Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
VÁN CỜ THẬT SỰ CỦA MẸ
CHƯƠNG 3
6
Luật sư Trương dành hai tiếng đồng hồ để bày tất cả tài liệu trước mặt tôi.
Ba bản báo cáo xét nghiệm thuốc: Kết luận thống nhất là có chứa hợp chất chì vi lượng. Không gây tử vong ngay lập tức, nhưng nạp vào cơ thể liên tục từ 5 đến 6 năm sẽ dẫn đến suy gan thận mãn tính không thể hồi phục.
Sao kê ngân hàng của Vương Quế Hoa: Mỗi tháng nhận 8.000 tệ “phí dịch vụ” từ “Công ty Quản lý Sức khỏe Thụy Hâm” – một công ty đứng tên Triệu Bằng Trình.
Hồ sơ phòng khám: Người đại diện Triệu Bằng Trình là em họ Tống Minh Châu. Mở ra từ năm 2018 nhưng từ đó đến nay chỉ có đúng một “khách hàng”.
Chuỗi bằng chứng chặt chẽ như một sợi xích sắt, không một kẽ hở.
“Mẹ cháu đã chịu đựng điều này suốt ba năm.” Giọng Trương Duy Viễn trầm xuống. “Bà nói với tôi, bà biết mình không trụ được lâu nữa. Nhưng bà bảo: ‘Tôi cố gắng điều tra thêm một ngày, Niệm Niệm sau này sẽ bớt đi một bước gian nan’.”
Tôi nghiến chặt răng để không bật khóc.
“Báo án ngay đi.”
“Không vội.”
Tôi ngẩn người.
“Mẹ cháu còn dặn một việc.” Trương Duy Viễn nhìn tôi, “Báo án thì cứ báo. Nhưng bà ấy muốn cháu làm một việc trước.”
“Việc gì?”
“Hãy để Lục Viễn Châu biết cháu là ai.”
Tôi nhíu mày.
“Khi ông ta biết cháu là con gái ruột và nắm giữ 8,3% cổ phần công ty, ông ta sẽ trở thành đồng minh của cháu.” Trương Duy Viễn nhấn mạnh từng chữ, “Cháu cần ông ta. Không phải vì ông ta là cha, mà vì ông ta nắm 35% cổ phần. Hai người cộng lại là 43%.”
“Con số này vượt qua tổng cổ phần của Tống Minh Châu và Lục Cảnh Thâm.”
Tôi hiểu rồi. Mẹ tôi không chỉ muốn kiện bà ta. Bà muốn nhổ tận gốc Tống Minh Châu khỏi nhà họ Lục.
“Còn nữa.” Trương Duy Viễn lấy ra một chiếc USB, “Mẹ cháu nhờ người điều tra một việc về Lục Cảnh Thâm.”
“Anh chàng thiếu gia đó?”
“Nó không phải con ruột của Lục Viễn Châu.”
Không khí như bị rút cạn.
“Cái gì?”
USB được cắm vào máy tính. Một bản giám định DNA hiện ra.
Mẫu đối chiếu: Lục Cảnh Thâm và Lục Viễn Châu.
Kết luận: Loại trừ quan hệ cha con.
Tôi nín thở.
“Mẹ tôi… điều tra đến mức này sao?”
Trương Duy Viễn mỉm cười nhẹ: “Mẹ cháu từng nói một câu: ‘Tống Minh Châu tưởng tôi là kiến hôi, muốn giẫm là giẫm. Bà ta không biết kiến hôi sẽ đào hố ngay dưới chân bà ta’.”
“Vậy Lục Cảnh Thâm là con ai?”
Trương Duy Viễn lật sang trang sau. Bản đối chiếu thứ hai với Cố Minh Viễn.
Cố Minh Viễn, Chủ tịch Tập đoàn Thiên Khải, đối thủ lớn nhất của Lục Thị.
Kết luận: Quan hệ cha con được xác lập.
Ngón tay tôi gõ nhẹ lên bàn.
Tống Minh Châu gả cho Lục Viễn Châu, nhưng lại sinh con với đối thủ một mất một còn của chồng. Đứa con đó giờ ngồi ghế Phó Tổng giám đốc Lục Thị, điều hành những dự án thua lỗ để chuyển tiền về túi của cha ruột.
Một ván cờ quá kinh khủng.
“Luật sư Trương, Lục Viễn Châu có biết chuyện này không?”
“Không biết.”
“Mẹ tôi nói, quân bài này để lại cho cháu đánh.”
