Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
GIẢ CHẾT RỜI ĐI, ANH PHÁT ĐIÊN VÌ TÔI
Chương 3
Ngày xưa tôi vốn đã không thích những nơi xa hoa phù phiếm thế này.
Rời đi lâu như vậy, cả ngoại hình lẫn khí chất của tôi đều thay đổi không ít nên người khác càng không ai nhận ra.
Thế là tôi tìm một cái ghế sofa, thoải mái ngồi xuống.
Hơn nửa tiếng sau khi buổi tiệc bắt đầu, cửa ra vào bỗng náo động.
Nghe nói có nhân vật lớn đến.
Tôi tò mò trong lòng, người gì mà khiến họ căng thẳng đến vậy.
Lén ló đầu trong đám đông kết quả lại nhìn thấy Thẩm Mặc trong bộ vest.
Không biết có phải phát hiện ra gì không, anh đột ngột nhìn về phía tôi.
Tôi lập tức ngồi thụp xuống, tránh ánh mắt của anh.
Đáng sợ.
Thật sự quá đáng sợ.
Dù đã cách nhiều năm như vậy, nỗi sợ về anh vẫn khắc sâu trong xương cốt.
Thậm chí vì ánh mắt anh bây giờ còn sắc bén hơn trước, mà khiến cho tôi càng thấy sợ hơn.
Chỉ một cái nhìn vừa rồi, mà tôi đã nhận ra anh khác xưa rất nhiều.
Gầy hơn, dáng người cũng cao ráo hơn một chút.
Ánh mắt sắc lạnh, vô tình hơn trước cũng đủ khiến người ta đông cứng hóa đá.
Trên tay đeo một đôi găng tay da, chỉ nhìn thôi là đã biết bệnh sạch sẽ lại nặng thêm.
Tóc vuốt ngược gọn gàng.
Kết hợp với bộ vest thẳng thớm, toát ra khí chất trưởng thành rõ rệt.
Tôi không kịp nhìn kỹ thêm mà đã quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Ngồi xổm trong buồng vệ sinh nữ nửa tiếng.
Lúc bước ra, lại gặp một gương mặt quen thuộc.
Đinh Khả nhìn thấy tôi, chỉ hơi ngạc nhiên một chút, rất nhanh đã trở lại bình thường.
Bộ váy trắng trên người cô ta lấp lánh ánh sáng, khiến làn da càng thêm trắng sáng.
Đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.
Cô ta cong môi cười, lịch sự nói:
"Lâu rồi không gặp, Tống An Nhiên."
Tôi cũng cười:
"Xin lỗi, tôi không phải Tống An Nhiên, cô nhận nhầm người rồi."
Tôi rất tự tin vì năm năm qua đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn.
Ngay cả lúc vừa xuống máy bay, ba mẹ tôi nhìn tôi cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Chỉ cần tôi không thừa nhận, thì ai dám nói tôi là Tống An Nhiên?
Huống hồ chúng tôi vốn cũng không thân.
Chỉ quen nhau hơn một tháng, cô ta chắc sẽ không hiểu rõ tôi.
Không biết cô ta có tin hay không mà tôi chỉ thấy cô ta đã quay đầu đi…
"Cô rất giống một người quen của tôi, nhưng cô ấy đã c.h.ế.t rồi. Người c.h.ế.t thì không nên đột nhiên xuất hiện khiến người ta khó chịu, cô thấy đúng không?"
Rõ ràng cô ta không tin.
Trong lời nói ngầm tỏ ý tôi không nên quay lại.
Tính nóng trong tôi lập tức nổi lên.
Tôi quay đầu:
"Tôi là người theo chủ nghĩa duy vật, không tin chuyện ma quỷ. Chỉ là tôi nghĩ, nếu một người không làm chuyện gì khuất tất, thì sao lại sợ quỷ đến quấy nhiễu?"
Cô ta nhếch môi.
"Cô còn lanh mồm lanh miệng hơn người quen của tôi."
"Tôi coi như là cô đang khen tôi vậy."
Cô ta cười lạnh nhìn tôi.
Điện thoại trên bồn rửa tay vang lên.
Cô ta liếc nhìn một cái, chỉnh lại tóc mái, rồi đắc ý nói:
"Trò chuyện với cô rất vui, nhưng vị hôn phu của tôi đang tìm tôi, tôi đi trước."
