Hợp Đồng Hôn Nhân

Chương 2



06

Vì mới mang thai được một tháng, Hoắc Châm Ngôn nói tạm thời chưa báo cho ba mẹ biết. Tôi đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, anh đưa tôi đến bệnh viện của nhà họ Hoắc để kiểm tra toàn diện hơn. Do đã chào hỏi trước nên mọi việc diễn ra rất nhanh, trước bữa trưa đã có kết quả.

Hoắc Châm Ngôn ngồi ở ghế sau, nhíu mày nhìn chằm chằm vào thứ gì đó. Tôi cứ ngỡ là việc công ty, ghé sát lại thì thấy anh đang đọc báo cáo kiểm tra của tôi. Anh xem kỹ đến mức như muốn soi ra hoa trên tờ giấy trắng mực đen đó vậy.

Tôi lầm bầm: "Anh có phải bác sĩ đâu mà xem kỹ thế, có hiểu gì không?"

Hoắc Châm Ngôn cứng người. Không biết có phải ảo giác không, nhưng gương mặt vạn năm không đổi của anh thoáng hiện lên một tia lúng túng.

Chưa kịp để anh lên tiếng, điện thoại anh đã vang lên.

"Alo... Chuyến bay hôm nay à? Được, tôi biết rồi..."

Cúp máy xong, anh dặn dò trợ lý: "Ra sân bay đón Cảnh tiểu thư."

Nhịp thở của tôi bỗng khựng lại. Cảnh tiểu thư?

Lòng tôi dâng lên một sự bực bội, tôi giật phắt tờ báo cáo từ tay Hoắc Châm Ngôn, giọng điệu không mấy thiện cảm: "Lo việc của anh đi."

Hoắc Châm Ngôn nhìn tôi một lúc lâu, sau đó im lặng gật đầu.

07

Kể từ ngày đó, Hoắc Châm Ngôn bỗng nhiên trở nên vô cùng bận rộn.

Nghe người ta nói, Cảnh Giai Giai với tư cách là đối tác của nhà họ Hoắc sẽ ở lại trong nước một thời gian dài.

Bảo sao hơn một tháng nay, anh luôn trở về nhà vào lúc rạng sáng.

Không biết có phải do ảnh hưởng của việc mang thai hay không mà tâm trạng của tôi bắt đầu trở nên thất thường, sáng nắng chiều mưa.

Đặc biệt là vào những đêm trên giường chỉ có mình tôi, cả người tôi như bị ngâm trong hũ giấm, trái tim vừa chua xót vừa căng tức.

Ngay cả ba mẹ tôi cũng gửi tin nhắn hỏi về chuyện này: 【Cảnh Cảnh, chuyện của Hoắc Châm Ngôn và vị tiểu thư nhà họ Cảnh kia là thế nào vậy?】

Tôi phiền lòng tắt điện thoại. Tôi cũng đang muốn hỏi là thế nào đây này!

Ai có thể đến giải đáp thắc mắc này cho tôi được chứ?

Tôi trằn trọc đợi đến tận rạng sáng, Hoắc Châm Ngôn vẫn chưa về. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra hay quản thúc chồng, nhưng hôm nay, tôi cực kỳ muốn gọi điện hỏi xem anh đang làm gì.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi chỉ là một cô vợ liên hôn có tiếng mà không có miếng, có tư cách gì mà quản chuyện của anh.

Tôi tự dằn vặt chính mình, kết quả là trắng đêm không ngủ. Mãi đến khi trời hửng sáng, tôi mới mơ màng thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy đã là buổi chiều. Nhớ đến lịch hẹn khám thai, tôi chuẩn bị đồ đạc để đến bệnh viện.

Ban đầu tôi còn đắn đo không biết có nên nói với Hoắc Châm Ngôn một tiếng hay không, nhưng cuối cùng vẫn cứng rắn nhịn lại. Tôi cũng đâu có nhất thiết phải cần anh đi cùng.

Thế là, tôi một thân một mình "đơn thương độc mã" đến bệnh viện. Sau khi thuần thục hoàn thành một loạt các hạng mục kiểm tra, tôi chụp ảnh tờ báo cáo gửi cho Giang Văn Chi xem.

Chẳng ngờ vừa ngẩng đầu lên đã va ngay phải Hoắc Châm Ngôn đang bước đi vội vã.

Lồng ngực anh khẽ phập phồng, thở dốc vài hơi, trông như thể vừa vội vàng chạy hớt hải đến đây. Trong lòng tôi dâng lên một chút vui mừng, vừa định đưa tờ báo cáo cho anh xem một cái thì phía sau anh đột nhiên vang lên một giọng nói:

"Hoắc Châm Ngôn, anh có thể tâm lý với phụ nữ một chút được không!"

Là Cảnh Giai Giai. "Ánh trăng sáng" mà Hoắc Châm Ngôn yêu mà không có được trong truyền thuyết.

Tôi sững sờ chếc trân tại chỗ.

