Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
ĐUỔI TÔI ĐI, ĐỪNG HỐI HẬN!
CHƯƠNG 2
02
10 giờ sáng hôm sau.
Tôi dẫn theo hai anh thợ của công ty chuyển nhà, đẩy cửa bước vào quán ở tầng ba.
Quán vẫn chưa có điện.
Trong không khí bay mùi chua loét của kem tươi bị lên men.
Tôi đang chỉ đạo thợ tháo dỡ tủ trưng bày.
Ngoài cửa vang lên tiếng giày cao gót lộc cộc chói tai.
“Eo ôi, cái mùi này kinh tởm quá đi mất.”
Một giọng nữ nhõng nhẽo bịt mũi vang lên ở cửa.
Tôi quay đầu lại.
Vương Cường đang khúm núm khép nép đi theo sau một người phụ nữ mặc nguyên “cây” Chanel.
Cô ả đeo kính râm, tay xách túi Hermes, đưa mắt dòm ngó quanh tiệm của tôi.
“Đây là cái cửa hàng chiếm chỗ làm ăn mà không chịu nhường đây hả?”
Ả tháo kính râm xuống, phẩy tay chê bai ra mặt.
“Trang trí phèn chúa. Quản lý Vương, anh chắc chắn chỗ này phong thủy tốt chứ?”
“Chắc chắn tốt ạ! Lâm tổng nhìn xem, vị trí này đối diện ngay thang cuốn, khách đi lên là đâm thẳng vào đây.”
Vương Cường chỉ tay về phía tôi.
“Trước đây toàn bị mấy cái cửa hàng hạ cấp kiểu này làm bẩn hết chỗ. Đổi thành thương hiệu ‘Tinh Trà’ của cô, đảm bảo bùng nổ doanh số.”
Lâm tổng liếc nhìn tôi một cái.
Đánh giá một lượt từ đầu đến chân bộ quần áo thể thao của tôi.
“Cô là cái đứa khách thuê mặt dày sống chết không chịu đi đấy hả?”
Tôi không thèm để ý ả, tiếp tục quay sang nói với anh thợ.
“Cái máy pha cà phê đó cẩn thận chút anh nhé, đừng để xước.”
Lâm tổng bị bơ đẹp, mặt lập tức sa sầm.
“Này, tôi đang nói chuyện với cô đấy. Điếc à?”
Ả nện gót giày đi vào, gót giày nhọn hoắt gõ lộc cộc trên sàn gỗ thịt nhà tôi, để lại mấy vết xước trắng ởn.
“Sàn này cũng phải đập đi làm lại hết. Gu thẩm mỹ rách nát gì đâu.”
Ả tiện chân đá luôn cái hộp carton tôi chưa kịp gấp bỏ vào thùng.
“Mau mau cút xéo đi, đừng có làm lỡ giờ designer của tôi đo đạc.”
Tôi quay người lại, nhìn thẳng vào ả.
“Hợp đồng thuê của cửa hàng này vẫn còn 3 tháng nữa. Hiện tại, đây vẫn là khu vực kinh doanh cá nhân của tôi.”
“Mời cô đi ra ngoài.”
Lâm tổng như nghe thấy chuyện cười, quay sang nhìn Vương Cường.
“Quản lý Vương, cô ta nói gì cơ? Cô ta dám bảo tôi ra ngoài?”
Vương Cường lập tức sầm mặt, đi đến trước mặt tôi.
“Tô Niệm, cô đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Lâm tổng nhìn trúng cái mảnh đất này của cô là phúc đức ba đời nhà cô rồi.”
“Không phải hôm qua mồm to bảo hôm nay dọn sao? Còn lề mề cái gì?”
“Chuyển nhà không cần thời gian à?”
Tôi liếc nhìn chuỗi hạt bồ đề đang quay tít trên tay hắn.
“Hay là, Quản lý Vương ngay cả nửa ngày cũng không đợi được, muốn xắn tay vào dọn giúp tôi luôn?”
“Cô!”
Vương Cường chỉ thẳng tay vào mũi tôi, nhưng bị Lâm tổng cản lại.
“Thôi bỏ đi lão Vương, tính toán gì với thứ dân đen dưới đáy xã hội này.”
Lâm tổng moi từ trong túi xách ra một tấm danh thiếp, ném bẹt xuống bàn của tôi.
“Nhìn cái bộ dạng thảm hại của cô, chắc cũng chẳng có chỗ nào mà đi.”
“Đến cửa tiệm mới của tôi làm tạp vụ đi. Nể tình cô nhường chỗ cho tôi, tôi trả cho cô 10 ngàn lương cứng.”
Ả bịt miệng cười khúc khích.
“Nhưng mà nhớ tắm rửa cho sạch cái mùi phèn chua trên người đi nhé.”
Anh thợ chuyển nhà nghe chướng tai quá không chịu nổi.
