ĐUỔI TÔI ĐI, ĐỪNG HỐI HẬN!

CHƯƠNG 3



Anh rút từ trong túi áo ra một xấp ảnh, ném thẳng vào mặt Vương Cường.

“Anh xem đây là cái gì.”

Những bức ảnh rơi lả tả xuống đất.

Toàn là hóa đơn thu chi của ban quản lý tòa nhà.

“Hai năm qua, anh viện đủ mọi lý do để thu tiền bảo trì thiết bị, tiền vệ sinh hành lang, thậm chí còn đẻ ra cái loại phí chó má gì mà phí thanh lọc không khí nữa.”

Lục Trầm chỉ vào đống ảnh trên mặt đất.

“Những đồng tiền đó, có khoản nào được chuyển vào tài khoản công ty của trung tâm thương mại không? Chạy hết vào thẻ cá nhân của vợ anh rồi phải không.”

Mặt Vương Cường cắt không còn một giọt máu.

“Anh… anh nói hươu nói vượn! Cái này là làm giả!”

“Có làm giả hay không, cứ gọi cảnh sát tới xem là biết ngay.”

Cửa thang máy tầng năm mở ra.

Tô Dương dẫn theo một đám đàn em tóc xanh tóc vàng, đẩy lứa PC cuối cùng đi ra.

“Chị, anh rể. Em quay video lại hết rồi.”

Tô Dương quơ quơ chiếc điện thoại trên tay.

“Lúc nãy thằng cháu này chặn đường không cho đi, còn đòi tiền mặt. Quả này là tội tống tiền rồi nhỉ?”

Vương Cường hoảng loạn thật sự.

Hắn nhìn cơ bắp của Lục Trầm, rồi lại nhìn cái điện thoại trong tay Tô Dương.

Mồ hôi lạnh vã ra trên trán.

“Hiểu lầm… Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

Hắn vội vàng khom lưng đi nhặt đống ảnh dưới đất.

“Mọi người đều là chỗ quen biết cũ cả, đâu cần làm căng thế.”

“Tiền đền bù hợp đồng để tôi làm chủ, trừ thẳng vào tiền cọc. Số tiền còn lại, ngày mai tôi sẽ bảo kế toán chuyển khoản cho mọi người.”

Tôi nhìn cái bộ dạng tiểu nhân hèn hạ của hắn.

“Không cần ngày mai. Chuyển luôn bây giờ.”

“Bây giờ? Kế toán tan làm rồi…”

“Thế thì lấy tiền túi của anh ra mà ứng trước. Dù sao thì tiền anh tham ô cũng không ít mà.”

Lục Trầm tiến lên một bước.

Vương Cường giật thót mình, vội vàng lấy điện thoại ra.

“Tôi chuyển! Tôi chuyển ngay!”

Mười phút sau, gần 700 ngàn tinh teng báo về tài khoản.

Mẹ tôi đứng bật dậy khỏi xe lăn, vỗ vỗ ống quần.

“Nhanh gọn thế này từ đầu có phải xong không. Tổ phí phạm biểu cảm của bà.”

Bà dùng tay đẩy xe lăn, nghênh ngang bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Đám bảo vệ nhìn nhau, chẳng đứa nào dám chặn lại.

Xe tải nổ máy, từ từ lăn bánh ra khỏi bãi đỗ xe.

Tôi nhìn Vương Cường.

“Quản lý Vương, cái lò nướng ngoài hành lang tầng ba ấy, tặng anh đấy.”

“Giữ lại mà nướng thêm tí não cho Lâm tổng ăn nhé.”

Vương Cường nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn theo bóng lưng tôi.

“Tô Niệm, cô đừng có đắc ý. Rời khỏi chỗ này, để tôi xem cả nhà cô chết dở sống dở thế nào!”

04

Vạn Tượng City.

Tổ hợp trung tâm thương mại hoàn toàn mới, vừa mới mở cửa chạy thử được một tuần.

Cái trung tâm thương mại cũ kỹ đối diện tuy chiếm vị trí đắc địa, nhưng cơ sở vật chất rệu rã, ban quản lý thì nát bét.

Giám đốc chiêu thương của Vạn Tượng City là một người phụ nữ hơn 30 tuổi, tên Trần Phi.

Làm việc cực kỳ quyết đoán, sấm rền gió cuốn.

“Bà chủ Tô, tiệm vàng tầng 1, tiệm bánh tầng 3, phòng gym tầng 4, cyber game tầng 5. Cả nhà cô mang đến cho tôi một món quà lớn quá rồi đấy.”

Trần Phi đưa cho tôi một ly cà phê.

“Tiền thuê mặt bằng sẽ tính như những gì chúng ta đã bàn, miễn phí nửa năm đầu, các năm sau giảm 20%. Phí quản lý miễn phí 100%.”

“Cảm ơn Giám đốc Trần.”

“Đừng cảm ơn tôi. Là do chính lượng khách hàng trung thành của cô xứng đáng với cái giá này.”

Trần Phi chỉ tay ra ngoài cửa kính sát đất.

