Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoa Vô Dương – Ngọc Tuyết Cung
Chương 3
Phong ba trong mắt hắn hóa thành đau đớn cùng hối hận.
Như vậy là đủ.
Ta không muốn tiếp tục dây dưa cùng hắn.
Ta khẽ khuỵu gối, hành một lễ cáo lui không thể chê vào đâu được.
“Thái hậu, hoàng thượng, nếu không còn việc gì, dân nữ xin phép cáo lui.”
Hoàng đế dường như cũng nhìn ra những dòng chảy ngầm đang cuộn trào nơi đây.
Người chỉ muốn nhanh chóng kết thúc màn nháo kịch này.
“Chuẩn.”
“Thẩm chưởng quỹ đường xa mệt nhọc, sớm trở về nghỉ ngơi đi.”
“Tạ ơn hoàng thượng.”
Ta đứng thẳng người, xoay lưng rời đi.
Không nhìn Tiêu Quyết thêm một lần nào.
Cũng không liếc Liễu Như Yên lấy một cái.
Từ đầu đến cuối, sống lưng ta luôn thẳng tắp.
Như một cây trúc xanh vĩnh viễn không bị ép cong.
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia vẫn đuổi theo sau lưng ta.
Cho đến khi ta bước ra khỏi Thái Hòa điện, tan vào màn đêm.
Ngồi lên xe ngựa hồi phủ.
Xuân Hòa nhìn ta với vẻ hả hê.
“Tiểu thư, vừa rồi người thật quá lợi hại!”
“Phải đối xử với bọn họ như vậy mới đúng!”
“Vị nhiếp chính vương kia, còn cả vương phi nữa, sắc mặt khó coi như vừa nuốt phải ruồi!”
Ta tựa vào đệm mềm, nhắm mắt lại.
Lợi hại sao?
Có lẽ vậy.
Thế nhưng vì sao lòng ta lại mệt mỏi đến thế.
Như thể đã dùng cạn toàn bộ khí lực.
Tiêu Quyết.
Cái tên ấy giống như một chiếc gai.
Ta từng nghĩ mười năm đủ để nó mài mòn tan biến trong máu thịt ta.
Không ngờ, nó vẫn luôn ở đó.
Chỉ là bị ta chôn giấu thật sâu, thật sâu.
Hôm nay, chính tay hắn đào nó lên.
Liền d /a liền th /ịt, m /áu chảy đầm đìa.
Bên ngoài xe ngựa là ánh đèn phồn hoa của kinh thành.
Bên trong xe là một mảnh tĩnh lặng lạnh lẽo.
Ta khẽ thở ra một hơi.
Thẩm Thanh Nguyệt, đừng sợ.
Ngươi đã không còn là ngươi của mười năm trước nữa.
Sẽ không còn ai có thể tổn thương ngươi thêm lần nào.
Ngày mai.
Ngày mai sẽ vào cung từ biệt hoàng đế.
Nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này.
Trở về Giang Nam của ta.
Trở về Thanh Nguyệt Cư của ta.
Nơi ấy mới là nhà của ta.
08
Tin tức ta hồi kinh rốt cuộc vẫn truyền về phủ họ Thẩm.
Gia chủ hiện tại của phủ họ Thẩm, vị đường huynh xa của ta, suốt đêm đưa bái thiếp đến.
Sáng sớm hôm sau đã mang theo phu nhân chờ sẵn ngoài cửa phủ ta.
Tư thái hạ thấp đến cực điểm.
Ta đã gặp bọn họ.
Tại thiên sảnh.
Bọn họ hết lời lấy lòng và nịnh bợ ta.
Trong từng câu chữ không ngừng ám chỉ, mong ta niệm tình đồng tông mà nâng đỡ phủ họ Thẩm đang ngày một sa sút.
Ta lặng lẽ nghe.
Không đồng ý, cũng không từ chối.
Mười năm trước, khi ta và Tiêu Quyết hòa ly.
Phủ họ Thẩm coi ta là sỉ nhục, nhanh chóng vạch rõ ranh giới cùng ta.
