Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BÍ MẬT CỦA MẸ
CHƯƠNG 5
07
Mẹ tôi không đẩy tôi ra.
Bà cứ để mặc tôi ôm lấy chân mình, gào khóc như một đứa trẻ bơ vơ.
Hành lang bệnh viện người qua kẻ lại, rất nhiều ánh mắt kỳ dị hướng về phía chúng tôi.
Nhưng tôi đã chẳng màng đến điều gì nữa rồi.
Sự xấu hổ, sự tôn nghiêm, đứng trước sinh mệnh sắp vụt tắt của mẹ, tất cả chỉ là đồ bỏ đi.
Khóc không biết bao lâu, giọng tôi đã khản đặc, nước mắt cũng cạn khô.
Tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp, khô ráo, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu tôi.
“Đứng dậy đi, Tĩnh Tĩnh.”
Là giọng của mẹ, vẫn khàn khàn, nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
“Đất lạnh, đừng quỳ nữa.”
Bà không hỏi tôi tại sao lại khóc, cũng không hỏi bác sĩ đã nói gì.
Bà dường như đã biết tất cả.
Và dường như, cũng chẳng còn bận tâm đến điều gì nữa.
Chu Minh kéo tôi đứng dậy, hai chân tôi đã tê rần, gần như không đứng vững nổi, chỉ biết dựa vào người anh.
Tôi nhìn mẹ.
Trên mặt bà không có sự hoảng sợ, không có sự tuyệt vọng, thậm chí cũng không có sự đau buồn.
Bà chỉ lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt như một giếng cổ sâu thẳm, hút trọn mọi sự điên loạn của tôi vào trong.
Rồi, bà mỉm cười với tôi.
Nụ cười ấy rất nhạt, rất nhẹ, nhưng lại như một cây kim, đâm nhói vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim tôi.
“Chuyện bé xé ra to, nhìn con bị dọa sợ kìa.”
Bà nói.
“Không phải chỉ là một khối u thôi sao, cắt đi là xong.”
“Cái mạng này của mẹ, là bố con vớt từ dưới sông lên, đáng lẽ phải trả lại cho ông ấy từ lâu rồi. Giờ sống thêm được bao nhiêu năm, nhìn con khôn lớn, lập gia đình, lại còn bế được cả An An, mẹ đã lãi to rồi.”
Bà nói nhẹ như lông hồng, tựa như đang kể chuyện nhà người khác.
Nhưng tôi biết, trái tim rỉ máu đầy vết thương của bà đang quặn thắt.
Không phải bà không sợ chết.
Bà chỉ không muốn tôi sợ hãi.
Bà dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, đắp lên cho tôi một bức tường thành mong manh mang tên “kiên cường”.
Còn tôi, lại chính là người tự tay đẩy bà đến bờ vực thẳm.
“Mẹ…” Tôi nghẹn ngào, một chữ cũng không thốt nên lời.
Chu Minh ôm chặt lấy tôi, nói với mẹ: “Mẹ, bác sĩ nói vẫn còn chữa được. Bây giờ chúng con đi làm thủ tục nhập viện ngay, dùng loại thuốc tốt nhất, tìm chuyên gia giỏi nhất.”
Mẹ lắc đầu.
“Không nhập viện, không chữa nữa.”
Giọng điệu của bà không cho phép phản bác.
“Cơ thể mẹ, tự mẹ biết rõ nhất. Cái bệnh này là một cái hố không đáy, có đổ bao nhiêu tiền vào cũng như dã tràng xe cát.”
“Mẹ không thể kéo sụp cái nhà này của các con được.”
“Không! Chúng con có tiền! Con có tiền!” Tôi gần như hét lên, “Mẹ, con cầu xin mẹ, chúng ta chữa! Bao nhiêu tiền con cũng chữa cho mẹ! Con bán nhà, bán xe đi, chúng ta chữa bệnh, có được không?”
Đây là lần đầu tiên, tôi căm hận tiền bạc đến vậy.
Nếu tiền có thể mua lại thời gian cho bà, tôi sẵn sàng khuynh gia bại sản.
Mẹ nhìn tôi, trong ánh mắt cuối cùng cũng có một tia gợn sóng.
Đó là một luồng cảm xúc pha trộn giữa xót xa và bất lực.
“Đứa trẻ ngốc.”
Bà giơ tay lên, định lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi, nhưng vì quá yếu ớt, cánh tay giơ lên nửa chừng lại thõng xuống.
“Đây không phải là chuyện tiền bạc.”
Bà khựng lại, giọng trầm xuống.
“Mẹ không muốn chịu cái tội đó nữa.”
“Hóa trị, xạ trị, rụng tóc, nôn mửa đến tối tăm mặt mũi, cuối cùng sống dở chết dở nằm trên giường, dựa vào một đống dây dợ để duy trì mạng sống…”
“Mẹ không muốn ra đi mà không còn chút tôn nghiêm nào như thế.”
“Con cứ để mẹ… yên bình đi hết chặng đường cuối cùng này, có được không?”
Bà đang bàn bạc với tôi, nhưng nghe giống như đang khẩn cầu tôi hơn.
Nhìn khuôn mặt gầy guộc của bà, nhìn sự mệt mỏi và van xin trong mắt bà, trái tim tôi bị xé thành hai nửa.
Lý trí nói với tôi rằng, bà đúng.
