XEM TÔI LÀ BẢO MẪU LẠI Ở TRONG NHÀ TÔI

CHƯƠNG 5



Tôi bình tĩnh nhìn chị ta.

“Tôi nói là hôm nay tôi sẽ đi, chứ tôi có nói là đi đâu đâu.”

“Nơi tôi đi là công ty môi giới, chứ không phải Cục quản lý nhà đất.”

Bố tức đến run người, chỉ thẳng tay vào mặt tôi.

“Mày! Mày dám bán cái nhà này? Đây là nhà của tao! Dựa vào đâu mà mày bán!”

Tôi nhìn ông.

“Bố à, sổ đỏ ghi tên con, con mua bằng tiền của con, con làm nội thất bằng tiền của con, dựa vào cái gì mà con không được bán?”

Vị khách xem nhà thấy vậy liền lúng túng lùi lại một bước.

“À thì… Cô Lý này, hay là chúng ta bàn chuyện này vào hôm khác nhé?”

Tôi cười với anh ta.

“Không sao đâu, cũng xem xong hết rồi, anh cứ cân nhắc đi. Giá cả cứ chốt như chúng ta đã bàn, nếu anh trả thẳng một lần, tôi giảm thêm cho anh 3 vạn nữa.”

Mắt người đàn ông sáng lên: “Ngày mai! Ngày mai chúng ta ký hợp đồng luôn!”

Nói xong, người đàn ông lấy cớ có việc rồi chuồn lẹ để tránh rước họa vào thân.

Khi cánh cửa đóng lại, chị gái hoàn toàn bùng nổ.

“Lý Hiểu Huyên! Mày điên rồi! Mày bán nhà đi thì bố mẹ ở đâu? Tao ở đâu? Mày định đuổi bọn tao ra đường đúng không?”

Tôi nhìn chị ta.

“Các người ở đâu thì liên quan gì đến tôi? Chẳng phải mọi người đã nói rồi sao, không sang tên thì cắt đứt quan hệ.”

“Đã cắt đứt quan hệ rồi thì hai người đó không phải bố mẹ tôi, cô cũng chẳng phải chị tôi. Tôi bán nhà của chính tôi, cần gì phải bàn bạc với mấy người?”

11

Mẹ ôm ngực làm ra vẻ đau lòng tột độ.

“Tiểu Huyên, con không thể làm thế được, chúng ta là bố mẹ của con mà. Con bán nhà rồi, hai thân già này biết đi đâu về đâu?”

Tôi nhìn bà.

“Mẹ, tối hôm qua mọi người nói thế nào? Không sang tên thì cắt đứt quan hệ, không bao giờ nhận con nữa, con đồng ý rồi.”

“Từ hôm nay trở đi, mọi người không nhận con, con cũng không nhận mọi người. Căn nhà này con đã bán rồi, mọi người dọn đồ đi đi.”

Chị gái hét lên the thé:

“Chúng tao không chuyển! Đây là nhà của chúng tao! Mày lấy quyền gì mà đuổi chúng tao đi!”

Bố tức giận vớ lấy cốc nước trên bàn trà định ném thẳng vào tôi.

“Lý Hiểu Huyên! Đồ súc sinh! Mày chết không được tử tế đâu!”

Tôi không hề né tránh, lạnh lùng nhìn ông.

“Bố cứ ném đi, ném xong con sẽ báo cảnh sát tội cố ý gây thương tích và xâm phạm gia cư bất hợp pháp, xem lúc đó cảnh sát sẽ đứng về phía ai.”

Cuối cùng bố ném mạnh cái cốc vào góc tường, mảnh vỡ văng tung tóe khắp sàn.

Tôi rút từ trong túi xách ra một tờ giấy, bước tới dúi vào tay bố.

“Đúng rồi, cái này cho mọi người.”

Bố cúi xuống nhìn, đó là Giấy cắt đứt quan hệ do chính tay tôi viết.

Bên dưới tôi đã ký sẵn tên mình.