Khi phụ thân mẫu thân ta còn tại thế, bọn họ cũng chưa từng giúp đỡ lấy nửa phần.
Nay thấy ta vinh quy, lại muốn bám víu.
Thật nực cười.
Ta cho bọn họ một ít ngân lượng.
Không nhiều không ít.
Đủ để bọn họ sống thể diện, nhưng không đủ để hoang phí vô độ.
Coi như trả hết chút tình phân cuối cùng.
“Sau này, đừng đến nữa.”
Đó là câu cuối cùng ta nói với bọn họ.
Sắc mặt vị đường huynh lúc xanh lúc trắng.
Rốt cuộc vẫn cầm ngân phiếu, ảm đạm rời đi.
Tiễn bọn họ xong.
Ta bắt đầu chuẩn bị dâng thẻ bài vào cung, xin diện thánh từ biệt.
Thế nhưng thẻ bài của ta đưa lên rồi, lại như đá chìm đáy biển.
Liên tiếp ba ngày, không có chút hồi âm.
Trong lòng ta dấy lên một dự cảm không lành.
Xuân Hòa cũng bắt đầu sốt ruột.
“Tiểu thư, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Trong cung sao lại không có chút tin tức nào?”
Ta lắc đầu.
Không phải trong cung không có tin tức.
Mà là có người không muốn để ta rời đi.
Trong cả kinh thành, người có năng lực ấy, cũng có động cơ ấy.
Chỉ có một người.
Tiêu Quyết.
Nhận thức này khiến lòng ta rối loạn.
Ta không ngờ mười năm trôi qua.
Hắn vẫn bá đạo như vậy, vẫn cố chấp như vậy.
Hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Giữ ta lại kinh thành thì có lợi gì cho hắn?
Là muốn bù đắp sự hổ thẹn năm xưa?
Hay chỉ đơn giản là không muốn ta sống an nhàn?
Ta đoán không ra.
Cũng không muốn đoán.
Ở một bên khác.
Phủ nhiếp chính vương.
Tiêu Quyết và Liễu Như Yên bộc phát trận cãi vã kịch liệt nhất trong mười năm thành hôn.
Nguyên do, tự nhiên là vì ta.
“Vương gia, rốt cuộc người có ý gì?”
Liễu Như Yên đỏ hoe mắt, chất vấn hắn.
“Người tại cung yến, trước mặt văn võ bá quan, khiến thiếp mất hết thể diện!”
“Người có biết bên ngoài hiện giờ đang bàn tán thiếp thế nào không?”
“Bọn họ nói, thiếp thân là nhiếp chính vương phi, chỉ là kẻ thay thế không thể lộ ra ánh sáng!”
“Nói rằng Thẩm Thanh Nguyệt vừa trở về, người liền không cần thiếp nữa!”
Tiêu Quyết bực bội xoa mi tâm.
“Đủ rồi!”
“Ta không hề không cần nàng.”
“Ta chỉ là…”
Hắn chỉ là gì?
Chính hắn cũng không nói rõ được.
Hắn chỉ là nhìn thấy bộ dáng vân đạm phong khinh của Thẩm Thanh Nguyệt, liền cảm thấy vô cùng chói mắt.
Nàng dựa vào điều gì mà có thể sống tốt đến vậy?
Nàng dựa vào điều gì mà có thể dễ dàng buông bỏ quá khứ như thế?
Nàng dựa vào điều gì mà có thể quên hắn sạch sẽ, không còn lưu lại nửa phần dấu vết?
Hắn không cam lòng.
Hắn không tin.
Mười năm nay, mỗi lần nửa đêm mộng hồi, hắn thường nhớ đến đêm tuyết lớn năm ấy.
Nhớ đến thân thể nàng nằm trong vòng tay hắn, dần dần lạnh đi.
Nỗi đau ăn mòn vào xương cốt ấy, mười năm chưa từng giảm bớt.
Hắn cho rằng nàng cũng như vậy.
Nhưng hắn đã sai.
Nàng sống còn rực rỡ hơn bất kỳ ai.
Thậm chí so với hắn, vị nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã này, còn tiêu sái hơn, còn tự tại hơn.
Vì sao?