Cô ta nhấn mạnh ba chữ vị hôn phu.
Tôi nghe xong, khựng lại một giây.
Vị hôn phu?
Không hổ là nam nữ chính, tiến độ nhanh thật.
Cũng may lúc đó tôi đã rời đi.
Nếu không bây giờ có lẽ đã là ngày c.h.ế.t của tôi rồi.
Chương 4
Phản ứng của tôi bị cô ta thu hết vào mắt.
Trong mắt lộ ra chút khinh miệt, rồi quay người rời đi.
Chưa đi được bao xa cô ta đã bị một bóng lưng cao lớn ôm vào lòng.
Thẩm Mặc cũng đã thay đổi rất nhiều.
Trong bóng lưng đó đã không còn thấy chút dấu vết nào của trước kia nữa.
Tôi lại đứng ở cửa thêm một lúc.
Cho đến khi có người đi ngang qua, tôi mới như tỉnh mộng mà bước đi.
Chân lại tê rồi.
Chỉ có thể từng bước, từng bước chậm rãi di chuyển.
Tôi gọi điện bảo mẹ cho người đến đón.
Bà ậm ừ hai tiếng rồi nhanh ch.óng cúp máy.
Bên kia mơ hồ vang lên hai tiếng “cạch” giòn.
Nghe như tiếng mạt chược, cũng giống như có thứ gì đó rơi xuống đất.
Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an.
Tôi vội gọi cho ba, bảo ông đi xem tình hình.
Giọng ông rất bình thường, thậm chí còn mang theo ý cười:
"Không sao đâu, ba với mẹ con đang ở cùng nhau. Vừa nãy mẹ con đ.á.n.h mạt chược thắng lớn, đợi con về sẽ mua đồ ngon cho con."
"Con hơn hai mươi rồi, đừng dùng đồ ăn để dụ con nữa được không?"
"Ôi trời, tại con rời nhà sớm quá, trong mắt ba mẹ con vẫn là đứa mười bảy tuổi thôi."
Mỗi lần nhắc đến chuyện này, tôi lại không biết nói gì.
Tôi để điện thoại ra xa, đợi ông lải nhải xong rồi mới hỏi:
"Cho con số điện thoại tài xế đi, ngoài trời lạnh, con không muốn đứng chờ."
"Ba đã đưa số con cho cậu ta rồi, đến nơi cậu ta sẽ gọi cho con."
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa.
Trong lòng vẫn thấy hoảng loạn.
Tim đập thình thịch, như sắp có chuyện xấu xảy ra.
Ánh mắt quét một vòng trong buổi tiệc, tôi nhìn thấy Đinh Khả đang trò chuyện với người khác ở góc phòng.
Người đàn ông kia ôm lấy cô ta, thân mật hôn lên mu bàn tay cô ta.
Bóng lưng khẽ động, bị Đinh Khả kéo đi sâu hơn vào bên trong.
Mọi thứ đều rất bình thường.
Tôi chỉ có thể quy cảm giác bất an này thành di chứng của chuyến bay dài.
Mười phút sau, một số lạ gửi tin nhắn:
"Tiểu thư Tống, xe đã đến, cô có thể ra ngoài. Biển số XXXXX."
Trước khi đứng dậy ra ngoài, tôi lại nhìn về phía Đinh Khả.
Cô ta cũng quay đầu nhìn tôi, khẽ nhướng mày, đầy vẻ khiêu khích.
Ra khỏi hội trường, luồng không khí nóng lạnh xen kẽ khiến tôi rùng mình.
Dù không lạnh bằng mùa đông ở Ý, nhưng vẫn khiến người ta thấy lạnh lẽo.
Trước khi lên xe, tim tôi đập càng dữ dội hơn.
Cẩn thận vẫn hơn, tôi lại gọi cho ba mẹ.
"Đúng đúng, chính là chiếc xe này, hôm nay con sao mà lắm lời vậy?"
"Không phải lắm lời, là cẩn thận. Con cứ có cảm giác không lành."
"Cảm giác gì?"
"Không biết… chắc là đói rồi. Hai người làm gì đó cho con ăn đi, con về ăn."
Cúp máy, tôi mở cửa xe ngồi vào.
Trong xe rất ấm, thoang thoảng mùi hoa dành dành.
Đó là mùi hương tôi thích nhất.