“Mọi người cũng ký vào đi. Hôm qua mọi người bảo, không sang tên thì cắt đứt quan hệ. Bây giờ con không sang tên đấy, mọi người từ mặt con đi.”

Nước mắt mẹ thi nhau rơi lã chã, suy cho cùng trước đây chiêu này luôn hiệu quả nhất với tôi.

“Tiểu Huyên, con không thể làm như vậy được. Tối qua mẹ chỉ nói lúc nóng giận thôi, mẹ đâu có thật sự muốn cắt đứt quan hệ với con…”

Tôi nhìn bà: “Mẹ à, nước mắt của mẹ bây giờ không còn tác dụng với con nữa đâu.”

Chị gái xông tới chửi rủa.

“Lý Hiểu Huyên! Mày đợi đấy! Mày sẽ bị quả báo!”

Tôi mỉm cười: “Quả báo ư? Tự lo cho bản thân mình trước đi.”

Tôi cầm túi xách, dứt khoát bước đi không ngoảnh đầu lại.

Nhà bán rất nhanh, người mua đang cần gấp sổ đỏ để lo hộ khẩu cho con đi học nên thủ tục làm cực kỳ thần tốc.

Giá bán thấp hơn thị trường 13 vạn tệ, nhưng bù lại là được giải quyết nhanh gọn.

Sau khi bán nhà, tôi quay lại công ty, đẩy thẳng cửa bước vào phòng Giám đốc.

“Sếp Vương, đợt trước anh có nhắc đến quyết định điều chuyển công tác ngoại tỉnh, vị trí đó vẫn còn trống chứ ạ?”

Sếp Vương ngẩng lên nhìn tôi.

“Vẫn đang để trống, sao thế, em muốn đi à? Lần trước không phải em bảo phải chăm sóc bố mẹ nên không muốn đi xa sao?”

Tôi cười nhạt.

“Bây giờ không cần chăm sóc nữa rồi.”

Sếp Vương gật đầu.

“Được, để anh duyệt quyết định điều chuyển cho em, thứ hai tuần sau trình diện, kịp không?”

“Kịp ạ.”

Rời khỏi công ty, tôi đến Trung tâm hộ tịch.

Mặc dù trong sổ hộ khẩu gia đình đã không còn tên tôi, nhưng tôi cần phải có một cuốn sổ hộ khẩu của riêng mình.

Nhân viên ở cửa sổ tra cứu hệ thống, rồi ngẩng lên nhìn tôi.

“Lý Hiểu Huyên đúng không? Chị vốn dĩ đang đứng riêng một hộ khẩu rồi mà.”

Nhân viên xoay màn hình lại cho tôi xem.

“Chị nhìn này, dưới tên chị đã được tách riêng thành một hộ từ lâu rồi, chủ hộ là chính chị.”

Hóa ra, 5 năm trước khi họ làm lại sổ hộ khẩu, không chỉ đơn thuần là xóa tên tôi khỏi cuốn sổ của gia đình, mà họ đã làm thủ tục tách tôi ra một hộ riêng.

Nói cách khác, về mặt pháp luật, tôi từ lâu đã chẳng còn là người của cái nhà đó nữa.

Tôi nở nụ cười chua xót.

“Vâng, vậy chị cấp cho tôi cuốn sổ hộ khẩu mới đi, cuốn cũ của tôi… bị mất rồi.”

12

Nhân viên làm xong thủ tục, tôi cầm cuốn sổ hộ khẩu mới tinh bước ra khỏi Trung tâm hộ tịch.

Trước khi máy bay cất cánh, tôi đã block Wechat của bố, mẹ và chị gái.

Ngay khi hạ cánh, tôi thay ngay một chiếc SIM điện thoại mới.

Tôi sắp bắt đầu một cuộc sống mới ở một thành phố mới.

Nhưng nửa năm sau, vào một buổi chiều tan sở, khi bước ra khỏi cửa công ty, tôi thấy hai bóng người đứng đó.

