Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ba Trăm Nghìn Cho Một Cái Tết Tự Do
Chương 6
Ban ngày họ dẫn Chu Niệm An đi trượt tuyết, đi tàu leo núi, đi khám phá cung điện băng trên đỉnh núi.
Chu Dịch như muốn bù đắp toàn bộ sự thiếu vắng của tám năm qua cho vợ con trong một lần.
Anh kiên nhẫn dạy con đắp người tuyết, dù tay mình đỏ bừng vì lạnh.
Anh chụp cho Hứa Ngôn và con gái vô số bức ảnh, trong ống kính, Hứa Ngôn cười rạng rỡ tươi sáng, là dáng vẻ anh đã rất lâu không thấy.
Buổi tối, họ tìm một nhà hàng có lò sưởi, ăn lẩu phô mai nóng hổi.
Chu Niệm An ăn đến miệng đầy dầu, kể chuyện ở mẫu giáo, chọc hai vợ chồng cười lớn.
Hứa Ngôn nhìn cảnh trước mắt, khối băng đóng trong tim suốt tám năm đang dần tan ra.
Cô nhận ra, nếu tách khỏi gia đình gốc ngột ngạt đó, bản thân Chu Dịch thật ra là một người chồng và người cha không tệ.
Anh chu đáo, nhớ cô không ăn rau mùi.
Anh dịu dàng, bế con gái lên vai để con nhìn thấy phong cảnh xa hơn.
Anh cũng có sự nghiệp và tầm nhìn riêng, có thể cùng cô ở nơi đất khách bàn luận sôi nổi về một chủ đề kinh doanh.
Tất cả những điều này đều là những điểm sáng bị lớp bụi mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu che lấp suốt tám năm qua.
Cô thậm chí bắt đầu tự hỏi, có phải trước đây mình cũng có chỗ làm chưa đúng.
Có phải vì quá ghét mẹ chồng mà cô cũng mất đi sự kiên nhẫn và niềm tin với Chu Dịch.
Cuộc hôn nhân của họ đã bệnh rất lâu.
Và căn nguyên chính là Lưu Ngọc Mai – người luôn muốn khống chế mọi thứ.
Giờ đây, họ tự tay nhổ bỏ căn bệnh đó.
Dù quá trình đau đớn, nhưng kết quả dường như là tốt đẹp.
Tối mùng năm là đêm cuối cùng họ ở Thụy Sĩ.
Chu Niệm An đã ngủ say.
Hứa Ngôn và Chu Dịch đứng trên ban công phòng khách sạn, quấn chăn dày, nhìn dãy núi tuyết rõ nét trong màn đêm.
Bầu trời đầy sao, sáng đến kinh ngạc.
“Ngôn Ngôn.” Chu Dịch từ phía sau khẽ ôm cô, “Cảm ơn em.”
“Cảm ơn gì?” Hứa Ngôn không quay đầu.
“Cảm ơn em… đã không từ bỏ anh, không từ bỏ gia đình này.” giọng Chu Dịch mang theo chút sợ hãi còn sót lại.
“Anh suýt chút nữa đã mất em và con mãi mãi.”
Hứa Ngôn im lặng một lát.
“Em vẫn chưa quyết định có tha thứ cho anh hay không.”
Cô cảm nhận cơ thể Chu Dịch khựng lại.
“Nhưng,” cô tiếp tục, “em đã nhìn thấy sự thay đổi của anh.”
“Em sẵn sàng cho anh, cũng cho chính mình, thêm một cơ hội.”
Chu Dịch nghe vậy siết chặt vòng tay, tựa cằm lên vai cô.
“Sau khi về, chúng ta đi xem nhà.”
“Anh sẽ giao thẻ lương, toàn bộ tài khoản đầu tư cho em.”
“Sau này mọi việc trong nhà, em quyết.”
Hứa Ngôn bật cười.
“Em không cần tiền của anh.”
“Em chỉ cần một ngôi nhà yên tĩnh, không bị quấy rầy, thật sự thuộc về ba người chúng ta.”
“Được.” giọng Chu Dịch kiên định mạnh mẽ.
“Anh cho em.”
14
Khi gia đình Hứa Ngôn đang tận hưởng hơi ấm gia đình đến muộn ở Thụy Sĩ,
thì không khí Tết ở nhà cũ họ Chu đã hoàn toàn đổi vị.
