TÔI KHÔNG QUEN ANH

CHƯƠNG 3



Bác sĩ lắc đầu: “Thùy trán một khi đã bị cắt thì không thể khôi phục. Cả đời này, cô ấy có lẽ không bao giờ sở hữu lại những cảm xúc bình thường được nữa.”

“Tuy nhiên, có một số ít trường hợp cho thấy thông qua trị liệu tâm lý lâu dài và hỗ trợ thuốc, bệnh nhân có thể khôi phục một phần phản ứng cảm xúc. Nhưng điều này cần thời gian, và cần một môi trường an toàn, ấm áp.”

Bác sĩ dừng lại, nghiêm giọng: “Quan trọng nhất là không được để cô ấy chịu bất kỳ kích thích nào nữa. Nếu không, lần động kinh tiếp theo có thể sẽ không cứu kịp.”

Tô Chiếu Sơn cứng đờ người.

Chính anh đã đưa Hoàng Thời Vũ lên bàn mổ.

Chính anh đã hủy hoại đời cô.

“Tôi có thể vào thăm cô ấy không?”

Bác sĩ gật đầu: “Có thể, nhưng đừng làm cô ấy thức giấc.”

Trong phòng bệnh rất yên tĩnh.

Hoàng Thời Vũ nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Vết sẹo dữ tợn trên trán hiện lên chói mắt dưới ánh đèn.

Tô Chiếu Sơn bước đến cạnh giường, chậm rãi ngồi xuống.

Anh định đưa tay chạm vào mặt cô, nhưng rồi dừng lại giữa không trung.

Anh không dám chạm.

Sợ cô tỉnh dậy, lại nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, lạnh nhạt đó.

Trên tủ đầu giường là đồ dùng cá nhân của Hoàng Thời Vũ.

Một chiếc túi vải cũ kỹ, bên trong có vài thứ đơn giản.

Một chiếc ví nhăn nhúm, chỉ còn vài chục tệ tiền lẻ.

Một lọ thuốc động kinh đã gần hết.

Và một bức ảnh ố vàng.

Tô Chiếu Sơn cầm bức ảnh lên.

Trong ảnh là Hoàng Thời Vũ thời trẻ, mặc chiếc váy trắng, ngồi bên cây đàn piano, cười rạng rỡ.

Khi đó, cô là nghệ sĩ piano chói sáng nhất trong giới thượng lưu.

Vô số người say đắm tiếng đàn của cô.

Và anh cũng là một trong số đó.

Tô Chiếu Sơn nhớ, lần đầu anh gặp cô là tại một buổi hòa nhạc.

Cô ngồi giữa sân khấu, những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn đen trắng.

Bản “Sonata Ánh Trăng” năm ấy như tiếng lòng thổn thức, chạm đến trái tim mọi người.

Và chạm đến cả anh.

Anh theo đuổi cô điên cuồng, dùng mọi thủ đoạn, cuối cùng mới khiến cô trở thành Tô phu nhân.

Nhưng sau khi kết hôn, anh ngày càng bận rộn với công việc, bỏ bê cô.

Thậm chí khi Tiêu Dao xuất hiện, anh bắt đầu nghi ngờ, chán ghét Hoàng Thời Vũ.

Cuối cùng, tự tay hủy hoại cô.

Vành mắt Tô Chiếu Sơn đỏ dần.

Anh nắm chặt bức ảnh, cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào kìm nén.

“Anh xin lỗi…”

“Anh xin lỗi…”

Anh lặp đi lặp lại, giọng ngày càng khản đặc.

Nhưng Hoàng Thời Vũ không nghe thấy.

Cô ngủ say, gương mặt không một chút biểu cảm.

Giống như một con búp bê tinh xảo.

Đẹp đẽ, nhưng không có linh hồn.

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thời Vũ tỉnh dậy.

Cô mở mắt, ngơ ngác nhìn trần nhà xa lạ.

“Em tỉnh rồi.”

Giọng Tô Chiếu Sơn vang lên bên tai.

Hoàng Thời Vũ quay đầu, thấy anh ngồi bên giường, mắt vằn tia máu, rõ ràng là cả đêm không ngủ.

“Ông là… ông chủ hôm qua?” Cô nghiêng đầu, “Sạp hàng của tôi sửa xong chưa?”

Tim Tô Chiếu Sơn thắt lại.

