CHỒNG TÔI CHIA RA 2 LOẠI HIẾU THẢO

CHƯƠNG 3



6

Phương Á Quân chết sững.

Anh ta há hốc mồm đứng chôn chân tại chỗ, nửa ngày sau mới phản ứng lại được:

“…Cô nói lại lần nữa xem?”

“Tôi nói, tôi muốn ly hôn với anh.”

Từng chữ một. Rõ ràng rành mạch.

Mẹ tôi đứng bên cạnh cuống lên, kéo mạnh tay áo tôi:

“Tiểu Nguyệt, đừng nói lời bực tức, vợ chồng làm gì có thù để qua đêm. Vì chuyện của mẹ mà cãi nhau, không đáng đâu con!”

Bà đỏ hoe mắt, nhưng vẫn cố gắng tìm lý do bao biện giúp anh ta:

“Á Quân đối xử với con vẫn rất tốt mà, con quên rồi sao? Lần trước con sốt, nửa đêm nó còn chạy mấy hiệu thuốc mua thuốc hạ sốt cho con. Con tăng ca đến tờ mờ sáng, nó vẫn đến công ty đón con về… Còn cả đợt con đi công tác nửa năm, cũng một tay nó bận rộn lo toan việc nhà đấy thôi.”

Đúng. Mẹ tôi nói không sai.

Phương Á Quân đối xử với tôi, thực sự rất tốt.

Hồi còn yêu nhau, anh ta đã chiều chuộng tôi vô cùng. Lục đục dậy từ sáu giờ sáng đi mua đồ ăn sáng cho tôi, tôi thuận miệng nhắc đến một bộ phim, anh ta đã đặt vé trước cả tuần lễ. Dây giày tôi tuột, anh ta ngồi thụp xuống vỉa hè buộc lại cho tôi, không hề thấy mất mặt.

Mấy năm kết hôn, tuy đôi lúc anh ta có lười biếng, hay khôn vặt, nhưng sự quan tâm chăm sóc anh ta dành cho tôi không phải là giả.

Tôi tăng ca bao lâu anh ta cũng đợi. Tôi đi công tác, anh ta một mình chăm sóc Noãn Noãn cũng chưa từng cằn nhằn nửa lời. Tôi giận dỗi, anh ta luôn là người xuống nước đầu tiên, cợt nhả dỗ dành cho đến khi tôi nguôi giận mới thôi.

Nhưng những cái tốt đó, không thể bù đắp được sự khinh miệt mà anh ta dành cho mẹ tôi!

Anh ta coi người nhà của tôi như người ngoài.

Không đúng, là còn không bằng người ngoài. Với người ngoài anh ta còn phải khách sáo, giữ thể diện. Còn với mẹ tôi, anh ta thậm chí lười cả việc diễn kịch.

Anh ta có thể đối xử tốt với tôi, nhưng lại không chịu chia sẻ một chút xíu sự tôn trọng nào cho mẹ tôi.

Trong khi người tôi quan tâm nhất trên đời này, chính là mẹ tôi.

Không có bà thì không có tôi của ngày hôm nay.

 

Bố tôi tính tình cộc cằn, lại còn là một con sâu rượu. Cứ uống say vào là đánh người. Bà bị ông ta đánh đến sưng mặt sưng mày, nhưng vẫn vòng tay che chở cho tôi vào lòng, sợ tôi phải chịu khổ như bà.

Bà nhát gan là thế, trong túi chỉ còn vỏn vẹn 80 tệ, vậy mà cắn răng ôm tôi bỏ trốn.

Lên thành phố, bà giặt giũ, lau sàn nhà, trông trẻ thuê cho người ta. Bàn tay đầy rẫy những vết nứt nẻ ứa máu, cũng phải cố nuôi tôi học hết đại học.

Vì bà bảo, chỉ có học hành đàng hoàng mới có lối thoát. Bà không có học, nhưng con gái bà nhất định phải thành tài.

Bà cả đời chưa từng được hưởng một ngày phúc nào, tất cả đều là vì tôi.

Thế nên tôi không cho phép bất cứ kẻ nào được quyền chà đạp bà.

Bất cứ ai cũng không được!

“Mẹ, dù anh ta có đối xử với con tốt đến đâu, chỉ cần anh ta bắt nạt mẹ, con sẽ không bao giờ tha thứ, đó là giới hạn cuối cùng của con.”

Tôi nắm chặt lấy tay mẹ. Đôi bàn tay thô ráp như giấy nhám, các đầu ngón tay chai sần.

“Anh ta khinh thường mẹ, cũng chính là khinh thường con. Mẹ con mình là một, mẹ hiểu không?”

