Ba Tôi Là Đại Ca Đông Bắc

Chương 7



【Chương 14】

Một buổi chiều thứ Bảy bình thường.

Nắng đẹp.

Tôi và mẹ đang xem tivi trong phòng khách.

Ba ở ban công, tỉa nhánh cho chậu trúc mới mua.

Mọi thứ trông thật yên bình.

Chuông cửa vang lên.

“Đinh đoong——”

Động tác của ba lập tức khựng lại.

 

Chiếc kéo dừng giữa không trung.

Ánh mắt ông sắc lạnh.

Ông quay lại, ra hiệu cho tôi và mẹ “đừng cử động”.

Rồi đặt kéo xuống, bước đến cửa.

Ông không mở ngay.

Mà nhìn qua mắt mèo.

Bên ngoài là một thanh niên mặc đồng phục giao hàng.

Tay cầm một hộp quà gói rất đẹp.

Mọi thứ nhìn qua đều bình thường.

Nhưng ba vẫn nhíu mày.

Ông hỏi qua cửa:

“Chuyển phát cho ai?”

Người bên ngoài lễ phép đáp:

“Xin chào, đây là bưu kiện cho cô Hứa Bội Văn.”

“Phiền ký nhận.”

Mẹ khựng lại.

Gần đây bà không mua gì trên mạng.

Ánh mắt ba càng cảnh giác hơn.

Ông không mở cửa.

Mà rút điện thoại gọi một số.

Là Ngô Trăn Dữ.

Gần như bắt máy ngay lập tức.

“Tiểu Ngô.”

“Tra giúp tôi một mã vận đơn, ngay bây giờ.”

Ba đọc một chuỗi số.

Có lẽ vừa nhìn thấy trên hộp quà.

Hiệu suất của Ngô Trăn Dữ nhanh đến đáng sợ.

Chưa đầy ba mươi giây đã có kết quả.

“Chu đại ca, tra được rồi.”

“Bưu kiện gửi từ một kho ở phía Nam thành phố.”

“Nhưng thông tin người gửi là giả.”

“Người của chúng tôi kiểm tra camera kho hàng, thấy người gửi đội mũ, đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt.”

“Hơn nữa kiện hàng này không qua bất kỳ khâu kiểm tra an ninh nào.”

“Là bị ai đó trực tiếp đưa lên xe chuyển phát.”

Lời của Ngô Trăn Dữ khiến tim mẹ tôi chìm thẳng xuống đáy.

Một kiện hàng có vấn đề.

Sắc mặt ba cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Ông cúp máy.

Rồi lạnh lùng nói vọng ra ngoài cửa:

“Để đồ ở cửa. Cậu đi đi.”

Người giao hàng bên ngoài khựng lại.

“Thưa ông, như vậy không đúng quy định…”

“Tôi bảo cậu đi.”

Giọng ba không lớn.

Nhưng mang theo một áp lực lạnh lẽo khiến người ta không thể chống lại.

Người giao hàng dường như bị dọa.

Im lặng vài giây.

Qua mắt mèo, tôi thấy anh ta nhẹ nhàng đặt hộp quà xuống tấm thảm trước cửa.

Sau đó vội vã quay lưng rời đi.

Tiếng bước chân biến mất trong hành lang.

Ba lại chờ thêm năm phút.

Xác nhận xung quanh không có gì bất thường.

Ông mới chậm rãi mở cửa.

Chiếc hộp quà tinh xảo nằm lặng lẽ trước cửa.

Giống như một chiếc hộp Pandora.

Tỏa ra thứ khí tức bất lành.

Ba không dùng tay chạm vào.

Ông vào bếp, lấy một đôi đũa thật dài.

Cẩn thận gắp hộp quà vào trong.

Ông đặt nó giữa khoảng trống phòng khách.

Bảo chúng tôi lùi lại.

Rồi một mình ngồi xổm xuống.

Ông không mở ngay.

Mà như một chuyên gia gỡ bom lão luyện.

Tỉ mỉ kiểm tra từng góc cạnh.

Kiểm tra rất lâu.

Ông mới từ từ đứng lên.

“Không có bom.”

Ông nói.

Tôi và mẹ cùng thở phào.

Nhưng tim vẫn treo lơ lửng.

Ba lấy một con dao gọt trái cây.

Dùng mũi dao từ từ rạch niêm phong.

Rồi chậm rãi nhấc nắp lên.

Khoảnh khắc nhìn rõ thứ bên trong—

“A——!”

