Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CHỒNG TÔI CHIA RA 2 LOẠI HIẾU THẢO
CHƯƠNG 2
3
Tôi lái xe đón mẹ về nhà.
Đường đi thông thoáng.
Mẹ tôi ngồi ghế phụ, tò mò nhìn ngang ngó dọc nhưng lại không dám cử động mạnh.
Bà cười bảo: “Con gái mẹ giỏi quá, đổi chiếc xe xịn thế này cơ à.”
Tôi chợt sững người, chiếc xe này đã mua được hơn nửa năm, nhưng mẹ tôi chưa từng được ngồi lần nào.
Lúc tôi đi công tác, xe toàn do Phương Á Quân lái.
Bố mẹ anh ta muốn ra ngoài, chỉ cần anh ta rảnh là sẽ đưa rước tận nơi.
Còn mẹ tôi, lần nào cũng lóc cóc chen chúc xe buýt, tàu điện ngầm.
Có đôi khi quãng đường quá xa, tôi nhờ Phương Á Quân đi đón mẹ một chuyến, vừa dỗ ngọt vừa chuyển khoản lì xì. Anh ta nhận tiền xong lại bảo mình bận quá…
“Mẹ, sau này mẹ muốn đi đâu cứ bảo con trước, chỉ cần con rảnh, con sẽ tự lái xe đưa mẹ đi.”
Trong mắt mẹ lóe lên tia vui vẻ, nhưng vẫn ngập ngừng:
“Có phiền con quá không?”
“Không phiền đâu mẹ.”
Cuối cùng cũng đưa mẹ về đến nhà.
Vừa bước vào cửa, tôi thấy bố mẹ chồng đã đến rồi. Đang ngồi trên ghế sofa chơi với Noãn Noãn.
Phương Á Quân thấy mẹ tôi vào, thái độ vẫn lạnh nhạt không mặn không nhạt:
“Mẹ đến rồi à.”
Mẹ tôi mỉm cười với anh ta, cúi xuống định thay dép.
Nhưng Phương Á Quân cản lại.
Anh ta rút trong túi ra một đôi bọc giày nilon, đưa cho mẹ tôi.
“Mẹ… mẹ đừng thay dép nữa, bọc thẳng cái này vào đi.”
“Dép đi trong nhà có hạn, hơn nữa… chân mẹ cũng không biết có sạch sẽ không, nhỡ giẫm lên thảm lại lây vi khuẩn.”
Tôi lại muốn bật cười vì tức.
Chân bố anh ta hôi thối, tôi đứng cách một quãng xa còn ngửi thấy mùi.
Thế mà anh ta có mặt mũi bảo chân mẹ tôi có vi khuẩn?
“Phương Á Quân—”
“Thôi, thôi.”
Mẹ tôi vỗ nhẹ vào tay tôi.
“Đi gì cũng thế mà, mẹ không quan nệ tiểu tiết đâu.”
Bà ngoan ngoãn lồng bọc giày vào. Ánh mắt ra hiệu an ủi tôi.
Giây phút đó, tim tôi bỗng xót xa.
Nghĩ đến sinh nhật của Noãn Noãn, tôi đè nén cơn giận xuống. Có chuyện gì để sau hãy nói.
Tôi giật tay áo Phương Á Quân.
“Vào bếp phụ tôi nấu ăn đi.”
Đây là chuyện chúng tôi đã bàn từ tối qua. Hôm nay sinh nhật con, hai vợ chồng sẽ xuống bếp nấu một bữa đãi bố mẹ và con gái.
Rõ ràng tối qua đã đồng ý, giờ anh ta lại bắt đầu chối đẩy.
“Vợ ơi… em cũng biết anh có biết nấu ăn đâu, bắt anh xuống bếp, nhỡ anh làm nổ tung cái bếp thì sao.”
“Thế ý anh là sao? Để một mình tôi làm hết à?”
Anh ta liếc mắt nhìn mẹ tôi.
“Hôm nay chẳng phải mẹ cũng ở đây sao? Lâu lắm rồi anh chưa được ăn cơm mẹ nấu, để mẹ trổ tài được không em?”
Nghe xong tôi tức lộn ruột:
“Sao anh không để mẹ anh trổ tài?”
Phương Á Quân nhún vai bất đắc dĩ:
“Mẹ anh tay cầm ngòi bút, mười ngón tay nào đụng việc nhà bao giờ, nấu nướng sao rành bằng mẹ em được.”
“Mẹ em làm osin ở nhà người ta hơn chục năm, chuyên hầu hạ người khác mà, nấu cho nhà mình một bữa thì có sao?”
“Phương Á Quân, anh thử nói lại câu nữa xem!”
