BÍ MẬT CỦA MẸ

CHƯƠNG 4



 “Mẹ… con xin lỗi… chuyện hôm qua… con…”

Giọng tôi nhỏ xíu như muỗi kêu.

“Cháo, khét rồi.”

Đột nhiên bà lên tiếng, giọng khàn khàn, ngữ điệu bình thản, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Bà không mắng tôi, không chất vấn tôi, thậm chí không nhắc đến chuyện hôm qua.

Bà chỉ chỉ ra một sự thật: cháo đã bị khét.

Nhưng ba chữ bình thản này lại khiến tôi đau lòng hơn bất cứ lời oán trách nào.

Bà đang muốn nói với tôi rằng, đến một bát cháo tôi cũng không nấu nổi sao?

Hay bà đang muốn nói, giữa chúng ta, giống như bát cháo khét lẹt này, đã không thể vãn hồi được nữa?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, tôi đã phá hỏng mọi thứ một cách triệt để.

Chu Minh bưng một bát cháo khác bước vào, phá vỡ sự im lặng tĩnh mịch đến nghẹt thở này.

“Mẹ, mẹ ăn chút gì đi đã.”

Anh đưa bát cháo cho mẹ.

 

“Con và Hứa Tĩnh đã bàn bạc xong rồi, hôm nay cả hai đều xin nghỉ, chúng con sẽ đưa mẹ đi bệnh viện kiểm tra tổng quát.”

Giọng điệu của anh rất ôn hòa, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết.

Tôi căng thẳng nhìn mẹ, rất sợ bà sẽ lại từ chối.

Nhưng lần này, bà không làm vậy.

Bà chỉ im lặng nhận lấy bát cháo, dùng thìa nhẹ nhàng khuấy.

Bà cúi đầu, tôi không nhìn rõ biểu cảm của bà.

Rất lâu sau, bà mới khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Chỉ vỏn vẹn một chữ.

Nhưng trái tim tôi lại chùng xuống.

Sự thỏa hiệp của bà, không phải vì bà đã tha thứ cho tôi, cũng không phải vì bà đã nghĩ thông suốt.

Mà là vì, bà đã không còn sức lực để kháng cự nữa rồi.

Những lời cay độc của tôi hôm qua đã đánh sập hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng trong lòng bà.

Bà đã bỏ cuộc.

Bỏ cuộc sự vùng vẫy, cũng bỏ đi lớp ngụy trang.

Bà cam chịu số phận rồi.

Tôi thà rằng bà đánh tôi, chửi tôi, còn hơn là thấy dáng vẻ này của bà lúc này.

Bà ăn được hai miếng cháo rồi bỏ xuống.

“Nuốt không trôi,” bà nói.

Chúng tôi giúp bà thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra khỏi nhà.

Trước khi đi, bà bước đến bên nôi, nhìn sâu vào bé An An đang say giấc.

Bà đưa tay ra, định vuốt má An An, nhưng tay đưa đến nửa chừng lại dừng lại.

Cuối cùng, bà chỉ đứng từ xa nhìn ngắm, ánh mắt tràn ngập sự lưu luyến và không nỡ rời xa.

Tôi quay mặt đi, không dám nhìn thêm nữa.

Tôi sợ mình sẽ lại sụp đổ trước mặt bà.

Trên đường đến bệnh viện, ba người chúng tôi ngồi trong xe, không ai nói một lời.

Cảnh vật ngoài cửa sổ vùn vụt lùi lại phía sau, tựa như một cuốn phim câm.

Tôi lén nhìn mẹ đang ngồi ở ghế sau.

Bà tựa lưng vào cửa kính, nhìn ra ngoài, không biết đang nghĩ gì.

Ánh nắng chiếu lên góc nghiêng gầy guộc của bà, phủ một lớp viền mỏng manh ánh vàng.

Tôi chợt có một cảm giác mãnh liệt.

Tôi đang đưa bà đi về một điểm đến vô định, nhưng tàn khốc vô cùng.

06

Bệnh viện lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt.

Mùi thuốc sát trùng, tiếng rên rỉ của bệnh nhân, tiếng bước chân vội vã của người nhà đan xen thành một mảng lưới ngột ngạt.

Chu Minh đi lấy số, tôi dìu mẹ ngồi xuống hàng ghế chờ ngoài hành lang.