Hoắc Châm Ngôn không thèm để ý đến cô ta, anh bình ổn lại nhịp thở rồi hỏi tôi: "Chẳng phải đã nói trước là phải gọi điện cho tôi để tôi đến đưa em đi sao?"

Tôi thu lại tờ báo cáo, dưới cái nhìn của anh, tôi nhét nó ngược vào trong túi xách.

Cảnh Giai Giai liếc nhìn tôi một cái, mỉm cười nói: "Chào cô nhé Ôn tiểu thư, tôi là Cảnh Giai Giai, bạn của Hoắc Châm Ngôn."

Tôi mỉm cười gật đầu xã giao, không thèm liếc mắt nhìn Hoắc Châm Ngôn lấy một cái, càng không hỏi vì sao hai người bọn họ lại cùng nhau xuất hiện ở bệnh viện.

Hoắc Châm Ngôn đưa tay ra định dắt tôi, tôi theo bản năng né tránh. Bàn tay anh khựng lại giữa không trung.

Trước khi anh kịp mở lời, tôi đã lên tiếng cắt ngang: "Em về nhà trước đây, buồn ngủ quá rồi."

Nói xong, mặc kệ sự ngăn cản của Hoắc Châm Ngôn, tôi quay người rời đi.

Anh đang mặc bộ âu phục chỉnh tề, nhìn dáng vẻ có lẽ là vừa từ một bữa tiệc nào đó chạy ra. Tôi biết chắc chắn anh vẫn còn việc chưa xong, nên cũng không định làm lỡ dở công việc của anh.

08

Tối nay Hoắc Châm Ngôn về nhà khá sớm.

Tôi đang ngồi trên sofa ăn trái cây thì anh đã bước nhanh vào nhà.

Có vẻ anh định lên lầu tắm trước.

Tôi gọi anh lại.

"Hoắc Châm Ngôn, tôi đồng ý với anh rồi."

Anh khựng chân, xoay người nhìn tôi.

Tôi đặt đĩa trái cây xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt bình thản của anh.

"Anh nói nếu sinh con trai thì chúng ta xóa nợ."

Hai tay buông thõng hai bên của Hoắc Châm Ngôn hình như khẽ run lên.

Anh hít sâu một hơi, bước về phía tôi.

"Ôn Cảnh, em muốn nói gì?"

Tôi điều chỉnh nét mặt, nghiêm túc nhìn anh: "Tôi hy vọng, sau khi sinh con trai xong, chúng ta đường ai nấy đi. Tốt nhất cả đời này đừng gặp lại nhau nữa."

Sắc mặt Hoắc Châm Ngôn đột nhiên trở nên khó đoán.

Cứ như không hiểu tôi đang nói gì.

"Ý em là, không nhận đứa bé này?"

Tôi gật đầu, cố nén nỗi đau trong lòng.

"Dù là người từng kết hôn, cũng vẫn sẽ có rất nhiều người tranh nhau cưới anh."

Ví dụ như vị tiểu thư Cảnh kia, vừa yêu kiều vừa động lòng người...

Hoắc Châm Ngôn im lặng.

Sự im lặng ấy khiến tôi bắt đầu thấy bất an: "Chính anh là người nói ra điều này, chẳng lẽ giờ lại muốn nuốt lời?"

Không khí rơi vào trầm mặc kéo dài.

Tôi và Hoắc Châm Ngôn lặng lẽ giằng co bằng ánh mắt.

Rất lâu sau, anh khẽ gật đầu, giọng nhẹ như gió thoảng: "Được."

Rõ ràng là đã nhận được câu trả lời mình muốn.

Thế mà tôi lại chẳng hiểu sao không cảm thấy vui nổi chút nào.

Hoắc Châm Ngôn khẽ hỏi: "Nếu là con gái thì sao..."

Vừa nghĩ đến khả năng đó, tôi đã bắt đầu thấy hoảng loạn vô cớ.

Nhưng vẫn cứng miệng nói: "Vậy thì sinh thêm đứa nữa."

Tôi gồng mình, cố khiến giọng điệu nghe như không hề để tâm.

Hoắc Châm Ngôn cụp mắt, không biết đang nghĩ gì, khẽ gật đầu rồi lên lầu.

09

Trong lòng tôi rối bời.

Rối vì Hoắc Châm Ngôn, rối vì đứa trẻ này.

Lại càng rối vì bản thân mình thế mà lại đi thích cái tên chết tiệt đó.

Thế nên tôi dọn thẳng sang phòng ngủ phụ.

Nửa đêm khát nước tỉnh giấc, tôi lồm cồm bò dậy đi uống nước.

Phát hiện Giang Văn Chi nhắn cho tôi một loạt tin cách đây hai tiếng.