Chiến tranh suýt nổ ra.
Noãn Noãn chạy đến, giật giật gấu áo tôi.
“Hôm nay sinh nhật con, bố mẹ đừng cãi nhau được không? Con muốn ăn sườn xào chua ngọt của bà ngoại…”
Cục tức nghẹn ứ ở cổ họng, tôi sắp phát điên rồi.
Mẹ tôi vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Hôm nay sinh nhật cháu gái cưng, bà ngoại rất vui lòng xuống bếp, Noãn Noãn chờ bà nhé.”
Bà nhìn tôi một cái, ý bảo tôi đừng nói nữa. Rồi quay người đi vào bếp.
4
Chúng tôi tất bật hì hục hơn hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng thức ăn cũng dọn lên bàn.
Trong khi cả nhà Phương Á Quân ngồi chễm chệ trên bàn ăn hệt như mấy ông hoàng bà chúa.
Chưa kịp ăn, mẹ chồng đã bắt đầu chỉ trỏ vào những món mẹ tôi nấu:
“Bà thông gia à, bà nấu mặn và nhiều dầu mỡ quá. Chỉ có bọn hạ đẳng thời xưa không có cơm ăn mới nấu cái kiểu này thôi.”
“Bây giờ người ta chuộng ăn hương vị nguyên bản của thực phẩm cơ. Hải sản con trai tôi mua đắt tiền như thế sao bà lại đem đi xào? Phải hấp thanh đạm mới ngon chứ.”
Phương Á Quân liếc tôi một cái, phụ họa:
“Trịnh Nguyệt, em thấy chưa. Đôi khi không phải anh không muốn mua đồ ngon cho mẹ em, mà là mẹ em căn bản không biết ăn, mua cũng chỉ phí tiền.”
Noãn Noãn ngồi cạnh cũng gõ đũa hùa theo:
“Bà ngoại là người nhà quê, lợn rừng không biết hưởng của ngon vật lạ đâu!”
“Ôi chao Noãn Noãn của bà,” mẹ chồng xoa đầu con bé, cười híp mắt, “Cháu gái bà thông minh quá, ăn nói câu nào ra câu nấy.”
Cảm xúc của tôi đã chạm đến đỉnh điểm.
Tôi bóp chặt lấy cánh tay Noãn Noãn, gằn giọng hỏi: “Câu này ai dạy con?”
Noãn Noãn không hiểu gì, òa khóc nức nở:
“Mẹ với bà ngoại là đồ tồi! Bà ngoại là đồ nhà quê! Vừa bẩn vừa hôi, không xứng đáng ngồi cùng bàn ăn cơm với nhà mình!”
Noãn Noãn mới 5 tuổi.
Nếu không có ai dạy, con bé tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy.
Tôi nhìn chằm chằm Phương Á Quân.
“Là anh đúng không?”
Anh ta chột dạ né tránh ánh mắt tôi. Lắp bắp: “Noãn Noãn nói… cũng đâu có sai…”
Mẹ tôi nghe thấy những lời đó, sắc mặt thoắt trắng thoắt đỏ.
Bà cười gượng gạo: “Thôi, thôi… tôi vốn dĩ là người nhà quê mà.”
Mẹ tôi vì tôi, thật sự chuyện gì cũng có thể nhẫn nhịn.
Nhưng bà nhịn được, tôi thì không!
Tôi kéo mạnh tay mẹ đứng dậy.
“Mẹ, đi thôi, con đưa mẹ về, bữa cơm này không ăn nữa.”
“Trịnh Nguyệt, trước mặt bố mẹ anh, em đừng có làm loạn nữa được không?”
Phương Á Quân chạy ra kéo tay tôi, lại còn trách móc tôi quá bướng bỉnh, làm anh ta bẽ mặt.
Tôi hất tung tay anh ta ra.
“Cút đi!”
Đi đến cửa, tôi chợt nhớ ra tối qua Phương Á Quân còn mua một đống đồ. Đây là thứ anh ta nợ mẹ tôi. Tôi phải mang đi bằng được.
Tôi đi vào xách cái túi lên. Vừa mở ra xem, tôi đứng hình.
5
Đống đồ từ lúc nào đã bị chia làm hai phần.
Những thứ đắt tiền, ngon nghẻ đều nằm ở cái túi bên trái, bên trên còn bị quần áo của bố mẹ chồng đè lên để che giấu.
Còn cái túi bên phải, toàn là hàng thừa, hàng loại thải.
Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra cái cảnh Phương Á Quân lén lút đứng lựa tới lựa lui đống đồ lúc tôi đang bận tối mắt trong bếp.