Cô thực sự không nhớ anh.

“Sửa xong rồi.” Anh cố nặn ra một nụ cười, “Em nghỉ ngơi cho tốt, khi nào xuất viện, anh đưa em về.”

Hoàng Thời Vũ gật đầu: “Cảm ơn ông chủ.”

Rồi cô lại nhắm mắt lại.

Coi Tô Chiếu Sơn như một người xa lạ chẳng mấy quan trọng.

Tô Chiếu Sơn ngồi đó, lặng im hồi lâu.

Anh chợt nhận ra, một Hoàng Thời Vũ mất đi cảm xúc có lẽ sẽ mãi mãi không bao giờ yêu anh nữa.

Mà tất cả, đều do chính anh gây ra.

[CHƯƠNG 4]

Khi Tô Chiếu Sơn trở về biệt thự, trời đã sáng rõ.

Quản gia đang dọn dẹp mớ hỗn độn tối qua ở phòng khách.

Thấy Tô Chiếu Sơn vào cửa, quản gia ngập ngừng.

“Phu nhân sao rồi?”

“Tạm thời ổn định rồi.” Giọng Tô Chiếu Sơn nhàn nhạt, “Tiêu Dao đâu?”

“Cô Tiêu ở trên lầu.” Quản gia dừng lại, nhỏ giọng nói, “Tô tổng, có vài lời tôi không biết có nên nói không…”

“Nói đi.”

 

“Một năm qua, cô Tiêu luôn sống ở biệt thự, cô ấy… cô ấy đã vứt hết đồ của phu nhân, piano cũng là cô ấy đập.”

Quản gia hít sâu một hơi: “Còn nữa, những bộ lễ phục, trang sức trước đây của phu nhân đều bị cô ấy đem bán hết rồi.”

Sắc mặt Tô Chiếu Sơn lập tức sa sầm.

Anh sải bước lên lầu, trực tiếp đẩy cửa phòng Tiêu Dao.

Tiêu Dao đang trang điểm, thấy Tô Chiếu Sơn vào, lập tức trưng ra vẻ mặt uất ức.

“Chiếu Sơn, anh về rồi sao? Thời Vũ cô ấy…”

“Câm miệng.” Tô Chiếu Sơn lạnh lùng ngắt lời, “Một năm trước, chính cô hạ độc vào canh của Hoàng Thời Vũ, sau đó đổ tội cho cô ấy, đúng không?”

Tiêu Dao mặt cắt không còn giọt máu.

“Anh… anh đang nói gì vậy? Em không hiểu…”

“Còn giả vờ?” Tô Chiếu Sơn cười lạnh, rút điện thoại ra, mở đoạn video đã copy tối qua.

Hình ảnh Tiêu Dao lén lút bỏ độc vào canh hiện lên rõ mồn một.

Tiêu Dao hoàn toàn tái mặt.

Cô ta há hốc mồm định biện minh, nhưng phát hiện mình không thốt nên lời.

“Chiếu Sơn, em… em không cố ý…” Nước mắt cô ta lập tức rơi lã chã, “Em chỉ là quá yêu anh, em không chịu được khi thấy anh đối xử tốt với Thời Vũ như vậy…”

“Vì vậy cô hãm hại cô ấy? Khiến tôi tưởng cô ấy bị điên?” Giọng Tô Chiếu Sơn ngày càng lạnh, “Cô có biết phẫu thuật cắt thùy trán nghĩa là gì không?”

“Nó khiến cô ấy mất đi mọi cảm xúc! Cô ấy không thể chơi đàn, không thể cảm nhận niềm vui nỗi buồn!”

“Cả đời cô ấy bị hủy hoại rồi!”

Tiếng gầm của Tô Chiếu Sơn vang vọng trong căn phòng.

Tiêu Dao sợ hãi run rẩy, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối.

“Nhưng… nhưng chính anh là người đồng ý phẫu thuật mà…” cô ta khóc lóc, “Nếu anh thực sự yêu cô ấy, sao anh lại ký tên vào tờ giấy đó?”

Câu nói này như một chiếc gai đâm mạnh vào tim Tô Chiếu Sơn.

Đúng vậy, nếu anh thực sự yêu Hoàng Thời Vũ, sao anh không điều tra kỹ mà lại dễ dàng tin lời Tiêu Dao?