Bàn tay bà rất lạnh, lại rất nhẹ, cầm trong tay gần như không cảm nhận được sức nặng.

Tôi siết thật chặt, muốn truyền hơi ấm của mình cho bà, nhưng chợt phát hiện lòng bàn tay mình cũng toàn là mồ hôi lạnh.

“Tĩnh Tĩnh, đừng sợ.”

Bà đột ngột lên tiếng, lật tay vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi.

“Mẹ không sao đâu.”

Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của bà.

Trong đôi mắt ấy lại thoáng hiện một ý cười dịu dàng, giống hệt như hồi nhỏ, khi tôi thi trượt, bà an ủi tôi vậy.

Mũi tôi cay xè, suýt chút nữa lại khóc.

Đến nước này rồi, bà vẫn còn an ủi tôi.

Bà càng như vậy, sự áy náy trong tôi càng dâng trào như bão táp.

Chu Minh lấy số xong rất nhanh, khoa Nội Tiêu hóa.

Vì triệu chứng chính của mẹ là đầy bụng và nôn mửa.

Bác sĩ là một phụ nữ ngoài bốn mươi, trông rất hiền từ.

Cô hỏi han cặn kẽ triệu chứng của mẹ, bắt đầu từ khi nào, cảm giác ra sao.

Mẹ trả lời rất bình thản, kể hết những chuyện như đau lưng, chán ăn, bụng to ra từng ngày.

Chỉ có điều, bà bỏ qua đoạn bị nôn mửa.

Tim tôi thắt lại.

Bà vẫn đang suy nghĩ cho tôi, không muốn bác sĩ nghĩ rằng chúng tôi đưa bà đi viện vì bà bị nôn.

Bác sĩ nghe xong, lại ấn ấn vào bụng mẹ tôi.

Cặp chân mày của cô ấy dần nhíu lại.

“Cái này không giống chứng khó tiêu thông thường.”

Bác sĩ nhìn chúng tôi, biểu cảm nghiêm trọng.

“Bụng phình to rất rõ, hơn nữa khi ấn vào, tôi cảm nhận bên trong không phải là một khối rắn, mà giống như…”

Cô ấy dừng lại một chút, nói ra một từ mà tôi nghe không hiểu.

“Dịch ổ bụng.”

“Thế này đi, mọi người đưa bác đi siêu âm trước, rồi lấy máu xét nghiệm xem sao, kiểm tra cả dấu ấn ung thư nữa.”

Dấu ấn ung thư. (Tumor markers)

 

Bốn chữ này như một tiếng sét đánh ngang tai tôi.

Cả người tôi đờ đẫn, chân tay lạnh toát.

Sắc mặt mẹ tôi cũng tái đi một chút, nhưng bà nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Vâng, thưa bác sĩ, chúng tôi đi ngay đây.”

Vài tiếng đồng hồ sau đó là một sự chờ đợi dài đằng đẵng và dày vò.

Chúng tôi túc trực bên mẹ, qua lại các phòng ban khác nhau của bệnh viện.

Ngoài cửa phòng siêu âm, nhìn mẹ một mình bước vào, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi cảm thấy tim mình cũng ngừng đập.

Hơn mười phút sau, bà trở ra, tay cầm một tờ phiếu kết quả siêu âm.

Tôi lao tới, nhưng lại không dám nhìn.

Vẫn là Chu Minh cầm lấy.

Sắc mặt anh ấy, khoảnh khắc nhìn thấy tờ phiếu, trở nên vô cùng tồi tệ.

Tôi ngó vào, chỉ thấy trên đó ghi một dòng chữ:

“Khối u nang đặc kích thước lớn vùng chậu, nghi ngờ xuất phát từ buồng trứng, kèm theo lượng lớn dịch ổ bụng.”

Tôi không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành đó.

Tôi chỉ biết các chữ “kích thước lớn”, “khối u”.

Một dự cảm chẳng lành như dòng nước đá lạnh lẽo, nhấn chìm tôi hoàn toàn.

Kết quả xét nghiệm máu có chậm hơn một chút.

Chúng tôi cầm tờ phiếu siêu âm quay lại phòng khám của bác sĩ.

Bác sĩ nhận lấy tờ phiếu, xem xét cẩn thận, rồi lại nhìn mẹ tôi.