“Mấy người ăn nói kiểu gì thế? Bà chủ Tô lúc nào cũng đối xử tử tế với anh em chúng tôi, mấy người nghĩ mình là cái thá gì!”
“Ô kìa, còn mang theo cả hai anh vệ sĩ cơ đấy?”
Lâm tổng đảo mắt trắng dã.
“Một lũ làm nghề bốc vác cục súc, cũng xứng lớn tiếng với tôi à.”
Tôi giơ tay cản anh thợ đang định xông lên.
“Anh ơi, cứ làm việc đi. Chó cắn người, người đâu thể cắn lại chó.”
Mặt Lâm tổng tức khắc méo mó, biến dạng.
“Cô chửi ai là chó?!”
“Ai tự nhột thì người đó là chó.”
Tôi gạt tấm danh thiếp của ả vào thùng rác.
“Quản lý Vương, mang khách VIP của anh ra ngoài. Không thì tôi báo cảnh sát tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp bây giờ.”
Vương Cường nghiến răng, chỉ tay vào tôi.
“Được. Tô Niệm, cô cứng lắm. Để tôi chống mắt lên xem cô cứng được bao lâu.”
Rồi hắn quay sang cười làm hòa với Lâm tổng.
“Lâm tổng, chúng ta qua văn phòng tôi uống ngụm trà đã. Đợi cô ta cút rồi chúng ta quay lại.”
Lâm tổng hừ lạnh một tiếng, nện gót giày bỏ đi.
Trước khi đi, ả cố tình đá đổ tấm biển quảng cáo dựng ngoài cửa.
Tấm biển đập vào cửa kính, phát ra một tiếng “xoảng” rõ to.
“Đồ giẻ rách.”
Hành lang lấy lại vẻ yên tĩnh.
Anh thợ chuyển nhà thở dài.
“Bà chủ Tô, cái ban quản lý này ép người quá đáng. Tiệm của cô buôn bán đang vào cầu thế, sao nói đuổi là đuổi được.”
“Không sao anh ạ. Cũ không đi thì mới làm sao tới.”
Tôi lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Lục Trầm.
“Bên anh tiến độ sao rồi?”
“Máy móc tháo xong hết rồi, đang bốc lên xe. Bên Vạn Tượng City dọn dẹp trắng đêm, tối nay có thể chuyển vào luôn.”
“Ok.”
Tôi cất điện thoại, nhìn cửa hàng đang dần bị dọn trống trơn.
Trên tường vẫn còn bức ảnh chụp chung vào ngày khai trương đầu tiên.
Lúc đó nơi này vẫn chỉ là một bãi hoang tàn, đến cả một người lao công cũng không có.
Tôi dẫn theo Tiểu Viên và mấy người nữa, tự cầm giẻ lau hì hục lau sạch từng ngóc ngách.
Bây giờ, ở đây chẳng còn lại gì cả.
2 giờ chiều.
Đồ đạc đóng gói hòm hòm rồi.
Tôi bảo thợ đẩy cái lò nướng công nghiệp to nhất hướng về phía thang máy chở hàng.
Bấm nút mỏi cả tay, cửa thang máy vẫn đứng im lìm bất động.
Bên cạnh dán một tờ giấy A4.
“Thang máy chở hàng đang bảo trì, tạm ngừng sử dụng.”
Người ký tên ở dưới là Ban quản lý tòa nhà.
Tôi nhìn tờ giấy đó, bật cười.
Vương Cường đang cố tình muốn chơi ác làm tôi buồn nôn đây mà.
Tầng ba, muốn vác cái lò nướng nặng mấy tạ đi thang bộ đi xuống là chuyện không tưởng.
Thang máy chở khách thì không nhét vừa.
Tôi rút điện thoại ra, gọi cho Vương Cường.
“Thang máy chở hàng bị làm sao?”
Vương Cường ngáp dài một cái trong điện thoại.
“Bảo trì chứ sao, không đọc thông báo à? Dây cáp lão hóa rồi, vì an toàn của mọi người, bắt buộc phải ngừng sử dụng.”
“Bao giờ sửa xong?”
“Cái này khó nói lắm. Có thể 3 ngày, có thể nửa tháng. Còn phải đợi điều linh kiện từ tỉnh khác về.”
Hắn hạ thấp giọng, trong giọng nói rặt mùi chế giễu bỡn cợt.
“Tô Niệm, tôi đã bảo rồi, mấy cái đống rác đó cô không dọn đi được đâu. Chi bằng cứ vứt lại đây, để Lâm tổng gọi người mua đồng nát đem bán đi cho.”
“Hoặc là, bây giờ cô qua văn phòng tôi, ngoan ngoãn xin lỗi tôi và Lâm tổng một câu.”
“Tâm trạng tôi mà vui, biết đâu cái thang máy này lại sửa xong ngay lập tức ấy chứ.”
Tôi cúp rụp máy.
Quay lại nhìn anh thợ.
“Anh ơi, cái lò nướng này bỏ đi, không lấy nữa.”
Anh thợ sững người.
