BÍ MẬT CỦA MẸ

CHƯƠNG 3



04

Cơ thể tôi như bị đóng băng, chỉ có thể duy trì tư thế quỳ trên sàn, không nhúc nhích.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, kéo dài cái bóng cô độc của mẹ tôi.

Cái bóng ấy in trên sàn phòng khách, như một vực thẳm không thể vượt qua.

Tôi không biết bà đã ngồi đó bao lâu.

Gió đêm rất lạnh, bà chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh.

Tôi sợ bà cảm lạnh, lại càng sợ làm bà giật mình.

Trái tim tôi bị giằng xé bởi hai luồng cảm xúc tội lỗi và sợ hãi, đau đến tê dại.

Tôi lồm cồm bò dậy từ dưới đất, như một kẻ trộm, nhón chân, nhích từng bước một ra ban công.

Tôi không dám đến quá gần, chỉ dám nấp sau bức tường giữa phòng khách và ban công, lén nhìn qua khe cửa.

Khoảng cách gần hơn, cuối cùng tôi cũng nghe rõ giọng bà.

Đó là những lời nỉ non cực kỳ, cực kỳ nhẹ, vỡ vụn, mang theo nỗi xót xa vô tận.

Bà không gọi điện cho ai cả.

Bà đang nói chuyện với cái “thứ” trong bụng mình.

“Bé con… mi ngoan một chút được không…”

Giọng bà run rẩy, mang theo một tia van nài.

“Cho mẹ… cầm cự thêm một thời gian nữa…”

“Ngoại của mi… vẫn chưa ngắm đủ tiểu An An đâu…”

“Mi để cho mẹ… ở bên con bé thêm một chút nữa…”

Đầu óc tôi như có tiếng nổ lớn, trống rỗng hoàn toàn.

Bé con?

Bà đang gọi cái thứ khiến bà đau đớn sống dở chết dở ấy là “bé con”?

Đây không phải là lời mê sảng của một người mang thai, đây là một lời khẩn cầu sâu sắc hơn, tuyệt vọng hơn mà tôi không tài nào hiểu thấu.

Hơi thở của tôi ngừng lại.

Từng chữ một, như những cây kim thép nung đỏ, đâm ngoáy vào tai tôi, xuyên thẳng vào tim tôi.

Không phải bà không hận cái thứ đó.

 

Chỉ là, bà có thứ quan trọng hơn cả lòng hận thù cần phải bảo vệ.

Đó là An An, là cái nhà này, là tôi.

Lý do bà vẫn luôn giấu giếm, luôn cam chịu, không phải vì xấu hổ, mà là vì sợ hãi.

Bà sợ bản thân mình gục ngã.

Sợ An An không ai trông nom.

Sợ cuộc sống vốn dĩ đã căng thẳng của tôi và Chu Minh sẽ hoàn toàn sụp đổ vì căn bệnh của bà.

Bà biết tất cả.

Bà biết mình bị bệnh, bệnh rất nặng.

Bà thậm chí có thể đã biết, thời gian của mình chẳng còn bao nhiêu.

Nên bà mới nói “cầm cự thêm một thời gian”, mới nói “ở bên con bé thêm một chút nữa”.

Còn tôi thì sao?

Tôi, đứa con gái được bà liều mạng bảo vệ, lại dùng những lời lẽ ác độc nhất, giáng cho bà một đòn chí mạng.

Tôi xé nát cái tôn nghiêm mà bà đang cẩn trọng gìn giữ.

Tôi đã tự tay bóp nghẹt tia hy vọng cuối cùng của bà.

Nước mắt lại tuôn trào, lần này là trong câm lặng.

Tôi cắn chặt mu bàn tay, không để lọt ra một tiếng động nhỏ nào.

Tôi sợ kinh động đến bà, lại càng sợ bà nhìn thấy khuôn mặt xấu xí này của tôi.

Tôi có tư cách gì để khóc?

Tôi có tư cách gì xuất hiện trước mặt bà?

Bà vẫn tiếp tục nói.