Mẹ thét lên thảm thiết.

Hai chân bà mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế sofa.

Tôi cũng cảm thấy máu toàn thân đông cứng.

Dạ dày cuộn trào.

Trong chiếc hộp quà tinh xảo ấy.

Không có bom.

Cũng không có hung khí gì.

Bên trong lót một lớp nhung đỏ tươi.

Trên lớp nhung đó.

Là một bàn tay.

Một bàn tay phụ nữ.

Một bàn tay được chăm sóc rất kỹ, đeo chiếc nhẫn kim cương đắt tiền.

Bị chặt đứt.

Đẫm máu.

Mẹ tôi nhận ra bàn tay ấy.

Chiếc nhẫn ấy, mẹ càng nhận ra.

Bởi vì chỉ tuần trước.

Nữ doanh nhân họ Trương còn đeo chiếc nhẫn này.

Gọi điện, muốn tặng mẹ tôi ba mươi phần trăm cổ phần công ty.

Giờ đây.

Bàn tay của bà ta nằm ở đây.

Bên cạnh còn có một tấm thiệp.

Trên thiệp, viết bằng máu một hàng chữ.

Một hàng chữ ngông cuồng đến cực điểm, tàn nhẫn đến cực điểm.

“Hứa Bội Văn, vốn dĩ đây phải là tay của cô.”

“Hắc Bích A, bạn cũ của tôi.”

“Ba ngày sau, kho số 7 bỏ hoang ở ngoại ô.”

“Mang theo ‘chìa khóa’, một mình đến.”

“Nếu không, lần sau tôi gửi tới sẽ là đầu con gái ông.”

Ký tên là một gương mặt quỷ dữ tợn vẽ bằng máu.

【Chương 15】

Tĩnh lặng.

Cả phòng khách chìm vào tĩnh lặng như chết.

Chỉ còn tiếng nức nở run rẩy vì sợ hãi của mẹ.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Hai chân nặng như chì.

Sợ hãi.

Nỗi sợ chưa từng có bao trùm lấy tôi.

Tên ác quỷ gọi là “Quỷ Diện”.

Dùng cách trực tiếp và đẫm máu nhất.

Cho chúng tôi thấy sự tàn nhẫn của hắn.

Và sức mạnh thâm nhập khắp nơi của hắn.

Hắn biết mọi thứ về nhà chúng tôi.

Biết tên mẹ.

Biết thân phận ba.

Thậm chí biết nữ doanh nhân họ Trương từng có mâu thuẫn với mẹ.

Hắn như một thợ săn ẩn trong bóng tối.

Còn chúng tôi là con mồi chờ bị xẻ thịt.

Mẹ hoàn toàn sụp đổ.

“Báo cảnh sát! Chúng ta báo cảnh sát!”

Bà túm lấy tay ba, hét trong hoảng loạn.

 

“Chu Kiện Quân! Mau báo cảnh sát đi!”

Ba không động.

Ông vẫn ngồi trước hộp quà.

Ánh mắt ghim chặt vào tấm thiệp viết bằng máu.

Gương mặt ẩn trong bóng tối, không thấy rõ biểu cảm.

Nhưng tôi cảm nhận được.

Từ người ông tỏa ra một luồng sát khí lạnh thấu xương.

Mạnh đến mức nhiệt độ phòng khách như hạ xuống vài độ.

Tôi chưa từng thấy ba như thế.

Ông giống một con sư tử đang ngủ say bị chọc giận hoàn toàn.

Đang chậm rãi mở đôi mắt đỏ ngầu.

Ông đưa tay.

Dùng hai ngón tay kẹp tấm thiệp lên.

Rồi đứng dậy.

Ông chậm rãi bước đến trước mặt mẹ.

Không an ủi.

Không nói lời dư thừa.

Chỉ đưa tay, dùng những ngón tay thô ráp còn vương mùi thuốc lá,

nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên má bà.

Động tác rất dịu.

Nhưng ánh mắt thì lạnh như băng Siberia.

“Bội Văn.”

Ông lên tiếng.

Giọng bình thản đến mức khiến người ta sợ hãi.

“Đừng sợ.”

“Đi nấu cơm đi.”

“Nấu nhiều món anh thích một chút.”

“Địa Tam Tiên. Quo Bao Nhục.”

Mẹ sững người.

Tôi cũng sững người.

Đến lúc này rồi…

Ông còn nghĩ đến chuyện ăn uống?

“Chu Kiện Quân! Anh điên rồi à!”