Trong ánh mắt của cô ấy mang theo một sự đồng cảm và tiếc nuối.

“Bác gái, bác ra ngoài chờ một lát nhé, để tôi trao đổi vài câu với con gái và con rể của bác.”

Mẹ tôi gật đầu, lặng lẽ bước ra ngoài.

Cửa phòng khám đóng lại.

Bác sĩ nhìn chúng tôi, thở dài.

“Tình hình không khả quan chút nào.”

“Theo kết quả siêu âm, khối u trên buồng trứng của mẹ cô đã rất lớn rồi, hơn nữa còn sinh ra một lượng dịch rất lớn, đó chính là nguyên nhân gốc rễ khiến bụng bà to lên và bị trướng bụng.”

“Mức độ này, về cơ bản có thể phán đoán là ác tính rồi.”

“Tức là cái mà chúng ta thường gọi… ung thư buồng trứng.”

Ung thư.

Hai chữ này, như một mũi dùi băng sắc nhọn nhất, đâm thủng màng nhĩ tôi, đâm xuyên qua đại não của tôi.

Thế giới của tôi, ngay khoảnh khắc này, quay cuồng đảo lộn.

Tôi như không nghe thấy gì nữa, chỉ thấy miệng bác sĩ đóng mở liên tục.

“Hơn nữa, nhìn tình hình này, e rằng đã ở giai đoạn cuối rồi.”

“Bà ấy cứ cố chịu đau, kéo dài quá lâu, đã bỏ lỡ thời cơ vàng để điều trị.”

“Nôn mửa là do dịch ổ bụng quá nhiều, chèn ép lên dạ dày và ruột…”

Những lời sau đó của bác sĩ, tôi không lọt vào tai được chữ nào nữa.

Trong đầu tôi chỉ còn vang vọng điên cuồng những từ ngữ “Ung thư”, “Giai đoạn cuối”, “Bỏ lỡ thời cơ vàng”.

Mỗi một từ, đều là bản án dành cho sự ngu xuẩn và ích kỷ của tôi.

Là sự sơ suất của tôi, là sự vô tâm của tôi, là cái lòng tự trọng chết tiệt cùng sự nghi ngờ của tôi đã hại bà!

Nếu tôi phát hiện ra sự bất thường của bà sớm hơn một chút.

Nếu tôi đưa bà đến bệnh viện sớm hơn một chút.

Nếu tôi không dùng những lời lẽ độc địa đó làm tổn thương bà, khiến bà hoàn toàn từ bỏ ý chí cầu sinh…

Có phải mọi chuyện sẽ khác đi rồi không?

Nhưng, trên đời làm gì có chữ “Nếu”.

Chu Minh nắm chặt lấy cánh tay tôi, tôi mới không ngã quỵ xuống đất.

Giọng anh cũng đang run rẩy.

“Bác sĩ… còn cách nào không? Còn… bao nhiêu thời gian nữa?”

Bác sĩ lắc đầu.

“Cái này khó nói lắm, phải đợi tất cả các kết quả xét nghiệm có đủ, tiến hành hội chẩn thì mới xác định được phác đồ điều trị cuối cùng.”

“Nhưng người nhà các vị, cần chuẩn bị sẵn tâm lý.”

Tôi không biết mình đã bước ra khỏi phòng khám bằng cách nào.

Đôi chân tôi như giẫm trên bông, mỗi bước đi đều chao đảo.

Tôi nhìn thấy mẹ đang ngồi trên ghế chờ ở hành lang.

Thấy chúng tôi ra, trên gương mặt bà mang theo một tia hy vọng dò hỏi, dè dặt.

Bà nhìn tôi, ánh mắt vẫn như đang hỏi: Tôi không sao chứ?

Nước mắt tôi không kìm nén được nữa, vỡ đê tuôn trào.

Tôi phải nói với bà thế nào đây?

Tôi phải làm sao để thốt ra bản án định mệnh này với bà?

Tôi quỳ sụp xuống, quỳ ngay trước mặt bà.

“Mẹ… con xin lỗi… con xin lỗi…”

Tôi ôm chầm lấy chân bà, khóc nấc lên từng hồi.

Tôi khóc cho tất cả sự hối hận và tuyệt vọng của đời mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...