“Vương gia, có phải người vẫn còn yêu nàng không?”
Câu truy vấn của Liễu Như Yên kéo hắn trở về thực tại.
Yêu ư?
Hắn không biết.
Hắn chỉ biết, hắn không thể để nàng cứ thế rời đi.
Hắn còn chưa hỏi rõ.
Năm đó, vì sao nàng quyết tuyệt như vậy.
Mười năm này, nàng đã sống ra sao.
“Nàng mệt rồi, về nghỉ trước đi.”
Hắn né tránh câu hỏi của nàng, trong giọng nói tràn đầy mệt mỏi.
Liễu Như Yên nhìn hắn.
Người nam nhân mà nàng đã yêu suốt nửa đời.
Giờ khắc này, lại khiến nàng cảm thấy xa lạ đến vô cùng.
Nàng cười thảm một tiếng.
“Được, ta đi.”
“Tiêu Quyết, ngươi đừng hối hận.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Trong thư phòng, chỉ còn lại một mình Tiêu Quyết.
Hắn bước tới bên cửa sổ, nhìn vầng trăng nơi chân trời.
Thanh lãnh, cô tịch.
Giống hệt ánh mắt Thẩm Thanh Nguyệt nhìn hắn mười năm trước.
Hắn cầm lấy mật báo trên bàn.
Trên đó ghi chép tỉ mỉ toàn bộ những gì Thẩm Thanh Nguyệt đã trải qua suốt mười năm.
Từ Giang Nam đến kinh thành.
Từ hai bàn tay trắng, đến phú khả địch quốc.
Mỗi một dòng chữ đều khiến người ta chấn động.
Hắn từng cho rằng nàng chỉ là một đóa tơ hồng leo bám, cần dựa vào hắn mới có thể sinh tồn.
Không ngờ nàng lại là một cây đại thụ vươn trời.
Chỉ một mình cũng có thể chống đỡ cả một khoảng trời.
Thậm chí so với hắn nơi triều đường chém g /iết, còn gian nan hơn, còn rực rỡ hơn.
Hắn chậm rãi siết chặt nắm tay.
Thẩm Thanh Nguyệt.
Đời này, ta sẽ không buông tay nữa.
Tuyệt đối không.
09
Thẻ bài từ biệt, vẫn không có hồi âm.
Ta hiểu, con đường ôn hòa là không thể rời đi được nữa.
Đã vậy, chỉ còn có thể dùng cách của riêng ta.
Ta bắt đầu âm thầm an bài.
Chuyển dần sản nghiệp tại kinh thành.
Đưa những nô bộc trung thành ra khỏi thành trước.
Người của ta, tiền của ta, đều phải an toàn mang về Giang Nam.
Kinh thành giống như một tấm lưới khổng lồ.
Mà Tiêu Quyết chính là kẻ dệt lưới.
Hắn muốn giam ta lại.
Ta sẽ từ trong tấm lưới ấy xé mở một lỗ hổng.
Ngày hôm đó.
Ta đang ở trong phủ kiểm đối những khoản sổ cuối cùng.
Quản gia vội vàng đến bẩm báo.
“Tiểu thư, trong cung có người đến.”
“Nói rằng nhiếp chính vương điện hạ cho mời.”
Tay ta cầm bút khẽ khựng lại một nhịp.
Điều phải đến, rốt cuộc vẫn đến.
“Biết rồi.”
Ta đặt bút xuống, chỉnh lại y phục.
Thần sắc bình thản, không gợn sóng.
Xuân Hòa lại căng thẳng đến mức không yên.
“Tiểu thư, người thật sự muốn đi sao?”
“Có khi nào đó là Hồng Môn yến?”
Ta mỉm cười.
“Là Hồng Môn yến, cũng phải đi.”
“Tránh được mùng một, không tránh được ngày rằm.”
“Đi xem thử, rốt cuộc hắn định giở trò gì.”
Đến đón là xe ngựa của vương phủ.
Kín đáo, nhưng không mất phần xa hoa.
Suốt đường đi thông suốt không cản trở, trực tiếp tiến vào hoàng thành.
Cuối cùng dừng trước một cung uyển thanh nhã.