Tôi có chút ngạc nhiên, không ngờ ba mẹ lại để tâm đến tôi như vậy.
Nếu không, tôi còn tưởng mình là con nhặt về.
Xe bắt đầu chạy, tôi mới phát hiện tài xế đeo khẩu trang, đường nét khuôn mặt có gì đó rất quen.
Ánh mắt chậm rãi dừng trên tay anh ta… thì tôi nhìn thấy đôi găng da đặc biệt kia.
Tôi đột ngột ngẩng đầu thì bắt gặp ánh mắt anh ta trong gương chiếu hậu.
Khóe mắt hơi nhướng lên, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
Ngay giây sau “cạch” một tiếng, cửa xe bị khóa lại.
Anh ta tháo khẩu trang.
"Tống An Nhiên, lâu rồi không gặp."
Trước mắt tôi tối sầm lại, lập tức trốn ra sau ghế.
Anh ta rõ ràng đã đ.á.n.h giá quá cao dũng khí của tôi.
Tôi căn bản không dám nhảy xe, cần gì phải khóa cửa.
"Ha ha…" tôi cười gượng, vẫn cố cãi:
"Ai là Tống An Nhiên vậy, tôi không biết người đó."
"Có cần anh gọi điện cho ba mẹ em xác nhận không?"
Tôi lập tức hiểu mình bị ba mẹ bán đứng rồi.
Răng ngứa ngáy, chỉ muốn c.ắ.n người.
Tôi cười gượng hai tiếng, quay đầu điên cuồng gửi tin nhắn mắng người.
Thậm chí còn nhắn cho Lâm Xán cầu cứu.
Lâm Xán rất nhanh trả lời:
"Xin lỗi nha, tớ là loại người thấy lợi quên nghĩa."
"Anh ta đã ký hết hợp đồng ba năm tới của nhà họ Thẩm cho tớ rồi."
"Bên A cũng khá tốt đó, cậu cho anh ta thêm cơ hội đi."
Tôi hạ cửa kính xe, ngồi một mình trong gió mà hóa đá.
Mấy năm nay, Hải Thành thay đổi rất nhiều.
Xe chạy ra khỏi trung tâm thành phố, tôi bắt đầu thấy choáng.
Dứt khoát buông xuôi, nằm xuống ngủ luôn.
Có lẽ vì chuyến bay dài quá mệt… hoặc cũng có thể vì cảm giác quen thuộc kia.
Tóm lại, vừa nhắm mắt tôi đã nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
Tôi ngủ một giấc rất ngon.
Khi tỉnh lại, đã ở trong phòng.
Trên đầu là ánh đèn vàng ấm áp, trong không khí còn thoang thoảng mùi thức ăn thơm đến chảy nước miếng.
Tôi thận trọng ló đầu ra.
Nhìn thấy Thẩm Mặc đang nấu ăn trong bếp.
Đã dám để tôi một mình trong phòng vậy thì đừng trách tôi chạy.
Tôi nhẹ tay nhẹ chân mở cửa sổ, gió lạnh ùa vào, thổi cửa kêu kẽo kẹt một tiếng.
Tim tôi giật mạnh.
Nhân lúc chưa bị phát hiện, tôi lập tức trèo ra ngoài.
Rồi tôi nhìn thấy bốn phía tối đen.
Giống như âm phủ vậy.
Ngoài căn nhà này ra, xung quanh mấy cây số không có lấy một ánh đèn.
Lắng nghe kỹ, thậm chí còn nghe thấy tiếng sói tru từ xa.
Xe thì đậu bên cạnh nhưng cửa đã khóa c.h.ặ.t.
Không còn cách nào, tôi đành quay lại.
Cẩn thận trèo vào trong.
Vừa xoay người đã chạm ngay ánh mắt của Thẩm Mặc ở cửa.
Anh dựa vào khung cửa, nhìn tôi với vẻ đầy hứng thú.
"Sao không chạy nữa? Không muốn à?"
Tôi giả vờ bình tĩnh, ho nhẹ:
"Khụ… lâu rồi không gặp, ở lại ôn chuyện một chút."
Anh nhếch môi cười lạnh, rồi quay người đi.
"Ra ăn cơm."
Tôi nhìn theo bóng lưng anh, đá đá vào không khí hai cái.
Tôi lớn thế này rồi mà còn dùng giọng điệu quản giáo đó nói chuyện với tôi.