Cuộc điện thoại Lưu Ngọc Mai gọi cho thông gia không những không đạt được mục đích khiến bố mẹ Hứa Ngôn trách mắng con gái,
ngược lại còn nhận được sự phản kích không hề khách sáo của Triệu Văn Phương.
Sáng ngày hôm sau khi Chu Dịch và Hứa Ngôn nói chuyện xong,
Triệu Văn Phương trực tiếp gọi lại.
Điện thoại do Lưu Ngọc Mai nghe.
Bà ta còn tưởng thông gia gọi đến để hưng sư vấn tội, vừa nghe máy đã chuẩn bị tiếp tục khóc lóc kể khổ.
Không ngờ, giọng của Triệu Văn Phương còn cứng rắn hơn bà tưởng gấp trăm lần.
“Lưu Ngọc Mai, hôm nay tôi nói rõ với bà.”
“Con gái tôi, Hứa Ngôn, là bảo bối của gia đình chúng tôi, không phải gả đến nhà bà để làm bảo mẫu, làm bao cát trút giận!”
“Tết không cho nó về nhà, chuyện thất đức như vậy bà cũng làm được? Bà rắp tâm gì?”
“Bà còn mặt mũi nào ác nhân cáo trạng trước, gọi điện vu khống con gái tôi?”
“Tôi nói cho bà biết, làm người không thể vô liêm sỉ như vậy!”
Triệu Văn Phương vốn là người thẳng thắn. Trước đây vì nể mặt thông gia nên luôn nhắm một mắt mở một mắt với chuyện nhà chồng của con gái.
Giờ đối phương đã bắt nạt đến tận cửa, bà đương nhiên không khách sáo nữa.
Một tràng mắng khiến Lưu Ngọc Mai ở đầu dây bên kia mặt tái xanh.
Bà từng chịu loại ấm ức này bao giờ?
“Bà… bà dựa vào đâu mà mắng tôi! Tôi là mẹ chồng nó! Là trưởng bối!” Lưu Ngọc Mai tức tối phản bác.
“Trưởng bối? Có trưởng bối nào như bà không?”
“Ngày nào cũng tính toán tiền của con dâu, ép con trai cả bù đắp cho con trai út, trọng nam khinh nữ, ghét bỏ cháu ngoại của tôi!”
“Những chuyện đó, đừng tưởng tôi không biết!”
“Con gái tôi không nói là vì nó rộng lượng, không phải vì nó ngu!”
“Tôi cảnh cáo bà lần cuối, sau này còn dám tìm gia đình tôi gây sự, còn dám bắt nạt con gái tôi, tôi không tha cho bà đâu!”
Nói xong, Triệu Văn Phương “cạch” một tiếng, trực tiếp cúp máy.
Lưu Ngọc Mai cầm điện thoại, nghe tiếng tút tút, tức đến run cả người, nửa ngày không nói nên lời.
Trong phòng khách, Chu Hàng và Lý Lị đều nghe thấy tiếng cãi vã trong điện thoại.
Hai người nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Đặc biệt là Lý Lị, trong lòng bắt đầu thấp thỏm.
Cô ta vốn nghĩ Hứa Ngôn là bánh bao mềm, nhà ngoại cũng bình thường, có thể để mẹ chồng tùy ý nắm thóp.
Không ngờ mẹ của Hứa Ngôn lại lợi hại như vậy.
Xem ra sau này gia đình chị dâu thật sự không dễ chọc vào.
Cô ta phải tính toán lại xem nên đứng về phía nào.
Cái Tết này, nhà họ Chu trải qua vô cùng ngột ngạt.
Lưu Ngọc Mai như uống phải thuốc nổ, ngày nào cũng đập phá, mắng xa mắng gần.
Chu Hàng và Lý Lị cũng không dám ở lâu, mùng bốn đã tìm cớ về nhà mình.
Căn nhà rộng lớn chỉ còn lại Lưu Ngọc Mai và chồng.
Đồ ăn thừa đêm giao thừa để trong tủ lạnh cũng bắt đầu biến mùi.
Lưu Ngọc Mai nhìn căn nhà lạnh lẽo, lại nhìn vòng bạn bè toàn hình ảnh gia đình người ta đoàn viên, trong lòng oán hận và không cam tâm dâng lên đến đỉnh điểm.
