Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
TÌNH YÊU NÀY TRẢ LẠI ANH
Chương 3
Vừa vào đến cửa, tôi đã thấy ngoài cửa có thêm một đôi dép thỏ không thuộc về tôi.
Lục Vân Tranh theo bản năng lên tiếng, “Tiểu Sương hết hạn thuê nhà rồi, tạm thời ở nhờ mấy ngày.”
Tôi đã dời mắt đi.
Nhưng anh vẫn còn giải thích, “Cô ấy không hòa thuận với bạn cùng phòng nên không về ký túc xá.”
Tôi đi vào phòng thay đồ, chỉ mới hai ngày không trở về mà quần áo của tôi đã bị dồn vào một góc.
Đủ loại váy màu hồng chiếm hơn nửa tủ quần áo.
Thấy vậy, Lục Vân Tranh khẽ nhíu mày, “Đồ đạc của cô ấy hơi nhiều, em đừng để bụng.”
Tôi không nói gì, nghiêm túc gấp quần áo của mình rồi bỏ vào vali.
Anh cứ đứng ở cửa lặng lẽ nhìn.
Rời khỏi phòng thay đồ, tôi đẩy cửa phòng ngủ chính, mọi thứ vẫn như lần trước tôi rời đi.
Tôi kiên nhẫn kiểm kê những món đồ thuộc về mình.
Đang định đi ra ngoài, Lục Vân Tranh bỗng đưa tới một chiếc hộp, “Còn cái này nữa.”
Bên trong là một miếng ngọc bội.
Năm đó sau khi thai chết lưu, anh cố ý chạy đến chùa xin cho tôi.
Hơn vạn bậc thang trời, anh từng bước từng bước leo lên.
Sau khi biết chuyện, tôi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, không nhịn được hỏi anh, “Anh không phải không tin mấy chuyện này à?”
Anh cười, xoa đầu tôi, “Nhưng em tin mà.”
Từ đó về sau, bất kể tôi đi đâu cũng sẽ mang theo miếng ngọc bội này.
Hoàn hồn lại, tôi khẽ cười một tiếng, nói với anh.
“Tôi không cần nữa. Vứt đi hay giữ lại, tùy anh.”
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung một thoáng, rất nhanh đã thu về như không có gì xảy ra.
Tôi không để ý những điều này, kéo vali ra phòng khách.
Ngôi nhà này là nơi chúng tôi chuyển vào ở lúc hai mươi bốn tuổi.
Dấu vết cuộc sống năm năm nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.
Thu dọn xong tất cả đã gần đến chạng vạng.
Anh hỏi tôi: “Có muốn cùng ăn tối không?”
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn lịch sự từ chối, “Không cần đâu.”
Anh ừ một tiếng, “Em đi đâu, để anh đưa.”
Tôi vẫn lắc đầu, “Không cần, tôi đã gọi xe rồi.”
Anh động môi, cuối cùng cũng không nói gì, cúi đầu giúp tôi kéo hai chiếc vali ra cửa.
Đúng lúc đó, Cố Sương trở về.
Cô nhìn thấy tôi, khẽ cười rạng rỡ, “Sư mẫu, cuối cùng cô cũng chịu về nhà rồi.”
Lục Vân Tranh bỗng cảm thấy bất an, nói với cô ta: “Cô về phòng ngủ trước đi.”
Cô ta chớp chớp mắt, “Vì sao ạ?”
“thầy Lục, hôm qua thầy chẳng phải còn nói, sư mẫu đang mang thai, sớm muộn gì cũng sẽ trở về, bảo em nắm lấy cơ hội, sống chung với chị ấy thật tốt sao?”
Vừa nói xong, cô ta như ý thức được điều gì đó, hơi kinh ngạc nhìn về phía bụng tôi.
Sau một hồi luống cuống, nước mắt nói đến là đến, cô ta tội nghiệp nhìn Lục Vân Tranh.
“Xin lỗi thầy Lục, em không ngờ sư mẫu lại để ý sự tồn tại của em đến vậy.”
“Tất cả đều là lỗi của em, em sẽ rời đi ngay bây giờ, sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai người nữa…”
Cô ta khóc đến toàn thân đều run rẩy, chưa đầy một phút đã bắt đầu thở không ra hơi.
Cuối cùng Lục Vân Tranh vẫn không nỡ, thành thạo lấy thuốc và nước cho cô ta uống vào, rồi khẽ vỗ lưng cô ta để an ủi.
“Chuyện này không liên quan đến cô, không cần tự trách.”
Trước khi rời đi, tôi ngoái đầu lại nhìn lần cuối.