Nước mắt mẹ tôi trào ra. Môi bà run rẩy hồi lâu, không nói thêm được lời nào nữa.

Lúc này, Phương Á Quân cuối cùng cũng hoàn hồn.

Sắc mặt anh ta cực kỳ khó coi, hạ giọng thì thầm:

“Trịnh Nguyệt, em đừng làm loạn trước mặt Noãn Noãn được không? Bố mẹ anh đều đang ở đây, em bình tĩnh lại chút đi! Có chuyện cỏn con mà em phải làm ầm lên đòi ly hôn sao?”

“Tôi không hề hành động theo cảm tính, cũng không hề bốc đồng.”

Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào anh ta.

“Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, tôi sẽ không tiếp tục sống cùng một gia đình coi thường mẹ tôi.”

Noãn Noãn bị dọa sợ, òa khóc nức nở. Con bé chạy đến ôm chặt lấy chân tôi:

“Mẹ ơi… mẹ đừng giận nữa mà…”

Bố chồng đập bàn đứng phắt dậy, ngón tay suýt chọc vào mặt tôi:

“Làm phản rồi! Trịnh Nguyệt, cô làm con dâu cái kiểu gì mà hất tung mâm cơm chửi chồng thế hả, cô có còn giáo dục hay không?”

Mẹ chồng cũng run lẩy bẩy đứng bên cạnh quệt nước mắt, mồm miệng vẫn chua ngoa the thé:

“Sao con trai tôi lại rước cái loại đàn bà chanh chua như cô về nhà cơ chứ… Gia môn bất hạnh, đúng là gia môn bất hạnh mà… Ngay từ đầu tôi đã không đồng ý đám cưới này rồi, cái ngữ xuất thân như cô căn bản không xứng với con trai tôi!”

Phương Á Quân đỡ mẹ anh ta, gầm lên với tôi:

“Trịnh Nguyệt, em bướng bỉnh cũng phải có mức độ thôi! Hôm nay sinh nhật con gái, em cứ phải làm bung bét hết lên mới chịu đúng không?”

Tôi nhìn cả một căn phòng đầy người. Kẻ khóc, người chửi. Mọi thứ rối tung như mớ bòng bong. Đột nhiên cảm thấy thật nực cười.

Tôi nhấc mấy túi đồ ăn đã đóng hộp lên, kéo tay mẹ:

“Mẹ, chúng ta đi thôi.”

7

Phía sau, mẹ chồng vẫn còn đang la lối:

“Hôm nay cô mà bước ra khỏi cái nhà này, thì sau này dù cô có quỳ xuống dập đầu cầu xin, tôi cũng không bao giờ cho con trai tôi tha thứ cho cô nữa!”

Dập đầu á? Bà ta tưởng bở chắc.

Phương Á Quân đuổi theo ra đến tận cửa:

“Trịnh Nguyệt! Em bước ra khỏi cánh cửa này… thì đừng có mà hối hận!”

Tôi quay đầu nhìn anh ta một cái. Trong lòng không hề có một chút gợn sóng, càng không có chút luyến tiếc nào.

“Yên tâm, tôi sẽ không hối hận đâu.”

Trên đường lái xe đưa mẹ về, trong xe vô cùng tĩnh lặng.

Bà ngồi ở ghế phụ, vẫn luôn cúi gằm mặt. Đến dưới lầu khu tập thể cũ của mẹ, bà mới lên tiếng:

“Tiểu Nguyệt, mẹ thật sự không sao đâu… con đừng lo cho mẹ.”

Bà nở nụ cười gượng gạo, còn khó coi hơn cả khóc.

“Cả đời mẹ, lời khó nghe nào mà chẳng từng nghe qua? Nó thích nói gì thì cứ để nó nói, có rơi mất miếng thịt nào đâu. Con mau về sống cho tốt với Á Quân đi, đừng vì mẹ mà bung bét ra thế này…”

“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà.

“Cuộc sống là con chung sống với anh ta, nhưng con không thể để mẹ phải chịu ấm ức được.”

 

“Lần này nếu nhịn, lần sau anh ta lại ngựa quen đường cũ. Sau này Noãn Noãn cũng học thói anh ta, học thói bố mẹ anh ta, thì trong cái nhà này còn chỗ nào cho mẹ đứng nữa? Bọn họ sẽ chỉ ngày càng được đằng chân lân đằng đầu, tiếp tục ức hiếp mẹ. Con tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.”

Mẹ tôi hé miệng, không biết phải đáp lời thế nào.

Tôi nắm lấy tay bà.

“Mẹ, mẹ tin con đi, con gái mẹ không phải là đứa hành động bồng bột. Cuộc hôn nhân này, con thật sự muốn ly hôn.”