【Hahahaha cười muốn xỉu, chiều nay Hoắc Châm Ngôn đột nhiên bỏ ngang cuộc họp chạy đi luôn】

【Thế mà mẹ chồng cậu lại cảm động lau nước mắt, nói: "Ôi chao, đứa con này cuối cùng cũng có chút nhân tính rồi!"】

Tôi câm nín, không biết nên trả lời gì.

Cố tình nhắn lại: 【Cậu với Tần Mặc là quan hệ gì đấy, sao cái gì anh ta cũng kể với cậu vậy?】

Giang Văn Chi không nhắn lại nữa.

Trước đây đầu giường tôi luôn có sẵn một ly nước ấm do Hoắc Châm Ngôn chuẩn bị.

Nhưng phòng phụ thì làm gì có.

Tôi đành lủi thủi ra ngoài tìm nước uống.

Lại phát hiện gác mái có ánh đèn le lói.

Tôi vô thức đi tới, lại thấy Hoắc Châm Ngôn đang quỳ trên gác mái, vẻ mặt thành kính.

Miệng lẩm bẩm: "Quán Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi, xin ban cho con một mụn con gái. Nếu được như nguyện, tín nam nguyện rộng tu điện thờ, đúc lại kim thân cho Người..."

Tôi: "..."

Có phải anh cầu sai rồi không?

Lẽ ra phải cầu có con trai chứ???

Nhưng nhìn sắc mặt anh nghiêm túc đến mức tận cùng, cứ như thật sự rất mong có con gái.

Tôi không kìm được mà đưa tay lên bụng dưới.

Một ý nghĩ đáng sợ đột nhiên lóe lên trong đầu.

Chết tiệt.

Có khi nào... Hoắc Châm Ngôn thật sự có chút tình cảm với tôi?

Thế nên khi anh nghe thấy động tĩnh và quay đầu lại.

Tôi đã giành trước thế chủ động, chất vấn: "Hoắc Châm Ngôn, có phải anh thích tôi không?"

10

Thành thật mà nói.

Lúc đó đầu óc tôi vẫn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn mới lỡ miệng nói ra câu đó.

Chứ nếu tỉnh táo hơn một chút, tôi nhất định sẽ không dùng giọng điệu chất vấn ấy mà hỏi Hoắc Châm Ngôn.

Lời đã nói ra như bát nước hất đi.

Tôi thấy Hoắc Châm Ngôn đứng dậy.

Tất cả vẻ thành kính và mong manh tan biến trong nháy mắt, thay bằng bộ dạng “băng sơn vạn năm” quen thuộc, thậm chí còn lạnh lùng hơn thường ngày.

Tôi và anh cứ thế đối mặt, nhìn nhau suốt ba phút.

Không ai mở miệng nói lời nào.

Tôi càng lúc càng chột dạ, hoảng loạn.

Làm sao bây giờ...

Giờ bảo là mình mộng du có kịp không?

Tôi bỗng nhớ tới “ánh trăng sáng” năm xưa của Hoắc Châm Ngôn.

Trái tim như bị ngâm trong hũ giấm mới ủ, chua loét và nhức nhối.

Tôi vừa rồi rốt cuộc đã nói cái gì vậy chứ.

Thật là trò đùa vô vị.

Hoắc Châm Ngôn sao có thể thích tôi được?

Tôi khẽ ngẩng đầu lên, phát hiện sắc mặt anh vẫn không chút biểu cảm.

Ngay cả một cơ mặt cũng chẳng thèm động.

Tôi nín thở, không dám nhìn gương mặt lạnh băng kia nữa.

Vội vàng tìm cớ để rút lui: "Tôi... tôi chỉ đùa thôi, muốn thử xem anh phản ứng sao thôi... ha ha, anh đừng tưởng tôi không nỡ kết thúc cuộc liên hôn đấy nhé."

Cơ thể Hoắc Châm Ngôn khẽ cứng lại.

"Ôn Cảnh." Giọng anh không thể đoán nổi cảm xúc.

"Em rất rõ mối quan hệ của chúng ta bắt đầu từ hợp đồng."

Anh từng bước tiến tới, bóng anh bao trùm lấy tôi.

Tôi như bị khóa tại chỗ, không nhúc nhích nổi.

Hoắc Châm Ngôn giơ tay, nắm lấy cằm tôi.

Chúng tôi nhìn nhau ở khoảng cách cực gần.

Ánh mắt anh như đóng băng.

"Tôi muốn... chỉ là một người thừa kế."

Nói cách khác: anh chưa từng thích tôi.

Câu hỏi kia của tôi chẳng khác gì tự vả vào mặt.

Chua.

Chua muốn chết.

Như thể một lon Coca sủi bọt từ tim trào ra, lan khắp mạch máu, thấm vào từng ngóc ngách trên cơ thể.

Đến cả lòng bàn tay cũng tê rần, chẳng còn chút sức lực.

Đúng rồi, Hoắc Châm Ngôn chỉ cần một đứa trẻ kế thừa họ Hoắc.

Còn tôi, chẳng qua chỉ là người “vô tình” sinh ra đứa bé đó mà thôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...