Cô ta dựa vào ngực Lục Vân Tranh, ở nơi anh không nhìn thấy, cong môi cười với tôi.
Tôi thản nhiên thu lại ánh mắt.
Rầm một tiếng, cửa đóng lại.
Lục Vân Tranh không ngẩng đầu, máy móc lặp lại động tác vỗ lưng cho Cố Sương.
“thầy Lục, xin lỗi, em thật sự không ngờ sư mẫu ngay cả đứa bé cũng…”
Lời cô ta còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.
“Phòng ở tìm thế nào rồi?”
Cô ta ngẩn ra, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, “Đang tìm ạ, em sẽ nhanh chóng chuyển ra ngoài.”
Anh gật đầu, cuối cùng cũng dừng động tác trên tay lại.
“Cô nghỉ ngơi trước đi, tôi ra ngoài đi dạo một lát.”
Cố Sương túm lấy góc áo anh, “Em đi cùng anh, được không?”
Lục Vân Tranh rất ít khi từ chối yêu cầu của Cố Sương, nhưng lần này anh gần như không do dự mà lắc đầu.
Anh không nói rõ được bây giờ là cảm giác gì, ngực nặng trĩu, chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi này.
Thực ra hôm nay anh đến Cục dân chính là để đón Hạ Dao về nhà.
Anh còn cố ý mặc bộ vest màu mực cô thích nhất, sáng sớm đã dậy sửa soạn một phen.
Như anh từng nói, ở bên nhau mười một năm, anh không đến mức hoàn toàn không có tình cảm với cô.
Anh đương nhiên cho rằng Hạ Dao cũng vậy.
Huống chi, cô còn đang mang thai.
Anh biết cô trân trọng đứa bé này đến mức nào.
Nếu đã như vậy, anh nguyện cho cô một bậc thang để lui.
Nhưng anh thế nào cũng không ngờ, đến lúc gặp lại, cô đã từ bỏ đứa bé này.
Anh có chút hoảng hốt, nên liên tục truy hỏi cô tại sao.
Nhận được câu trả lời, tất cả đều chỉ về cùng một đáp án.
Cô đã chết tâm với anh rồi, cô đã hoàn toàn buông bỏ anh rồi.
Nhưng sao có thể chứ, rõ ràng cô yêu anh đến vậy.
Lục Vân Tranh đi trên con đường trước đây thường hay tản bộ, trong đầu vẫn luôn nghĩ về vấn đề này.
Một vị giáo sư già đã nghỉ hưu đi ngang qua, hỏi anh: “Sao hôm nay không thấy Tiểu Hạ? Mấy đứa trước đây chẳng phải mỗi ngày tan làm đều cùng nhau đi dạo sao?”
Giọng anh khàn khàn: “A Dao bị bệnh rồi, mấy ngày này đang ở nhà dưỡng bệnh.”
Giáo sư già gật đầu, cười híp mắt vỗ vỗ vai anh.
“Nói thật nhé, tôi chưa từng thấy đôi nào mặn nồng hơn hai đứa.”
“Cậu còn nhớ không, năm đầu tiên cậu vào làm đã gọi Tiểu Hạ vào phòng thí nghiệm giúp đỡ. Thằng nhóc Chu Viễn kia đùa rằng Tiểu Hạ là người ngoài trường, nhờ đàn ông mà vào được Đại học Thanh, kết quả bị cậu đánh cho mặt mũi bầm dập.”
“Sau này nhà trường muốn xử phạt cậu, vẫn là Tiểu Hạ đi tìm Chu Viễn cầu xin, cuối cùng mới hòa giải.”
Lục Vân Tranh nghe vậy thì bỗng khựng lại, khó tin hỏi ngược lại: “Hạ Dao cô ấy, đi cầu xin Chu Viễn?”
“Cậu lại không biết à? Con bé đó sợ việc bị xử phạt sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của cậu, nên ngốc nghếch chạy đi cầu Chu Viễn, kết quả bị lừa mất gần năm nghìn tệ. Nghe nói năm nghìn đó còn là nó bán chiếc vòng cổ vàng của mình mới gom đủ được!”
Ông giáo sư già nói xong, phất phất tay rồi rời đi.
Chỉ để lại Lục Vân Tranh ngây người đứng nguyên tại chỗ rất lâu.
Chuyện năm đó, anh chỉ biết Chu Viễn chọn hòa giải, nhưng không biết trong đó còn có việc Hạ Dao đi cầu tình.
Bảo sao mấy ngày đó cô luôn an ủi anh, bảo anh không cần lo.
Bảo sao sợi dây chuyền vàng cô vẫn luôn đeo trên cổ bỗng nhiên biến mất.