Là bố và mẹ.

Mới nửa năm không gặp, họ gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc đi trông thấy.

Mẹ nhìn thấy tôi, nước mắt lập tức tuôn rơi.

“Tiểu Huyên…”

Tôi dừng bước, nhìn họ.

Mẹ bước tới định nắm lấy tay tôi.

“Tiểu Huyên, mẹ sai rồi, mẹ thật sự sai rồi.”

“Con về nhà với bố mẹ đi, sau này mẹ sẽ không thiên vị chị con nữa, mẹ sẽ đối xử tốt với con, mọi chuyện mẹ đều nghe theo con hết…”

Bố đứng phía sau, cúi gằm mặt không nói một lời.

Tôi nhìn mẹ khóc, trong lòng đã hoàn toàn trống rỗng, không còn chút cảm giác nào.

Mẹ vừa khóc vừa lấy tay quệt nước mắt.

“Mẹ phải hỏi thăm rất nhiều người ở công ty cũ của con mới tìm được địa chỉ công ty này. Tiểu Huyên, chị con nó… nó bỏ trốn rồi.”

Tôi không đáp lời.

Mẹ tiếp tục khóc lóc, nước mắt rơi lã chã.

“Chị con nó ôm toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà đi mất rồi, không để lại cho bố mẹ một đồng nào.”

“Gọi điện cũng không được, tìm cũng không thấy người đâu.”

“Tiểu Huyên, bây giờ bố mẹ chẳng còn gì nữa, đến chỗ ở cũng không có, lại không có lương hưu, hai thân già này thật sự không sống nổi nữa…”

Bố cuối cùng cũng lên tiếng.

“Tiểu Huyên, trước đây là bố có lỗi với con. Bố không nên đối xử với con như thế. Con… con tha thứ cho bố được không?”

Tôi nhìn hai người họ, một người khóc lóc cầu xin, một người cúi đầu nhận lỗi.

Bọn họ già rồi, gầy đi rồi, và vì đã bị dồn vào bước đường cùng nên mới nhớ ra mình còn một đứa con gái là tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Hai người về đi.”

Mẹ sững sờ.

“Tiểu Huyên, con… con không tha thứ cho mẹ sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.

“Mẹ, hai người đến tìm con là vì chị đã bỏ trốn, vì hết tiền, vì không sống nổi nữa.”

“Chứ không phải vì hai người biết mình đã sai, cũng không phải vì thấy có lỗi với con.”

“Chẳng qua là hai người không còn con đường nào khác để đi, mới chợt nhớ ra vẫn còn đứa con gái này.”

Mẹ vừa khóc vừa lắc đầu.

“Không phải đâu Tiểu Huyên, mẹ thực sự biết lỗi rồi…”

Tôi ngắt lời bà.

“Mẹ, hai người về đi. Con sẽ không về cùng mọi người đâu.”

Sắc mặt bố đột nhiên đỏ bừng lên.

“Lý Hiểu Huyên! Chúng tao đã xuống nước cầu xin mày như thế rồi, mày còn muốn thế nào nữa? Có phải mày muốn nhìn hai thân già này chết xó ngoài đường mày mới vừa lòng không?”

Tôi nhìn ông.

“Bố, nửa năm trước mọi người đã nói, không sang tên thì cắt đứt quan hệ, không bao giờ nhận con nữa.”

“Con đồng ý rồi, Giấy từ mặt mọi người không ký, nhưng con đã ký.”

“Vì vậy đối với con, từ ngày đó mọi người đã không còn là bố mẹ của con nữa, và cũng từ ngày đó, con không còn bố mẹ trên đời.”

Mẹ khóc rống lên, ngã quỵ xuống đất.

“Tiểu Huyên, con không thể làm thế được, mẹ quỳ xuống xin con được không? Mẹ cầu xin con…”

Tôi không hề cúi xuống đỡ bà.