Bà không hiểu.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Bà vốn là chủ nhân của cái nhà này, là thái hậu nói một không hai.
Sao chỉ sau một đêm đã bị chúng bạn xa lánh, ngay cả đứa con trai ngoan ngoãn nhất cũng dám cãi lại bà?
Bà quy hết mọi lỗi lầm lên đầu Hứa Ngôn.
Đều là con hồ ly tinh đó!
Chính nó chia rẽ quan hệ mẹ con bà!
Chính nó phá hủy gia đình này!
Bà tuyệt đối không thể cứ thế bỏ qua!
Bà ngồi trên sofa, ánh mắt u ám.
Các người không phải trốn ra nước ngoài rồi sao?
Được, tôi xem các người trốn được bao lâu!
Đợi các người về, tôi xem các người đối mặt với tôi thế nào!
Bà hạ quyết tâm.
Đợi qua năm, bà sẽ giết thẳng lên thành phố!
Bà sẽ đến công ty của con trai, đến nhà của họ!
Bà không tin làm ầm ĩ cho cả thiên hạ biết, người phụ nữ tên Hứa Ngôn đó còn có thể ngang ngược như bây giờ!
Bà sẽ đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình!
15
Giờ Thụy Sĩ, mùng sáu tháng Giêng, sáng sớm.
Gia đình ba người của Hứa Ngôn lên chuyến bay về nước.
Lúc đi, tâm trạng Chu Dịch là thấp thỏm, lo lắng và có chút uất ức.
Lúc về, trên mặt anh là sự thản nhiên và kiên định.
Chu Niệm An ôm hộp nhạc mua ở Thụy Sĩ, ngủ say trên máy bay.
Hứa Ngôn và Chu Dịch ngồi cạnh nhau, thỉnh thoảng khẽ nói vài câu, không khí hài hòa ấm áp.
Sau hơn mười tiếng bay, máy bay hạ cánh ổn định xuống Sân bay Quốc tế Thủ đô Bắc Kinh.
Thành phố quen thuộc, không khí quen thuộc.
Nhưng tâm cảnh của Hứa Ngôn đã hoàn toàn khác.
Ra khỏi sân bay, ngồi lên xe công nghệ về nhà.
Hứa Ngôn lấy chiếc điện thoại đã tắt máy suốt một tuần ra.
Cô nhấn nút khởi động.
Màn hình sáng lên, logo quen thuộc hiện ra.
Ngay sau đó, điện thoại như phát điên, điên cuồng vang lên tiếng thông báo.
Tin nhắn, WeChat, thông báo cuộc gọi nhỡ như bom nổ, lập tức tràn ngập màn hình.
Hứa Ngôn liếc qua.
Cuộc gọi nhỡ, 99+.
Mở lịch sử cuộc gọi, một chuỗi dài gần như đều là cùng một cái tên.
Mẹ chồng.
Từ hai mươi chín tháng Chạp, ngày nào cũng gọi.
Đặc biệt hai ngày trước, gần như mỗi nửa tiếng lại có một cuộc.
Vài ngày sau đó, tần suất dần giảm xuống.
Hứa Ngôn không biểu cảm lướt màn hình.
Cô mở WeChat.
Cũng là 99+ tin chưa đọc.
Có đủ loại họ hàng, nhưng nhiều nhất vẫn là Lưu Ngọc Mai.
Còn có vài tin nhắn thoại.
Hứa Ngôn mở tin đầu tiên.
Tiếng gào thét của Lưu Ngọc Mai lập tức vang lên.
“Hứa Ngôn! Con đàn bà không biết xấu hổ! Mày dụ con trai tao đi đâu rồi! Lăn về đây cho tao!”
Hứa Ngôn lập tức tắt đi, mở tin cuối cùng.
Thời gian là tối qua.
Lần này không còn là chửi bới.
Giọng Lưu Ngọc Mai nghe mệt mỏi, thậm chí mang theo một tia nghẹn ngào khó nhận ra.
“A Dịch… Tiểu Ngôn… hai đứa nghe máy của mẹ một lần đi…”
“Mẹ biết sai rồi… mẹ không nên đuổi các con đi…”
“Các con về đi, được không? Tết nhất mà trong nhà lạnh lẽo quá…”
Hứa Ngôn nghe xong, ánh mắt không chút dao động.