Mẹ hét lên.

“Mạng con gái sắp mất rồi! Anh còn nghĩ đến ăn!”

Ba không để ý đến sự cuống loạn của bà.

Ông chỉ lặng lẽ nhìn bà.

Từng chữ một, lặp lại.

“Đi nấu cơm.”

Ánh mắt ấy. Giọng điệu ấy.

Mang theo uy quyền tuyệt đối không cho phép nghi ngờ.

Mẹ bị chấn trụ.

Bà nhìn chồng, tim bỗng đập dồn dập một cách khó hiểu.

Môi mấp máy, định nói gì đó.

Cuối cùng lại không nói.

Bà đứng dậy, như con rối mất hồn, lảo đảo đi vào bếp.

Phòng khách chỉ còn tôi và ba.

Và chiếc hộp quà nồng mùi máu.

Ba kéo hết rèm cửa lại.

Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Ông lấy chiếc điện thoại bàn phím cũ ra.

Không gọi.

Chỉ gửi một tin nhắn.

Nội dung rất đơn giản.

Hai chữ.

“Khởi động.”

Gửi xong, ông nhét điện thoại vào túi.

Quay lại nhìn tôi, mỉm cười.

Nụ cười ấm áp.

Giống hệt mọi khi.

“Vãn Vãn.”

“Con sợ không?”

Tôi nhìn ông, gật đầu rồi lại lắc đầu.

Ba xoa đầu tôi.

“Đừng sợ.”

“Trời có sập, ba chống.”

“Đi, vào giúp mẹ rửa rau.”

Tôi “vâng” một tiếng, ngoan ngoãn vào bếp.

Ngay khoảnh khắc bước qua cửa bếp.

Tôi ngoái đầu nhìn lại.

Thấy ba tôi, Chu Kiện Quân.

Người đàn ông tôi gọi “ba” suốt hai mươi năm.

Đứng một mình giữa phòng khách tối mờ.

Ông lấy từ túi ra một đôi găng tay da đen.

Chậm rãi đeo vào.

Động tác tao nhã, thong dong.

Như một ảo thuật gia chuẩn bị bước lên sân khấu.

Rồi ông cúi xuống.

Nhấc chiếc hộp chứa bàn tay đẫm máu.

Cùng tấm thiệp viết bằng máu.

Ném tất cả vào thùng rác.

Như ném một tờ báo hết hạn.

Làm xong.

Ông ngồi xuống sofa.

Cầm điều khiển, bật tivi.

Trên màn hình lại vang lên tiếng súng phim kháng Nhật.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”

Âm thanh đạn pháo dội vào căn phòng tối.

Ông tựa lưng, vắt chân.

Chăm chú nhìn màn hình.

Như thể tất cả những gì vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến ông.

Nhưng tôi biết.

Đã khác rồi.

Mọi thứ đều khác.

Người đàn ông tưới hoa cho cá ăn tên Chu Kiện Quân đã offline.

Giờ đây ngồi đó…

Là “Hắc Bích A” khiến cả thế giới ngầm khiếp sợ.

Vị Vương.

Đã thức tỉnh.

【Chương 16】

Bữa tối đó là bữa ăn dài nhất đời tôi.

Mẹ nấu.

Địa Tam Tiên cháy khét.

Quo Bao Nhục cứng như đá.

Nhà bếp bừa bộn như vừa bị cướp sạch.

Nhưng tôi và ba không ai nói gì.

Chỉ lặng lẽ ăn.

Nuốt từng miếng đắng chát khô cứng xuống cổ họng.

Mẹ không khóc.

Bà ngồi đó, mắt đỏ hoe, ánh nhìn vô hồn.

Thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn ba.

Ánh mắt như nhìn một tử tù sắp ra pháp trường.

Tuyệt vọng và lưu luyến.

Ba ăn rất nhiều.

Rất ngon lành.

Vẫn như thường ngày.

Ông còn gắp cho tôi miếng thịt lớn nhất.

“Vãn Vãn, ăn nhiều vào, đang tuổi lớn.”

Giọng nhẹ tênh như ngày mai chỉ đi picnic công viên.

Ăn xong, ông không xem phim.

Mà lôi từ dưới gầm giường một chiếc rương cũ phủ bụi.

Bên trong là bộ đồ câu cá.

Cần câu. Dây câu. Lưỡi câu.

Ông ngồi dưới ánh đèn phòng khách, đeo kính lão.

Bình thản bảo dưỡng từng món.