Sao anh lại tự tay đưa cô lên bàn mổ?

Suy cho cùng, là do anh không đủ yêu cô.

Tô Chiếu Sơn bỗng cười, nụ cười thê lương.

“Cô nói đúng, là lỗi của tôi.” Anh quay người bước ra ngoài, “Thu dọn đồ đạc, cút khỏi nhà này.”

“Chiếu Sơn!” Tiêu Dao lao tới định nắm lấy anh, “Anh không thể đối xử với tôi như vậy! Một năm qua, tôi là người ở bên cạnh anh!”

“Tôi chăm sóc anh, an ủi anh! Hoàng Thời Vũ căn bản không yêu anh! Nếu cô ta yêu anh, sao cô ta có thể im lặng mà bỏ chạy như vậy!”

Tô Chiếu Sơn hất tay cô ta ra, ánh mắt lạnh lẽo.

“Cô ấy chạy, là vì tôi đã hủy hoại cô ấy.”

“Còn cô, từ đầu đến cuối chỉ là một con hề.”

Nói xong, anh không quay đầu lại mà rời đi.

Tiêu Dao ngã quỵ xuống sàn, nước mắt hòa cùng lớp trang điểm đậm, trông vô cùng nhếch nhác.

Cô ta nghiến chặt răng, trong mắt lóe lên tia độc ác.

Không, cô ta không thể cứ thế mà rời đi.

Cô ta phải khiến Hoàng Thời Vũ mãi mãi không thể quay lại.

Ba ngày sau, Hoàng Thời Vũ xuất viện.

Tô Chiếu Sơn đích thân đi đón cô, còn đưa cả quản gia theo.

“Phu nhân, cô về nhà thôi.” Quản gia cười, vành mắt hơi đỏ.

Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Về nhà?”

“Đúng, về ngôi nhà của em.” Tô Chiếu Sơn ôn tồn nói, “Sau này không cần bán kẹo nữa, anh sẽ chăm sóc em.”

Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: “Có trả lương không?”

Tô Chiếu Sơn sững sờ.

“Nếu là quan hệ thuê mướn, tôi có thể chấp nhận.” Hoàng Thời Vũ nghiêm túc nói, “Nhưng nếu là miễn phí, tôi không thể ăn không ở không được.”

Tim Tô Chiếu Sơn như bị vò nát.

Hoàng Thời Vũ kiêu hãnh ngày xưa, giờ đây lại phải bàn chuyện tiền lương với anh.

“Trả.” Anh khàn giọng nói, “Một tháng mười vạn tệ, đủ không?”

Mắt Hoàng Thời Vũ sáng lên: “Đủ rồi.”

Mười vạn tệ, mua được nhiều kẹo hồ lô lắm.

Về đến biệt thự, Hoàng Thời Vũ nhận ra nơi này hoàn toàn khác với một năm trước.

Những bông sen trắng trong sân bị nhổ sạch, trồng lại toàn là hồng đỏ.

 

Trong phòng khách, bức tranh sơn dầu cô thích nhất đã được treo trở lại.

Ngay cả phòng piano tầng hai cũng có một cây đàn mới tinh.

“Những thứ này… đều là những thứ tôi thích?” Hoàng Thời Vũ thắc mắc.

“Đúng vậy.” Tô Chiếu Sơn nói, “Trước đây em yêu hồng đỏ nhất, thích chơi piano nhất.”

Hoàng Thời Vũ đi đến bên cây đàn, đưa tay nhấn một phím.

Một nốt nhạc trong trẻo vang lên.

Cô nhíu mày: “Nhưng tôi không biết chơi đàn.”

Tim Tô Chiếu Sơn lại nhói đau.

“Không sao, anh có thể dạy em.”

Hoàng Thời Vũ gật đầu: “Được.”

Những ngày tiếp theo, Tô Chiếu Sơn gác lại mọi công việc, chuyên tâm ở bên Hoàng Thời Vũ.

Anh dạy cô chơi đàn, đưa cô đi dạo, nấu ăn cho cô.

Nhưng Hoàng Thời Vũ vẫn luôn giữ vẻ lạnh nhạt đó.

Cô sẽ lễ phép nói cảm ơn, chăm chỉ học đàn, uống thuốc đúng giờ.

Nhưng trong mắt cô mãi mãi không có ánh sáng.