“Ông lão à… ông có trách tôi không…”

“Trách tôi không tự chăm sóc tốt cho bản thân… sắp phải xuống tìm ông rồi…”

“Ông đừng vội… tôi chỉ là luyến tiếc Tĩnh Tĩnh thôi…”

“Con bé đó… từ nhỏ đã hiếu thắng… tôi sợ tôi đi rồi… nó sẽ không trụ nổi…”

“Công việc của nó bận rộn quá… chẳng biết ăn uống đàng hoàng…”

“Còn cả An An nữa… nhỏ xíu thế… không có bà ngoại thì phải làm sao…”

Nói đến đây, bà bắt đầu nức nở.

Tiếng khóc kìm nén, đầy đau đớn, như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng tôi, khiến tôi nghẹt thở.

Hóa ra, trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, trong lòng bà vẫn chỉ nghĩ, chỉ nhớ về tôi và An An.

Đồ khốn nạn!

Đứa con bất hiếu!

Tôi hận không thể lao ngay ra ngoài, quỳ xuống trước mặt bà, nói cho bà biết mọi thứ.

Nói với bà rằng tôi đã sai, tôi hoàn toàn sai rồi.

Cầu xin bà tha thứ cho tôi.

Nhưng đôi chân tôi nặng như đeo chì.

Tôi không dám.

Tôi không có dũng khí đối mặt với đôi mắt đã bị chính tay tôi dập tắt ánh sáng ấy.

Giây phút đó, tôi cuối cùng cũng hiểu, có những tổn thương, một khi đã gây ra, sẽ vĩnh viễn không bao giờ bù đắp được.

Tôi nhìn bóng lưng run rẩy trong gió đêm của bà, lòng đau như cắt.

Tôi từ từ, từ từ lùi lại phòng ngủ.

Chu Minh vẫn đang ngủ trên sofa, hơi thở đều đặn.

Tôi bước đến bên cạnh, lay lay người anh.

“Chu Minh…”

Giọng tôi khản đặc đến mức không ra hơi.

Chu Minh giật mình tỉnh giấc, lờ đờ ngồi dậy.

“Sao thế? Lại thấy khó chịu ở đâu à?”

Thấy khuôn mặt giàn giụa nước mắt của tôi, anh lập tức tỉnh hẳn.

“Hứa Tĩnh? Em đừng làm anh sợ!”

Tôi không kìm nén nổi nữa, lao vào lòng anh, gào khóc nức nở.

“Chu Minh… em sai rồi…”

“Em sai quá rồi…”

“Mẹ… mẹ không phải có thai… mẹ bị bệnh rồi… một căn bệnh rất nặng, rất nặng…”

Tôi ngắt quãng kể lại mọi thứ mình đã thấy trên camera, những gì vừa nghe được ngoài ban công cho anh.

Chu Minh ôm tôi, cơ thể anh cứng dần lại.

Nghe xong, anh hồi lâu không nói gì.

Trong phòng ngủ, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở, tuyệt vọng không thể kìm nén của tôi.

Rất lâu sau, anh mới dùng một giọng nói khô khốc cất lên:

“Hứa Tĩnh, đừng khóc nữa.”

“Bây giờ khóc cũng vô dụng thôi.”

“Trời sáng, chúng ta lập tức đến bệnh viện.”

05

Cả đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt.

Tôi và Chu Minh ngồi song song bên mép giường, như hai bức tượng, không ai nói câu nào.

Căn phòng tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim đập dữ dội vì sợ hãi của chính mình.

Trời tờ mờ sáng.

Ánh sáng trắng bạc lọt qua khe rèm, chiếu sáng những hạt bụi lơ lửng trong không khí.

Tôi nhìn đồng hồ, 5 rưỡi sáng.

 

Bình thường giờ này, mẹ đã dậy rồi, tất bật trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

Thế nhưng hôm nay, căn phòng nhỏ bé ấy không có bất kỳ động tĩnh nào.

Tôi đứng dậy, đi vào bếp như một bóng ma.