Thật sự quá nực cười…
Tôi đã tức đến phát điên rồi.
Xách cái túi “rác” đó ra phòng khách, ném thẳng toàn bộ đồ đạc vào người bố mẹ chồng và Phương Á Quân.
“Trịnh Nguyệt, cô điên rồi à!”
“Phương Á Quân, thật làm khó cho anh quá, phải nhọc công bới móc đống đồ để lôi ra thứ tồi tàn nhất, rẻ mạt nhất cho mẹ tôi.”
Anh ta gân cổ lên, cũng cuống rồi, bắt đầu ăn nói hàm hồ:
“…Thế thì đã sao? Người nào mạng nấy.”
“Mẹ em vốn là cái mệnh chịu khổ, hạng người thấp kém thì cần gì ăn ngon? Có phước cho bà ấy bà ấy cũng không biết hưởng đâu!”
Mẹ chồng cũng hùa theo châm chọc:
“Con trai tôi nói đúng đấy! Trịnh Nguyệt, cô đừng tưởng chúng tôi không biết, lương hưu mẹ cô một tháng được có 1000 tệ, chẳng phải toàn dựa vào cô lén lút bòn mót bù đắp sao! Làm ký sinh trùng ăn bám mà còn có mặt mũi chất vấn con trai tôi à?”
“Hai mẹ con cô đến đây để hút máu con tôi đúng không! Mẹ đã bất tài thì con gái phải biết kẹp đuôi mà sống chứ!”
Mẹ chồng khoanh tay trước ngực, cằm hếch lên tận trời.
Mẹ tôi đứng bên cạnh, hốc mắt đã đỏ hoe.
Bà sống cả đời lương thiện, thật thà, đúng là chẳng tài cán gì.
Nhưng bà đã mang tôi chạy trốn khỏi người bố bạo hành. Bà dựa vào nghề làm osin để nuôi tôi khôn lớn, cho tôi ăn học đàng hoàng.
Tôi chưa bao giờ thấy mẹ mình đáng xấu hổ.
Tại sao trong mắt gia đình Phương Á Quân, bà lại trở thành kẻ thấp kém mạt hạng?
Mẹ tôi vì tôi, vẫn muốn nuốt cục tức này vào bụng.
Bà nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Tiểu Nguyệt, hai đứa đừng cãi nhau nữa. Là mẹ vô dụng, làm con mất mặt, là mẹ có lỗi với con.”
“Bà thông gia à, Tiểu Nguyệt và Á Quân cưới nhau mấy năm nay, ngoài chút quà cáp đó ra, tôi chưa từng tiêu một đồng tiền nào của hai đứa, tôi có thể thề với trời.”
“Mỗi lần Tiểu Nguyệt cho tôi tiền, con bé đều biếu ông bà số tiền y hệt. Hơn nữa, tiền đó tôi chưa đụng đến một xu. Tôi có tay có chân, đi làm tạp vụ, cọ toilet cũng tự nuôi sống được bản thân mình…”
“Các người có thể chửi tôi, nhưng không được phép chửi Tiểu Nguyệt của tôi…”
Mũi tôi cay xè, nước mắt trào ra.
Tôi vừa giận dữ, vừa áy náy, ôm chặt lấy mẹ. Trái tim như vỡ vụn.
Mẹ tôi có thể tự chịu đựng tủi nhục, nhưng không cho phép bất cứ ai buông lời xúc phạm tôi.
Tôi nào có khác gì bà.
Tôi có thể nhịn, nhưng tôi không thể chấp nhận việc bọn họ chà đạp mẹ tôi như vậy!
Hít một hơi thật sâu.
Tôi quay người, lấy hộp nhựa ra đóng gói từng món trong bàn thức ăn ê hề mà mẹ tôi đích thân nấu thành từng phần riêng biệt.
Đây là tâm huyết của mẹ, không thể để chúng bị giẫm đạp.
Làm xong xuôi, tôi trực tiếp lật tung bàn ăn trước mặt!
Xoảng——
Bát đĩa vỡ vụn văng tung tóe, hiện trường bừa bãi.
Phương Á Quân và bố mẹ anh ta ngây người, sợ hãi nhảy cẫng lên.
Bố Phương Á Quân tức giận gầm lên với tôi: “Trịnh Nguyệt! Cô định làm phản hả?”
Phương Á Quân cũng chỉ thẳng tay vào mũi tôi: “Trịnh Nguyệt, cô mau xin lỗi bố mẹ tôi ngay!”
Tôi cười khẩy: “Xin lỗi cái rắm! Phương Á Quân, cả nhà các người đều là lũ khốn nạn! Tôi muốn ly hôn!”