7
Tôi dành ba ngày để đọc kỹ tất cả tài liệu năm lần. Sau đó, tôi làm một việc: Gọi điện đến Tập đoàn Lục Thị.
Tôi không tìm Lục Viễn Châu. Tôi tìm Tống Minh Châu.
“Alo? Ai đấy?” Thư ký nghe máy.
“Tôi tên là Tô Niệm. Hãy nhắn với bà Tống rằng, người phụ nữ mà bà đánh ở nhà máy dệt mười tám năm trước, con gái của bà ấy muốn gặp bà.”
Đầu dây bên kia im lặng mười mấy giây rồi cúp máy.
Hai mươi phút sau, một số lạ gọi lại.
“Tô Niệm?” Giọng nói ngọt ngào như phát thanh viên, nhưng ẩn dưới đó là sự lạnh lẽo.
“Bà Tống.”
“Cô muốn cái gì?”
“Gặp mặt nói chuyện.”
Im lặng ba giây.
“Ba giờ chiều mai. Phòng trà tầng hai khách sạn Hilton. Đến một mình.”
“Đồng ý.”
Ngày hôm sau, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng 89 tệ, đến đúng giờ.
Tống Minh Châu đã ngồi sẵn trong phòng. Một người phụ nữ ngoài năm mươi nhưng bảo dưỡng da dẻ như ba mươi lăm. Bộ đồ Chanel sang trọng, đôi khuyên ngọc lục bảo lấp lánh. Trên bàn là ấm trà Đại Hồng Bào giá 6.000 tệ.
Bà ta nhìn tôi, ánh mắt quét từ đầu đến chân. Lần này không phải nhìn một con sâu, mà là nhìn một kẻ đã chết.
“Ngồi đi.”
Tôi ngồi.
“Mẹ cô chết rồi?”
“Vâng.”
“Đến đòi tiền?”
“Không.”
Bà ta nhướng mày: “Vậy cô muốn gì? Nhận cha? Muốn Lục Viễn Châu nhận đứa con rơi như cô sao? Chuyện này truyền ra ngoài, kẻ mất mặt nhất là chính cô đấy.”
Tôi không đáp, chỉ nhìn bà ta. Bà ta uống một ngụm trà, đặt chén xuống, rút ra một tấm séc.
“Hai triệu tệ. Ký thỏa thuận bảo mật, từ nay về sau biến mất khỏi tầm mắt tôi. Đây là điều kiện tốt nhất tôi có thể đưa ra.”
Tôi nhìn tấm séc. Hai triệu tệ. Mạng sống của mẹ tôi, trong mắt bà ta, chỉ đáng giá hai triệu tệ.
“Bà Tống,” tôi nói.
“Hửm?”
“Tôi không cần tiền.”
Vẻ mặt bà ta cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt: “Vậy rốt cuộc cô muốn gì?”
“Tôi đến để cho bà một cơ hội.” Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm.
“Trước khi đi, mẹ tôi có để lại vài thứ. Bà bảo tôi gặp bà trước để cho bà một lựa chọn.”
Tống Minh Châu nheo mắt: “Thứ gì?”
“Ví dụ như bản báo cáo xét nghiệm thuốc. Thuốc mẹ tôi dùng lâu dài có chứa hợp chất chì.”
Ngón tay út của bà ta khẽ động. Rất nhẹ, nhưng tôi nhìn thấy.
“Ví dụ như sao kê ngân hàng của một người tên Vương Quế Hoa. Người chuyển tiền là em họ bà, Triệu Bằng Trình.”
Cằm bà ta đanh lại.
“Và ví dụ như…” tôi đứng dậy, tiến gần đến mức chỉ cách bà ta nửa mét, “Một bản giám định DNA chứng minh Lục Cảnh Thâm không phải con ruột của Lục Viễn Châu.”
Chiếc chén trà trên tay bà ta rơi xuống, vỡ tan tành. Nước trà nóng bắn tung tóe lên chiếc váy Chanel. Bà ta không thèm nhìn, mà trừng mắt nhìn tôi, đồng tử co lại như mũi kim.
“Cô…”
Tôi cúi người, cầm tấm séc hai triệu tệ lên, xé làm đôi, rồi nhẹ nhàng đặt lại lên bàn.
“Đây là cơ hội tôi dành cho bà.”
“Từ lúc tôi bước ra khỏi cánh cửa này, bà có 30 giây để quyết định: Tự mình đi khai với Lục Viễn Châu, hay để tôi nói giúp.”
Môi Tống Minh Châu run rẩy: “Cô nghĩ mình là ai? Một đứa trẻ mười tám tuổi…”
“Tôi là cổ đông nắm giữ 8,3% cổ phần Tập đoàn Lục Thị.”