“Bỏ á? Cái này hàng nhập khẩu đấy, bèo cũng phải mấy chục ngàn cơ mà!”
“Bỏ. Cứ để nó ở đây.”
Tôi chỉ tay vào đúng vị trí chính giữa hành lang, chắn chình ình ngay trước cửa ra vào của mặt bằng trống bên cạnh.
“Để đây.”
Anh thợ tuy không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Cái lò nướng khổng lồ như một tòa tháp sắt, tọa lạc vững chãi, bít kín hành lang.
Tôi vỗ vỗ tay phủi bụi.
“Đi, chúng ta xuống lầu.”
03
Sảnh lớn tầng một.
Tiệm vàng của mẹ tôi đã bị dọn sạch bách.
Mấy tên bảo vệ đang đứng chặn trước cửa, giằng co cãi cọ với mẹ tôi.
“Bà Lý, tiền đền bù hợp đồng bà chưa đóng đủ, đồ đạc không được chở đi hết.”
Đội trưởng bảo vệ cầm bộ đàm, đứng chặn ngang đầu xe tải.
Mẹ tôi đang ngồi trên xe lăn.
Đúng vậy, xe lăn.
Sáng nay bà vừa lượn qua bệnh viện xin cái giấy chứng nhận y tế bảo là thoát vị đĩa đệm tái phát, rồi thuê một cái xe lăn bắt người đẩy tới đây.
“Tiền đền bù? Tiền cọc của tôi còn gần 2 triệu đang nằm trong tài khoản của ban quản lý chúng mày kia kìa!”
Mẹ tôi giọng rống lên to như chuông đồng, chỉ thẳng mặt tên đội trưởng bảo vệ.
“Trừ tiền đền bù đi, chúng mày còn phải thối lại cho tôi gần 700 triệu nữa! Mau cút ra, đừng có làm lỡ giờ tôi đi khám bệnh!”
“Quản lý Vương nói rồi, quy trình hoàn tiền cọc phải đi mất ba tháng. Tiền đền bù thì hôm nay phải nộp tiền mặt.”
Đội trưởng bảo vệ nhất quyết không chịu lùi bước.
Tôi đi tới, đẩy hắn ra.
“Ba tháng? Trong hợp đồng ghi rõ là trong vòng 15 ngày làm việc sau khi chấm dứt hợp đồng phải hoàn trả tiền cọc.”
“Đó là thanh lý hợp đồng bình thường. Còn nhà các người là cố ý vi phạm hợp đồng!”
Giọng Vương Cường vang lên từ phía sau.
Hắn dắt theo mấy nhân viên ban quản lý, đủng đỉnh đi tới.
“Bà Lý, Tô Niệm, cả nhà các người đã bàn bạc thông đồng với nhau rồi đúng không?”
Vương Cường đưa mắt quét qua tiệm vàng trống huơ trống hoác.
“Tầng một trả mặt bằng, tầng ba trả mặt bằng. Sao, muốn liên minh lại để gây sức ép với tôi à?”
Hắn cười gằn một tiếng.
“Tôi nói cho các người biết, cái trung tâm thương mại này không thiếu vài khách lẻ như các người. Muốn đi thì cứ việc, nhưng tiền đền bù hợp đồng một xu cũng không được thiếu. Còn tiền cọc à? Cứ từ từ mà đợi quy trình nhé.”
Tôi nhìn hắn.
“Vương Cường, anh tưởng anh nắm thóp được chúng tôi rồi hả?”
“Đúng, tôi nắm thóp các người đấy.”
Hắn tiến lên một bước, gằn giọng.
“Nói thật cho cô biết, Lâm tổng không chỉ nhìn trúng tầng ba đâu. Vị trí ở tầng một này, cô ấy định lấy để làm cửa hàng Flagship (cửa hàng cao cấp nhất) luôn rồi.”
“Các người cút đi càng tốt, đỡ mất công tôi phải nghĩ cách đuổi.”
“Nhưng mà, muốn dọn đi êm xuôi á, không có cửa đâu.”
Hắn chỉ tay ra chiếc xe tải đỗ bên ngoài.
“Hôm nay cái xe này, không có lệnh của tôi thì đừng hòng ra khỏi cổng trung tâm thương mại.”
Lục Trầm từ cầu thang bộ bước ra.
Anh mặc áo thun đen bó sát, cơ bắp cuồn cuộn độn căng cả áo.
Phía sau là mười mấy anh huấn luyện viên thể hình dáng người cũng vạm vỡ y chang.
“Ai bảo không ra khỏi cổng được?”
Lục Trầm bước đến bên cạnh tôi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Cường.
Vương Cường phản xạ có điều kiện lùi lại nửa bước, nuốt nước bọt cái ực.
“Lục Trầm, anh đừng có làm bừa. Đây là xã hội pháp trị. Các người mà dám động tay động chân, tôi gọi cảnh sát ngay.”
“Gọi cảnh sát?”
Lục Trầm cười.