Quá trình điều trị ung thư buồng trứng giai đoạn cuối sẽ vô cùng đau đớn và kéo dài, mà hy vọng chữa khỏi thì vô cùng mong manh.
Cố ép bà điều trị, đối với bà mà nói, có khi lại là một sự tra tấn.
Nhưng về mặt tình cảm, tôi không thể chấp nhận.
Tôi không thể trơ mắt nhìn bà bỏ cuộc như vậy.
Bởi vì điều đó có nghĩa là tôi cũng đã bỏ cuộc.
Bỏ qua cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi với tư cách là một đứa con.
“Không được!” Tôi nắm lấy tay bà, bướng bỉnh lắc đầu, “Con không đồng ý! Mẹ, mẹ phải chữa bệnh! Mẹ phải nghe con!”
Thái độ của tôi ngang ngược và hống hách, hệt như một đứa trẻ càn quấy vô lý.
Tôi dùng cách này để che đậy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng mình.
Tôi sợ chỉ cần tôi nới lỏng tay, bà sẽ thực sự biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Chu Minh ở bên cạnh, kéo nhẹ vạt áo tôi.
“Hứa Tĩnh, em đừng ép mẹ. Chúng ta cứ về nhà trước, từ từ tính tiếp.”
Anh đỡ mẹ tôi đứng dậy.
“Mẹ, chúng ta về nhà nghỉ ngơi trước đã, chuyện chữa trị, chúng con sẽ nghe mẹ, nhưng xin mẹ hãy cho chúng con một cơ hội, để chúng con vì mẹ mà cố gắng một lần, được không ạ?”
Giọng điệu của Chu Minh nhẹ nhàng hơn tôi, và cũng lý trí hơn tôi.
Mẹ tôi nhìn anh, lại nhìn tôi, cuối cùng, thở dài im lặng.
Bà không nói được, cũng không nói không được.
Bà đã ngầm đồng ý.
Đường về nhà, bầu không khí trong xe còn nặng nề hơn lúc đi.
Mẹ ngả người ra ghế sau, nhắm mắt lại như đang nghỉ ngơi.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ xe, hắt lên khuôn mặt bà những vệt sáng loang lổ, tôi nhìn thấy những lọn tóc mai hoa râm của bà, và cả những nếp nhăn in hằn nơi khóe mắt.
Tôi bấy giờ mới giật mình nhận ra, mẹ tôi, thực sự đã già rồi.
Còn tôi, lại chỉ bắt đầu học cách ngắm nhìn bà vào đúng lúc bà cần tôi nhất.
Xe chạy về đến dưới chung cư.
Tôi vừa đỗ xe xong thì điện thoại reo lên.
Là sếp công ty gọi tới.
Theo phản xạ tự nhiên, tôi định cúp máy.
Mẹ tôi lại mở mắt ra.
“Là điện thoại cơ quan à? Mau nghe đi, đừng để lỡ việc chính.”
Tôi nhìn bà, trong lòng chua xót vô cùng.
Bà luôn là như vậy, luôn đặt công việc của tôi lên hàng đầu.
Tôi hít một hơi thật sâu, bấm nút nghe.
“Giám đốc Hứa, cô đang ở đâu đấy? Ba giờ chiều nay có cuộc họp báo cáo dự án, phía nhà đầu tư đến đủ rồi, chỉ chờ mỗi cô thôi!”
Đầu dây bên kia là giọng điệu vô cùng sốt ruột của sếp.
Lúc này tôi mới nhớ ra, chiều nay tôi có một cuộc họp cực kỳ quan trọng.
Dự án này, tôi đã theo sát ròng rã suốt nửa năm trời, thức trắng không biết bao nhiêu đêm.
Chỉ cần lấy được dự án này, tôi sẽ thuận lợi thăng chức tăng lương.
Tôi từng coi mục tiêu này là toàn bộ ý nghĩa cuộc đời mình.
Nhưng bây giờ, nghe những lời hối thúc trong điện thoại, tôi chỉ thấy vô cùng mỉa mai.
Tôi ngẩng đầu lên, qua kính chiếu hậu, tôi bắt gặp ánh mắt của mẹ.
Bà cũng đang nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự động viên.
Khoảnh khắc đó, tôi đã đưa ra một quyết định.
“Sếp Vương,” tôi nói vào điện thoại, bằng một giọng điệu bình tĩnh chưa từng có, “Xin lỗi anh, nhà tôi có việc gấp, cuộc họp này, tôi không tham gia được rồi.”
“Cái gì? Hứa Tĩnh! Cô có biết cuộc họp này quan trọng thế nào không?!”
“Tôi biết.” Tôi đáp, “Nhưng, nó không quan trọng bằng mẹ tôi.”
Nói xong, tôi cúp máy cái rụp.
Tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, ném sang một bên.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác cái gông cùm đè nặng trên lưng mình bao năm qua, dường như đã được cởi bỏ.
Công việc, thăng tiến, ánh mắt của người khác…
Đứng trước điểm dừng tuyệt đối của sinh mệnh, tất cả những thứ này, đều trở nên vô cùng nhỏ bé.
Qua kính chiếu hậu, tôi thấy hốc mắt mẹ đỏ hoe.
ĐỌC TIẾP CHƯƠNG 6 TẠI ĐÂY: https://tieuhoadan.site/truyen/bi-mat-cua-me?utm_source=pageD