 

Dùng khăn da mềm lau đi lau lại thân cần cũ.

Động tác dịu dàng như vuốt ve da người yêu.

Mẹ ngồi đối diện, nhìn ông.

“Anh… ngày mai… đi câu cá sao?”

Bà run rẩy hỏi.

Ba không ngẩng đầu.

“Ừ.”

“Lâu không cầm, phải luyện lại.”

Ông nói.

Nước mắt mẹ lập tức rơi xuống.

“Chu Kiện Quân, anh đừng đi, được không?”

Bà nghẹn ngào van xin.

“Chúng ta đi đi, rời khỏi Thượng Hải, đến một nơi không ai tìm được!”

“Tiền chúng ta không cần nữa, cái gì cũng không cần!”

“Em chỉ muốn cả nhà mình bình an ở bên nhau!”

Động tác lau cần câu của ba dừng lại.

Ông ngẩng đầu nhìn mẹ.

Trong mắt không có chút mất kiên nhẫn nào, chỉ có sự dịu dàng không tan.

“Bội Văn.”

Ông khẽ gọi tên bà.

“Trên đời này không có nơi nào trốn được.”

“Có những món nợ, không tránh được, chỉ có thể trả.”

“Hai mươi năm trước anh nợ, hôm nay đến lúc phải trả rồi.”

Ông nói rất bình thản.

Nhưng mang theo sự nặng nề như định mệnh.

“Anh không muốn trốn.”

Ông nhìn tôi và mẹ, từng chữ rõ ràng.

“Vì phía sau anh là hai người.”

“Anh lùi một bước, hai người nguy hiểm thêm một bước.”

“Cho nên anh không thể lùi dù chỉ nửa bước.”

Mẹ che miệng, khóc không thành tiếng.

Đêm đó.

Ba lau cần câu suốt cả đêm.

Mẹ ngồi cạnh ông suốt cả đêm.

Hai người không nói thêm lời nào.

Nhưng sự trao đổi giữa họ chưa từng ngừng lại.

Tôi đứng nép sau khe cửa phòng, nhìn họ.

Nhìn bóng lưng hơi còng nhưng vô cùng kiên định của ba dưới ánh đèn.

Nhìn ánh mắt đầy lo lắng mà chan chứa yêu thương của mẹ.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình đã lớn.

Ngày thứ hai.

Ngày thứ ba.

Thời gian trôi đi trong sự đè nén và tĩnh lặng cực độ.

Cửa nhà chúng tôi không mở thêm lần nào.

Rèm cửa luôn kéo kín.

Chúng tôi như những người sống sót bị mắc kẹt trên một hòn đảo cô độc.

Chờ đợi phán quyết cuối cùng.

Trong khoảng thời gian đó, Ngô Trăn Dữ gọi một cuộc điện thoại.

Ba nghe máy.

Suốt cuộc gọi, ông chỉ nói ba câu.

“Biết rồi.”

“Theo kế hoạch.”

“Chờ tin.”

Rồi cúp máy.

Chiều ngày thứ ba.

Mặt trời đang dần chìm xuống đường chân trời.

Nhuộm cả bầu trời thành màu đỏ như máu.

Cuối cùng ba đặt cần câu xuống.

Ông đứng dậy, vận động thân thể đã hơi cứng.

Rồi nói với tôi và mẹ:

“Anh ra ngoài một lát.”

“Không cần chờ cơm.”

Cơ thể mẹ run mạnh.

Thứ phải đến… cuối cùng cũng đến.

Bà đứng dậy, bước đến trước mặt ông.

Không khóc. Không làm loạn.

Chỉ đưa tay, như ba mươi năm trước lần đầu gặp ông.

Vụng về chỉnh lại cổ áo hơi nhăn.

“Kiện Quân.”

Giọng bà khàn đặc.

“Em đợi anh về.”

Ba cười.

Ông ôm mẹ thật chặt.

“Đợi anh về.”

“Anh nấu cho em món sườn xào chua ngọt em thích nhất.”

Nói xong.

Ông buông mẹ ra, xoa đầu tôi.

Rồi quay người bước ra cửa.

Bóng lưng dưới ánh đèn vàng kéo dài thật dài.

Quyết tuyệt mà bi tráng.

Như một vị tướng xưa sắp ra trận.

Cửa mở ra.

Rồi khép lại.

Trong nhà chỉ còn tôi và mẹ.

Và ánh hoàng hôn đỏ máu ngoài cửa sổ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...