Mẹ nhìn tôi rất lâu, rồi bà lau khóe mắt, gật đầu:

“Được, mẹ nghe con, chỉ cần con gái mẹ vui thì thế nào cũng được.”

Rời khỏi nhà mẹ, tôi ngồi trong xe, gọi điện cho một luật sư quen biết.

Đầu dây bên kia nghe tôi kể xong, im lặng vài giây:

“Chị chắc chắn muốn ly hôn chứ?”

“Chắc chắn.”

“Được, ngày mai em sẽ thảo xong thỏa thuận ly hôn.”

Cúp máy, tôi thấy lòng bình yên đến lạ thường.

Về đến nhà đã là 10 giờ tối.

Phòng khách vẫn như một bãi chiến trường.

Chiếc bàn lật úp, bát đĩa vỡ nát đầy sàn, nước canh đổ lênh láng trên tấm thảm, vết dầu mỡ ngấm vào tạo thành một mảng nhơ nhớp.

Phương Á Quân đang ngồi trên ghế sofa. Nghe tiếng mở cửa, anh ta bật dậy. Vậy mà vẫn còn dám lên giọng trách móc:

“Cô còn biết đường mò về à?”

Mặt anh ta hầm hầm tức giận, giọng nói run run:

“Bố tôi bị cô chọc cho suýt lên cơn đau tim! Mẹ tôi khóc suốt một buổi tối! Trịnh Nguyệt, có phải cô muốn phá nát cái nhà này thì mới hả dạ không? Mau đi xin lỗi bố mẹ tôi ngay!”

Tôi bình thản thay giày. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phẫn nộ của anh ta, lòng tĩnh như nước.

“Tất cả những chuyện này là do tôi gây ra chắc? Là do các người chèn ép người quá đáng. Thế nên, người phải xin lỗi không phải là tôi, mà là anh.”

Phương Á Quân sững sờ.

Tôi nói tiếp: “Tôi đã nhờ luật sư soạn thỏa thuận ly hôn rồi, chờ có văn bản, chúng ta sẽ đi làm thủ tục.”

Biểu cảm của anh ta cuối cùng cũng thay đổi.

“Cô… cô không nói đùa đấy chứ?”

“Anh thấy tôi giống đang đùa với anh không?”

Tôi cười lạnh lùng:

“Phương Á Quân, tôi không phải là người lấy chuyện ly hôn ra làm trò đùa. Nói về việc phân chia tài sản và quyền nuôi con đi. Quyền nuôi Noãn Noãn thuộc về tôi, tài sản chia đôi, xe là tôi mua, cũng thuộc về tôi. Những điều này sẽ được ghi rõ trong thỏa thuận, đến lúc đó anh đọc kỹ rồi ký.”

Sắc mặt Phương Á Quân dần trở nên trắng bệch.

Anh ta bước tới định kéo tôi, giọng điệu cuối cùng cũng mềm nhũn ra:

“…Vợ ơi, em đừng làm loạn nữa có được không? Anh biết hôm nay anh nói hơi nặng lời, anh xin lỗi, anh xin lỗi em được chưa?”

“Hôm nay anh bốc đồng quá, hai vợ chồng mình cùng bình tĩnh lại đi, có chuyện gì mà vợ chồng không thể đóng cửa bảo nhau? Anh thật sự không muốn ly hôn với em.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Trông anh ta có vẻ hoảng loạn thật.

“Anh không cần phải xin lỗi tôi, người anh cần xin lỗi là mẹ tôi. Anh và cả nhà anh, chưa bao giờ coi trọng bà ấy, cũng chưa bao giờ coi trọng tôi.”

Môi Phương Á Quân mấp máy:

“Anh thật sự không có… em hiểu lầm rồi.”

“Tôi có hiểu lầm hay không, trong lòng anh tự rõ.”

Tôi hất tay anh ta ra.

“Phương Á Quân, không phải anh lỡ miệng nói sai đâu. Mà là trong thâm tâm anh vốn nghĩ như thế. Anh nghĩ mẹ tôi thấp kém, anh nghĩ bà ấy cả đời đáng phải chịu khổ, bà ấy ăn đồ ngon là lãng phí, ngồi xe xịn là không xứng đáng, từ trong xương tủy anh đã nhìn nhận bà ấy như vậy rồi!”

“Nên không còn gì để nói nữa, tôi sẽ không tiếp tục sống với anh thêm ngày nào nữa, chúng ta kết thúc rồi.”

Tôi mặc kệ ánh mắt cầu xin của anh ta, quay người bước vào phòng Noãn Noãn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...