
Ta cúi đầu, lòng trĩu nặng.
“Ngài sẽ khỏi, nhất định sẽ khỏi.”
Đang buồn bã, tay ta bỗng nhẹ đi.
Bát thuốc đột nhiên bị người ta cầm lấy.
Ngẩng đầu lên, bát thuốc đã cạn được Vương gia đặt sang một bên.
Hắn dịu dàng xoa đầu ta, không nói gì.
Rõ ràng người trúng độc là hắn, nhưng lại như đang âm thầm an ủi ta.
Đối diện ánh mắt ôn hòa ấy, không hiểu sao ta lại muốn khóc.
Nhưng mẫu thân đã nói rồi, không được khóc.
Kinh thành quy củ nhiều, phải nhịn, không được để người khác nhìn thấy.
Đúng lúc đó, một đại phu đeo hòm thuốc bước vào, quen thuộc ngồi xuống bắt mạch cho Vương gia.
Ta mới có thể lùi sang một bên, trốn vào góc khuất mà Vương gia không nhìn thấy, che đi đôi mắt đỏ hoe.
Đang cố nhịn mũi cay xè, vội vàng dụi mắt.
Lại nghe đại phu nghi hoặc nói: “Kỳ lạ thật, Vương gia sau khi nôn ra ngụm máu ứ kia, mạch tượng lại ổn định hơn nhiều.”
Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp từ xa tới gần.
Tuế Sơn cầm một bức thư, hớn hở lao vào: “Vương gia! Có thư từ Nam Cương gửi về, nói là đã tìm được Ô Kim Thảo rồi! Độc của ngài có thể giải được!”