Sớm biết thế, cần gì lúc đầu?
Nước mắt cá sấu không thể khiến cô mềm lòng.
Cô chọn toàn bộ lịch sử cuộc gọi nhỡ, tất cả tin nhắn chưa đọc, cùng mấy đoạn thoại kia.
Sau đó nhấn xóa.
Thế giới một lần nữa trở nên yên tĩnh.
Cô đưa điện thoại cho Chu Dịch bên cạnh.
Chu Dịch cũng vừa mở máy, điện thoại anh cũng vừa trải qua một trận oanh tạc thông tin.
Anh nhìn giao diện sạch sẽ trên điện thoại của Hứa Ngôn, lập tức hiểu ý cô.
Anh gật đầu, học theo cô, dọn sạch toàn bộ tin nhắn chưa đọc và cuộc gọi nhỡ từ họ hàng nhà họ Chu.
Làm xong tất cả, anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
“Sau này họ có gọi nữa, chúng ta cũng không nghe.” Chu Dịch nhìn Hứa Ngôn, nói rất nghiêm túc.
“Ừm.” Hứa Ngôn đáp một tiếng.
Thái độ của họ đã đạt đến sự thống nhất cao độ.
Xe nhanh chóng về đến khu chung cư họ đang sống.
Mở cửa nhà ra, mọi thứ vẫn giống hệt lúc rời đi.
Nhưng cả hai đều biết, có vài thứ đã mãi mãi không còn như cũ nữa.
Chu Niệm An đã tỉnh, dụi mắt đòi tìm đồ chơi của mình.
Hứa Ngôn vào phòng ngủ giúp con gái thu dọn đồ.
Chu Dịch đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn nhà họ đã ở suốt tám năm.
Anh bỗng cảm thấy nơi này chứa quá nhiều ký ức không vui.
Mỗi lần cãi vã, mỗi lần nhượng bộ, dường như vẫn còn lẩn quất trong không gian này.
Anh lấy điện thoại ra, không chút do dự mở một ứng dụng môi giới bất động sản.
Anh đi đến bên Hứa Ngôn, đưa màn hình điện thoại cho cô xem.
Trên màn hình là thông tin một căn hộ trong khu cao cấp gần đó.
“Ngôn Ngôn.”
Giọng anh, vững vàng và trầm ổn chưa từng có.
“Từ hôm nay, chúng ta bắt đầu xem nhà nhé.”
“Cho chúng ta, cho Niệm Niệm, một mái nhà mới thật sự.”
16
Kỳ nghỉ kết thúc, cuộc sống trở lại quỹ đạo.
Hứa Ngôn và Chu Dịch rất ăn ý, không ai nhắc lại nguyên nhân và hệ quả của chuyến đi Thụy Sĩ, càng không nhắc đến Lưu Ngọc Mai và đám họ hàng nhà họ Chu.
Như thể tất cả đã tan chảy cùng băng tuyết nơi đất khách.
Nhưng có vài thứ, quả thật đã khác.
Chu Dịch trở nên hướng về gia đình hơn trước.
Anh bắt đầu từ chối những buổi xã giao không cần thiết, đúng giờ tan làm về nhà.
Anh chủ động đọc truyện tranh, chơi trò chơi cùng Chu Niệm An.
Thậm chí còn lóng ngóng học nấu ăn, tuy thành quả phần lớn thảm không nỡ nhìn, nhưng từ đó trong bếp có thêm bóng dáng anh cùng Hứa Ngôn bận rộn.
Hứa Ngôn nhìn thấy tất cả, lòng cô rất bình tĩnh.
Cô không vì những hành động bù đắp ấy mà lập tức cảm động đến rối tinh rối mù.
Vết thương đóng vảy cần thời gian, tái xây dựng niềm tin càng cần nhiều hơn thế.
Nhưng cô cũng không từ chối sự lại gần của anh.
Cô cho anh một cơ hội, cũng cho chính mình một cơ hội.
Buổi trưa ngày làm việc, Hứa Ngôn tận dụng giờ nghỉ trưa để gọi điện cho môi giới hoặc xem thông tin nhà trên mạng.
Chỉ cần Chu Dịch có thời gian, anh đều tham gia, nghiêm túc đưa ra ý kiến.