Giống như một con búp bê tinh xảo, thực hiện mọi mệnh lệnh theo lập trình.

Tô Chiếu Sơn biết cô không cố ý.

Cô thực sự đã mất đi cảm xúc.

Nhưng anh vẫn không ngăn được nỗi đau.

Đặc biệt là mỗi khi nhìn thấy vết sẹo trên trán cô.

Đó là tội chứng do chính tay anh để lại.

Một tối nọ, Tô Chiếu Sơn theo thói quen vào phòng đưa thuốc cho Hoàng Thời Vũ.

Đẩy cửa vào, anh phát hiện cô không có ở đó.

Tim anh thắt lại, vội vàng tìm kiếm khắp nơi.

Cuối cùng anh tìm thấy cô ở ban công.

Hoàng Thời Vũ đứng sát mép ban công, ngước nhìn bầu trời đêm.

Gió đêm thổi tung mái tóc dài, bóng dáng mảnh mai của cô trông như sắp ngã.

“Hoàng Thời Vũ!” Tô Chiếu Sơn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lao đến kéo cô lại.

“Em định làm gì!” Giọng anh run rẩy.

Hoàng Thời Vũ ngơ ngác nhìn anh: “Tôi đang ngắm sao.”

“Đứng cao như vậy làm gì! Lỡ ngã xuống thì sao!”

“Ồ.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Lần sau tôi sẽ chú ý.”

Giọng cô bình thản đến đáng sợ, như thể nếu vừa rồi có ngã thật, cô cũng chẳng có cảm xúc gì.

Tô Chiếu Sơn ôm chặt lấy cô, giọng nghẹn ngào.

“Hoàng Thời Vũ, em có thể… có thể hận anh không?”

“Dù chỉ là mắng anh một câu cũng được.”

“Anh xin em…”

Hoàng Thời Vũ ngẩn người, đưa tay vụng về vỗ vỗ lưng anh.

“Ông chủ, ông sao vậy?”

“Là tôi làm sai điều gì sao?”

Tô Chiếu Sơn nhắm mắt, nước mắt rơi lã chã.

Cô không làm sai gì cả.

Sai là anh.

Anh hủy hoại cô, rồi lại hy vọng cô yêu mình.

[CHƯƠNG 5]

Một tháng sau, Hoàng Thời Vũ đề nghị ly hôn.

“Ông chủ, tôi muốn xin nghỉ việc.” Cô nghiêm túc nói, “Tiền lương tháng này đủ để tôi mua lại sạp hàng mới rồi.”

Tô Chiếu Sơn đang xử lý tài liệu trong thư phòng, nghe thấy vậy, cây bút trên tay “cạch” một tiếng rơi xuống đất.

“Tại sao?” Giọng anh căng thẳng, “Anh làm gì không tốt sao?”

“Không phải.” Hoàng Thời Vũ lắc đầu, “Ông đối xử với tôi rất tốt, nhưng tôi không quen.”

“Tôi thích bán hàng rong hơn, tự do hơn.”

Tô Chiếu Sơn nhìn chằm chằm cô: “Nếu anh không đồng ý thì sao?”

Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc: “Vậy tôi sẽ không lấy lương tháng này, coi như tiền bồi thường vi phạm hợp đồng.”

Nói xong, cô quay người định đi.

Tô Chiếu Sơn đột nhiên đứng bật dậy, sải bước lao đến ôm chặt lấy cô từ phía sau.

“Không được.” Giọng anh khàn đặc, “Em không thể đi.”

“Hoàng Thời Vũ, anh biết anh nợ em, anh đã hủy hoại cả đời em.”

“Nhưng anh cầu xin em, ở lại có được không?”

“Dù cho… dù cho cả đời này em không bao giờ yêu anh nữa, anh vẫn muốn được ở bên cạnh em.”

Hoàng Thời Vũ cảm nhận được hơi ấm và những giọt nước nóng hổi phía sau lưng.

Cô cúi đầu nhìn cánh tay đang ôm mình.

Trên đó có nhiều vết sẹo mới cũ đan xen.

“Ông chủ, ông đang khóc sao?” cô hỏi.

Tô Chiếu Sơn không trả lời, chỉ ôm cô chặt hơn.

Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút: “Bác sĩ nói khóc không tốt cho sức khỏe.”

“Ông buông tôi ra, tôi đi lấy khăn giấy cho ông.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...