Tôi đẩy cửa bước ra: “30 giây của bà bắt đầu.”
8
Tống Minh Châu không chọn cách thú tội. Bà ta chọn ra tay trước.
Ngay đêm đó, tôi nhận được ba cuộc điện thoại.
Thứ nhất, chủ nhà bảo có người trả gấp ba lần giá thuê để mua lại căn nhà, yêu cầu tôi dọn đi trong ba ngày.
Thứ hai, cha tôi bảo có hai “nhân viên cộng đồng” đến hỏi tung tích của tôi với thái độ hung hăng.
Thứ ba, luật sư Trương Duy Viễn gọi: “Tô Niệm, có kẻ đang điều tra tài khoản tín thác của cháu. Thủ đoạn rất chuyên nghiệp, chắc chắn đã thuê thám tử tư. Tống Minh Châu đang tìm điểm yếu của cháu.”
Tôi ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt, gió đêm lùa vào cổ áo mang theo mùi khói bụi đắng ngắt.
Mười tám năm trước, bà ta dẫn người xông vào nhà máy đánh mẹ tôi. Mười tám năm sau, thủ đoạn đã nâng cấp, nhưng bản chất vẫn vậy: Bắt nạt kẻ yếu.
“Luật sư Trương, ngày mai Lục Viễn Châu có lịch trình công khai nào không?”
“Sáng mai có hoạt động thương hội tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế, có nhiều truyền thông tham dự.”
“Giúp cháu một tấm vé vào cửa.”
“Không cần. Mẹ cháu đã để lại một tấm.”
Lại là mẹ tôi.
10 giờ sáng hôm sau, tại sảnh tiệc Trung tâm Hội nghị Quốc tế. Nhân viên check-in nhìn tấm vé mời VIP của tôi, rồi nhìn chiếc áo sơ mi trắng 89 tệ lạc quẻ giữa đám đông. Nhưng số hiệu trên vé không biết nói dối.
“Cô Tô, vị trí của cô ở hàng thứ ba.”
Tôi tìm thấy Lục Viễn Châu giữa đám đông. Ông ta già hơn trong ảnh nhiều, tóc đã bạc quá nửa, nhưng lưng vẫn rất thẳng. Xung quanh là một nhóm người bắt tay, mời rượu, trao danh thiếp.
Tôi không xông lên. Tôi ngồi im lặng ở hàng thứ ba, chờ đợi.
Chờ đến khi ông ta vô tình quét mắt qua khán đài… Ánh mắt ông ta khựng lại trên khuôn mặt tôi.
Tôi thấy môi ông ta mấp máy, không ra tiếng, nhưng tôi đọc được hai chữ: “Huệ Lan?”
Ngay khi sự kiện kết thúc, ông ta gần như lao đến, đẩy mọi người xung quanh ra. Ông ta đứng trước mặt tôi, nhìn thật gần. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa gỗ tuyết tùng trên người ông ta. Vành mắt ông ta đỏ hoe.
“Con là… con của Huệ Lan…”
“Tôi tên là Tô Niệm,” tôi nói. “Mẹ tôi tên Chu Huệ Lan. Bà ấy mất tuần trước rồi.”
Người ông ta lảo đảo, những người xung quanh phải vội vàng đỡ lấy.
“Mất? Ý con là sao… mất rồi?”
“Suy gan thận. Mất tại nhà, không nhập viện.”
Yết hầu ông ta chuyển động dữ dội: “Cha… cha mỗi tháng đều chuyển tiền…”
“Tôi biết. Mỗi tháng tám vạn. Mười tám năm. Khoản đầu tiên là ngày tôi sinh ra.”
Ông ta há hốc mồm, không nói nên lời. Tôi rút một tập tài liệu ra. Không phải bản của Lục Cảnh Thâm, mà là bản giám định DNA giữa tôi và Lục Viễn Châu do luật sư Trương sắp xếp.
Chỉ số huyết thống > 99,99%.
“Tôi là con gái ông.”
“Nhưng tôi không đến đây để nhận cha.”
Ông ta sững sờ. Tôi đập bản tài liệu thứ hai trước mặt ông ta – báo cáo xét nghiệm thuốc.
“Tôi đến để nói với ông rằng, mẹ tôi bị vợ ông giết.”
Những người xung quanh nghe thấy thì biến sắc. Lục Viễn Châu cúi đầu nhìn bản báo cáo. Bàn tay ông ta cuối cùng cũng bắt đầu run rẩy.