“Mẹ đứng lên đi, đừng quỳ nữa. Hai người về đi, sau này đừng đến đây nữa.”

Tôi quay người bước đi, bỏ lại sau lưng tiếng khóc than của mẹ và tiếng chửi rủa của bố.

Nhưng lần này, tôi không quay đầu lại.

13

Hơn nửa năm sau nữa, tôi nhận được điện thoại từ một người cô họ ở quê.

“Cô à, có chuyện gì không?”

Cô họ ở đầu dây bên kia chỉ biết thở dài.

“Chị con lấy chồng rồi, lấy một thằng ở tỉnh khác, trông bề ngoài thì bảnh bao ra dáng lắm, ai ngờ lại là một thằng nghiện cờ bạc.”

“Cưới xong mới phát hiện ra thằng đó nợ nần chồng chất bên ngoài, ngày nào cũng có chủ nợ đến tận cửa đòi tiền.”

“Chị con mới lấy nó được 3 tháng, tiền của hồi môn đã bị nó đem nướng sạch vào sới bạc, lại còn bắt chị con về nhà mẹ đẻ xin tiền.”

Cô họ lại thở dài ảo não.

“Bố mẹ con làm gì còn đồng nào, tiền bị chị con cuỗm đi hết sạch rồi, bản thân ông bà ấy còn đang phải đi thuê nhà để ở.”

“Chị con về nhà đẻ xin tiền không được, thằng kia liền đánh đập, đánh đến bầm dập mặt mày. Chị con đòi ly hôn, thằng đó bảo ly hôn cũng được, nhưng phải xì ra 20 vạn tệ, không thì nó cứ kéo dài đấy, kéo cho chị con chết thì thôi.”

Tôi vẫn giữ im lặng không đáp. Cô họ lại nói tiếp:

“Thôi, bỏ qua chuyện của chị con đi.”

“Tiểu Huyên à, bố con bị một trận ốm thập tử nhất sinh, mẹ con phải chạy vạy vay mượn khắp nơi, mấy anh em họ hàng cũng xúm vào gom góp cho một ít. Nhưng sau khi xuất viện thì sức khỏe bố con xuống dốc hẳn, đi lại cũng khó khăn.”

“Mẹ con một mình chăm lo cho ông ấy, hai người sống lay lắt lay lứt bằng mấy đồng bạc lẻ mẹ con đi làm thuê làm mướn lặt vặt, có khi ngày chỉ được ăn một bữa cơm.”

Cuối cùng cô họ cũng vòng về chủ đề chính.

“Tiểu Huyên à, mẹ con nhờ cô hỏi thăm tin tức của con , muốn tìm con . con xem có nên…”

Tôi lên tiếng ngắt lời:

“Cô ơi, cô còn chuyện gì khác không?”

Cô họ nghẹn họng một lát.

“Tiểu Huyên, con đợi chút, dù sao bố mẹ cũng là bố mẹ của con . con nhìn cảnh họ bây giờ, con không thấy xót xa sao?”

Tôi nắm chặt chiếc điện thoại, giọng vô cùng bình thản:

“Cô ơi, 5 năm trước khi họ xóa sổ cháu khỏi hộ khẩu gia đình, chẳng ai hỏi xem cháu có xót xa không. Khi họ bắt cháu làm bảo mẫu, tát vào mặt cháu, ép cháu phải sang tên nhà, cũng chẳng ai hỏi xem cháu có xót xa không. Bây giờ họ không sống nổi nữa, mới lại nhớ đến cháu sao?”

Cô họ im bặt.

“Cô à, phiền cô từ nay về sau đừng gọi điện cho cháu nói về những chuyện này nữa. Chuyện nhà họ, không liên quan gì đến cháu cả.”

Cúp điện thoại, tôi ngồi trên ghế nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi chắc chắn đây mới là cuộc sống mà mình mong muốn.

Từ nay về sau, mỗi ngày trôi qua tôi sẽ chỉ sống vì chính bản thân mình.

HẾT

Chương trước
Loading...