“Lưu lượng khách cuối tuần ở trung tâm thương mại cũ bên kia, ít nhất một nửa là nhắm đến các cửa hàng của nhà cô. Các cô vừa đi một cái, bên đó thành cái vỏ rỗng tuếch luôn.”

“Nhưng mà, tôi nghe nói cái cô Lâm tổng gì đó, bối cảnh không vừa đâu?”

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

“Chỉ là một con hot girl mạng dựa hơi bố nuôi đi lên thôi. Tưởng mở được cái quán trà sữa là làm ăn chân chính chắc.”

 

“Hôm nay cô ta đang phát tờ rơi trước cửa quán cũ của cô đấy.”

Trần Phi đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng.

Trong video, Lâm tổng mặc chiếc váy hai dây hở hang, cầm cái loa chĩa vào cửa hàng trống của tôi mà gào lên.

“Tiệm bánh Tô Ký ở tầng 3 do kinh doanh kém nên đã sập tiệm rồi nhé mọi người! Cuối tháng này, Cửa hàng Flagship Tinh Trà sẽ khai trương hoành tráng! Mua 1 tặng 1 toàn hệ thống!”

Bên cạnh còn dựng một tấm biển, viết to lù lù: “Uống Tinh Trà, làm người đẳng cấp. Nói không với bánh ngọt phèn chúa.”

Biển hiệu của tôi tuy đã bị tháo xuống, nhưng vết hằn trên tường vẫn còn nhìn rõ mồn một.

Ả thậm chí còn sai người tạt sơn đỏ lên tường, vẽ một chữ X chà bá.

“Cái con mụ này, gớm ghiếc thật đấy.” Trần Phi cau mày.

“Cứ để ả gào đi.”

Tôi đặt máy tính bảng xuống.

“Trèo càng cao, ngã càng đau.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở group wechat hội viên VIP của quán.

Trong group có hơn 5.000 người, toàn là fan ruột trung thành tôi tích lũy được suốt 2 năm qua.

Tôi soạn một tin nhắn.

“Gửi tất cả những người bạn đã luôn ủng hộ quán: Do ban quản lý cũ cố tình tăng giá thuê vô lý, cắt điện ép chuyển đi, cửa hàng chúng mình đã chính thức dọn khỏi địa chỉ cũ. Quán mới nằm ở tầng 3 Vạn Tượng City đối diện. Để bù đắp thời gian chờ đợi của mọi người, trong tháng đầu tiên khai trương cửa hàng mới, toàn bộ hội viên cũ nạp tiền sẽ được nhân đôi tài khoản, giảm giá 50% toàn bộ menu.”

Đính kèm là bản đồ vị trí cửa hàng mới và ảnh tiến độ thi công.

Tin nhắn vừa gửi đi, group chat bùng nổ.

“Đệch! Thảo nào hôm qua định qua mua bánh mà thấy đóng cửa! Ban quản lý khốn nạn thế!”

“Tăng giá thuê còn cắt điện á? Đây là cái thói lưu manh xã hội đen gì vậy!”

“Ủng hộ chị Niệm! Bên Vạn Tượng City không gian đẹp hơn nhiều, em chê cái trung tâm cũ nát bươm kia lâu rồi!”

“Hôm qua em đi ngang qua, thấy có cái con dở hơi Tinh Trà gì đó đang phát tờ rơi, còn đạp tiệm của chị Niệm xuống cơ. Tởm lợm, thề không bao giờ uống!”

Tôi nhìn những tin nhắn nhảy liên tục trên màn hình, mỉm cười nhẹ.

Đây mới chỉ là bước đầu.

Tôi quay sang nói với Trần Phi.

“Giám đốc Trần, cái màn hình LED bự chảng ngoài mặt tiền của Vạn Tượng, cô cho tôi mượn dùng một ngày được không?”

“Cô định làm gì?”

“Lên cái đồng hồ đếm ngược chuyển nhà.”

Trần Phi bật cười.

“Không thành vấn đề. Miễn phí cho cô luôn.”

Ngày hôm sau.

Ngay đối diện trung tâm thương mại cũ.

Trên tấm màn hình LED khổng lồ rộng hàng trăm mét vuông của Vạn Tượng City, hiện lên một tấm poster.

Nền đen chữ trắng.

“Đếm ngược 3 ngày:【Tiệm Bánh Tô Ký】,【Tiệm Vàng Lý Thị】,【Phòng Gym Trầm Quang】,【Cyber Game Cực Quang】 chính thức đổ bộ Vạn Tượng City.”

Dưới cùng của tấm poster, một dòng chữ size siêu nhỏ đập vào mắt:

“Cảm ơn chủ cũ đã tha mạng, để chúng tôi tìm được bến đỗ tuyệt vời hơn.”

Con phố này là tuyến đường sầm uất nhất trung tâm thành phố.

Poster vừa lên sóng, tất cả những người đi ngang qua đều nhìn thấy rõ mồn một.

Lúc Vương Cường nhìn thấy tấm poster đó, hắn đang ngồi uống trà trong văn phòng.

Nghe bảo vệ kể lại, hắn phun thẳng ngụm trà vào màn hình máy tính.

Sau đó lao ra khỏi văn phòng như một thằng điên.