Anh nhắm mắt lại, một giọt lệ lặng lẽ lăn xuống.
Trời dần tối.
Anh ngồi trên ghế dài bên đường, lấy thuốc lá từ trong túi ra, châm lên một đốm lửa.
Nói ra thì anh rất ít khi hút thuốc, vì cô không thích.
Chỉ khi một mình mệt đến không chịu nổi, anh mới hút một điếu để tỉnh táo.
Cố Sương gọi điện cho anh, giọng điệu rất đáng thương.
“thầy Lục, bác sĩ nói bệnh tình lại trở nặng rồi.”
“Em có phải sẽ không đợi được trái tim phù hợp nữa không, em sợ lắm.”
Anh mệt mỏi xoa xoa thái dương, “Không đợi được thì chứng tỏ số em cũng chỉ đến vậy thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai phút, rồi lại như không có gì xảy ra mà nói.
“Anh đang ở đâu vậy, để em đi đón anh nhé?”
“Trời cũng không còn sớm nữa, phải về nhà sớm đi.”
Anh trầm giọng sửa lại, “Nơi em đang ở bây giờ là nhà của anh và Hạ Dao, không phải nhà của em.”
Cuộc gọi bị cúp.
Lục Vân Tranh dập tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác.
Sau đó anh gọi điện cho Hạ Dao.
Anh muốn hỏi xem cô đã chuyển hành lý xong chưa.
Sau này cô tính thế nào.
Nhưng cô không nghe máy.
Lục Vân Tranh ngồi trên ghế dài suốt một đêm.
Khi ý thức mơ hồ, anh trở về năm mười bảy tuổi.
Trên sân thượng trường học, Hạ Dao mặc đồng phục, chậm rãi đi về phía anh.
“Bạn học Lục, hôm nay anh vẫn không học tiết tự học buổi tối sao?”
Anh hơi sững ra.
Thiếu nữ đối diện khẽ mỉm cười.
“Không sao đâu, tôi sẽ không ghi anh vắng mặt.”
“Hôm nay sáng sớm tôi thấy anh cho Miêu Cam ăn rồi, coi như là cảm ơn nhé!”
Lúc mười bảy tuổi, anh cẩn thận nhớ lại một lúc, mới nhớ ra sáng nay đúng là vì quá chán nên tiện tay ném một đoạn xúc xích cho con mèo hoang của trường.
Hạ Dao cong lên đôi mắt xinh đẹp, chìa tay về phía anh.
“Xin hỏi anh có tâm sự gì không, sao lại ngồi trên sân thượng thế này?”
Nghe thấy câu này, Lục Vân Tranh bỗng tỉnh táo lại, mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Đêm đó mười hai năm trước, nếu cô không xuất hiện, có lẽ anh đã vĩnh viễn chào tạm biệt thế giới này.
Từ nhỏ lớn lên trong một gia đình cha mẹ bất hòa, sự tồn tại của anh chính là ngòi nổ cho mọi cuộc cãi vã.
Anh đã chán ghét cuộc sống vô vị đến cùng cực như thế này, lúc định kết thúc tất cả thì cô xuất hiện.
Khi đó, anh coi Hạ Dao là ánh sáng duy nhất.
Anh sẽ vì cô mà đốt pháo hoa khắp thành phố vào đêm sau kỳ thi đại học.
Anh sẽ ôm chặt cô dưới thân mình khi tai nạn xe ập đến.
Anh sẽ vì sự phản đối của cha mẹ mà từ bỏ thân phận người thừa kế nhà họ Lục, cùng cô bỏ trốn ra nước ngoài đăng ký kết hôn.
Ai cũng biết, Lục Vân Tranh yêu Hạ Dao, yêu đến mức ngay cả mạng cũng có thể không cần.
Từ lúc nào mà thay đổi vậy.
Anh không nhớ nữa.
Hắn chỉ biết rằng có một ngày, tự nhiên anh cảm thấy ở bên Hạ Dao rất vô vị.
Trò chuyện vô vị, nắm tay vô vị, hôn cũng vô vị.
Bạn bè nghe xong suy nghĩ của anh, cười giải thích.
“Cái này ấy mà, gọi là bảy năm ngứa.”
“Anh với cô ấy ở bên nhau quá lâu rồi, cảm giác mới mẻ phai nhạt, đương nhiên sẽ thấy vô vị.”
“Hay là để tôi giới thiệu cho anh vài người nhé?”
Anh không hề do dự mà từ chối.
Dù thế nào đi nữa, anh sẽ không làm chuyện có lỗi với Hạ Dao.
Để tránh tiếp xúc với cô, anh bắt đầu ở lại trường suốt đêm hết đêm này đến đêm khác.