“Lãm Nguyệt Hiên”.
Ta nhìn ba chữ trên tấm biển, ánh mắt khẽ dao động.
Nơi này là một viện lạc khá hẻo lánh trong cung.
Tiền kiếp, khi ta cùng hắn xử lý công vụ, thỉnh thoảng từng ghé nơi đây nghỉ chân.
Bởi vì nơi này yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Hắn đưa ta đến đây làm gì?
Hoài niệm ư?
Thật nực cười.
Ta theo thái giám dẫn đường, bước vào trong.
Trong viện trồng đầy mai thụ.
Dù chưa đến mùa hoa, nhưng có thể tưởng tượng ra cảnh hồng mai nở rộ vào đông, hẳn đẹp đến nhường nào.
Tiêu Quyết đứng dưới rừng mai ấy.
Hắn đã thay bộ triều phục uy nghiêm.
Khoác lên mình thường phục màu nguyệt bạch.
Hai tay chắp sau lưng, dáng người thẳng như tùng.
Nghe tiếng bước chân, hắn chậm rãi xoay người.
Bốn mắt chạm nhau.
Không còn khí thế giương cung bạt kiếm nơi cung yến.
Nhưng bầu không khí lại càng thêm nặng nề.
Hắn phất tay, cho toàn bộ hạ nhân lui ra.
Trong viện rộng lớn, chỉ còn lại hai chúng ta.
“Ngươi dường như không hề bất ngờ.”
Hắn mở lời trước, giọng trầm thấp.
“Vương gia tốn công mời ta đến, hẳn không phải chỉ để mời ta uống trà.”
Ta nhàn nhạt đáp.
“Ngươi vẫn thông minh như vậy.”
Hắn tự giễu cười một tiếng.
“Cũng vẫn lanh lợi như xưa.”
Hắn tiến về phía ta vài bước.
Hương long diên nhàn nhạt quẩn quanh nơi đầu mũi ta.
Quen thuộc đến mức khiến tim ta khẽ rung.
Ta theo bản năng lùi lại một bước.
Giữ khoảng cách an toàn với hắn.
Động tác rất nhỏ ấy lại như kim nhọn đ /âm vào mắt hắn.
Hắn dừng bước, nhìn ta thật sâu.
“Vì sao ngươi lại tránh ta?”
“Ta không tránh vương gia.” ta đáp, “Ta chỉ là giữ đúng lễ nghĩa quân thần.”
“Vương gia là quân, dân nữ là thần.”
“Lẽ ra phải giữ khoảng cách.”
“Lễ nghĩa quân thần?” hắn cười lạnh một tiếng, “Thẩm Thanh Nguyệt, giữa ta và ngươi, đâu chỉ là quân thần?”
“Chúng ta từng là phu thê!”
“Đó là chuyện của tiền kiếp.” ta sửa lời hắn, “Vương gia chẳng lẽ nhớ lầm rồi sao?”
“Chúng ta là ch /ết qua một lần, rồi mới trọng sinh.”
“Nhưng đời này, mười năm trước chúng ta đã hòa ly.”
“Một biệt hai rộng, ai nấy tự sinh hoan hỉ.”
“Hòa ly thư, giấy trắng mực đen, viết rõ ràng minh bạch.”
“Vương gia, chẳng lẽ muốn nuốt lời?”
Lời ta từng câu từng chữ đều tr /u tâm.
Xé toạc lớp giấy cửa sổ giả dối giữa chúng ta.
Sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi.
“Ta không nuốt lời.”
Hắn khó nhọc mở miệng.
“Ta chỉ muốn hỏi ngươi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc ta không thể hiểu thấu.
“Mười năm trước, đêm đại hôn ấy.”
“Sau khi chúng ta tỉnh lại, vì sao…”
“Vì sao ngươi lại dễ dàng đề xuất hòa ly đến thế?”
“Ngươi lẽ nào không hận ta?”
“Một chút cũng không oán ta sao?”
Ta nhìn hắn.
Nhìn nỗi đau và sự khó hiểu sâu kín trong mắt hắn.
Bỗng thấy có phần buồn cười.