05

Vương Cường đứng ở cổng chính trung tâm thương mại, ngẩng đầu nhìn tấm màn hình LED khổng lồ phía đối diện.

Những tảng mỡ trên mặt hắn giật giật.

“Tiệm vàng Lý Thị… Phòng Gym Trầm Quang… Cyber Game Cực Quang…”

Hắn lẩm bẩm một mình, như thể lúc này mới ngộ ra chân lý.

“Bọn họ… Bọn họ là người một nhà?!”

Hắn túm chặt lấy cổ áo tên bảo vệ bên cạnh.

“Tầng một, tầng bốn, tầng năm! Tất cả bọn họ đều chuyển sang đối diện rồi?!”

Tên bảo vệ sợ đến lắp bắp.

“Quản… Quản lý Vương, anh không biết sao? Hôm qua họ đi theo đoàn xe chở đồ đi cùng nhau mà…”

 

“Tao biết cái đéo gì! Tao tưởng chúng nó chỉ hùa nhau vào phá rối tao thôi!”

Vương Cường thô bạo đẩy tên bảo vệ ra, rút điện thoại bấm số.

Tay run lẩy bẩy đến mức bấm sai mật khẩu mấy lần.

Hắn gọi cho ông chủ.

Ông chủ của trung tâm thương mại này quanh năm ở nước ngoài, bình thường chỉ xem báo cáo tài chính chứ không nhúng tay vào việc vận hành.

“Alo? Sếp ạ…”

“Vương Cường đấy à, sao thế?”

“Cái đó… trung tâm thương mại nhà mình, có mấy khách thuê vừa trả mặt bằng.”

“Trả thì thôi, cứ theo hợp đồng mà thu tiền đền bù. Mau chóng đi tìm người khác thế vào đi.”

“Nhưng mà… họ trả cùng một lúc. Hơn nữa, đều chuyển sang cái Vạn Tượng City đối diện rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.

“Ai trả?”

“Tiệm vàng ở tầng một, tiệm bánh ở tầng ba, phòng gym ở tầng bốn, với cả cái cyber game ở tầng năm…”

“Mày điên rồi à?!”

Giọng của ông chủ đột ngột rít lên, đinh tai nhức óc đến mức Vương Cường phải để điện thoại ra xa.

“Bốn cái cửa hàng đó đóng góp tới 40% lưu lượng khách cho trung tâm thương mại này! Mày thả cho chúng nó đi hết một lượt?!”

“Sếp ơi, là do chúng nó tự đòi đi! Với lại cái chỗ tầng ba ấy, em đã cho Tinh Trà thuê lại rồi, giá gấp đôi…”

“Mày ăn nói xằng bậy! Tinh Trà là cái thá gì? Có đọ lại được với độ kết dính khách hàng của mấy cửa hàng lâu năm kia không? Tao nói cho mày biết Vương Cường, vụ này mày mà xử lý không êm đẹp, mày cứ việc cuốn gói cút xéo cho tao!”

Cuộc gọi bị cúp thẳng thừng.

Vương Cường ngồi phịch xuống bậc con sư tử đá ở cổng, mồ hôi vã ra như tắm.

Đúng lúc đó, một chiếc Porsche màu đỏ đỗ lại bên đường.

Lâm tổng bước xuống trên đôi giày cao gót.

“Lão Vương, làm gì đấy? Nắng nôi thế này ra đây phơi thây à.”

Ả liếc nhìn tấm màn hình LED bên đường đối diện.

“Ôi dào, mấy cái cửa tiệm giẻ rách này còn bày đặt làm đếm ngược đồ, tưởng mình là cái rốn vũ trụ chắc.”

Vương Cường như người chết đuối vớ được cọc, vồ lấy cánh tay Lâm tổng.

“Lâm tổng! Cái hãng Tinh Trà của cô, khai trương thì kéo được bao nhiêu khách tới?”

“Làm gì mà mặt xanh như đít nhái thế. Tôi có tận 2 triệu follower trên mạng đấy nhé! Tôi mà lên bài nhá hàng một cái, fan của tôi khéo giẫm sập cái trung tâm thương mại này luôn!”

Lâm tổng hất tóc đầy tự đắc.

“Anh cứ chống mắt lên mà xem, ngày mai khai trương chạy thử, tôi cho anh mở mang tầm mắt thế nào gọi là đỉnh lưu.”

Vương Cường nuốt nước bọt, thâm tâm cũng vớt vát được chút hy vọng.

“Được, được. Lâm tổng, trăm sự nhờ cô cả.”

Ngày hôm sau.

Tinh Trà khai trương chạy thử.

Lâm tổng quả thật cũng chịu chi, thuê hẳn mấy đội múa lân, còn dựng một cái sân khấu to đùng trước cửa.

Ả ăn mặc mát mẻ, đứng trên sân khấu livestream.

“Các người anh em thiện lành ơi, cửa hàng Flagship offline đầu tiên của Tinh Trà hôm nay chính thức khai trương rồi nha! Toàn bộ menu mua 1 tặng 1, mau đến check-in nào!”

Tuy nhiên, đời không như là mơ.

Chương trước Chương tiếp
Loading...