Xoong nồi bát đĩa vẫn nằm im lìm ở vị trí cũ, lạnh lẽo và xa lạ.

Bao lâu rồi tôi không tự tay làm bữa sáng?

Từ khi mẹ đến, nhà bếp đã trở thành khu vực cấm của tôi.

Bà luôn nói khói dầu nhiều, bắt tôi tránh xa ra.

Bà luôn bảo tôi đi làm mệt, bắt tôi ngủ thêm một chút.

Tôi thản nhiên tận hưởng tất cả những điều đó, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, sự ấm áp này cũng có lúc cạn kiệt.

Tôi mở tủ lạnh, bên trong nhét đầy các loại thực phẩm tươi sống.

Tất cả đều do mẹ mua từ hôm qua, chuẩn bị để nấu cho chúng tôi ăn trong vài ngày tới.

Mắt tôi lại cay xè.

Tôi lấy gạo kê ra, vo sạch, đổ vào nồi, học theo dáng vẻ của mẹ, bật bếp nấu cháo.

Tôi muốn làm gì đó cho bà.

Dù chỉ là một bát cháo.

Đây có lẽ là sự bù đắp muộn màng, vụng về duy nhất mà tôi có thể làm.

Chu Minh cũng đã dậy, lặng lẽ giúp tôi thái rau cải muối.

Hai chúng tôi không ai nói với ai câu nào, trong bếp chỉ vang lên tiếng dao thớt và tiếng những hạt gạo lộn vòng trong nồi.

Không khí ngột ngạt đến đáng sợ.

Tôi nhìn chằm chằm vào làn hơi nóng không ngừng bốc lên từ nồi cháo, đầu óc rối tung.

Lát nữa phải mở lời với mẹ thế nào?

Làm sao để bảo bà đi viện?

Bà có đồng ý không?

Sau chuyện hôm qua, bà còn tin tôi nữa không?

Tôi thậm chí không dám nghĩ đến chuyện, nếu bà thực sự mắc bệnh nan y, tôi phải làm sao.

Cháo rất nhanh đã chín.

Vì mải suy nghĩ mông lung, tôi canh lửa không cẩn thận, đáy nồi đóng một lớp cháy dày, mùi khét lẹt bốc lên.

Tôi luống cuống tắt bếp, múc ra hai bát trông có vẻ bình thường nhất.

Tôi bưng bát cháo, từng bước từng bước lết đến trước cửa phòng mẹ.

Tay tôi run run, bát cháo trên tay cũng sóng sánh theo.

Tôi giơ tay lên, nhưng chần chừ không dám gõ.

Cánh cửa chợt mở ra từ bên trong.

Mẹ tôi đứng ngay ở cửa.

Bà đã thay quần áo, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, chỉ là sắc mặt vẫn nhợt nhạt như một tờ giấy.

Bà đã thức trắng một đêm, hốc mắt trũng sâu, trông còn tiều tụy hơn cả hôm qua.

Thấy tôi bưng bát cháo đứng ở cửa, bà hơi khựng lại.

Trong đôi mắt ấy, không còn sự chết lặng của ngày hôm qua, cũng không có hận thù, chỉ còn lại một sự trống rỗng, mệt mỏi khiến tôi xé lòng.

Dường như không thể chứa đựng thêm bất cứ thứ gì nữa.

“Mẹ…”

Tôi há miệng, cổ họng như bị nhét một nắm bông, những lời phía sau không tài nào thốt ra nổi.

Con xin lỗi.

Ba chữ này, nặng tựa ngàn cân.

Ánh mắt mẹ tôi chuyển từ mặt tôi xuống bát cháo trên tay.

Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ nghiêng người, để tôi bước vào.

Tôi đặt bát cháo lên tủ đầu giường.

Căn phòng được thu dọn rất ngăn nắp, chăn màn gấp vuông vức.

Tôi không dám nhìn bà, cúi gằm mặt, giống như một phạm nhân đang chờ tòa tuyên án.

Chương trước Chương tiếp
Loading...