Hợp Đồng Hôn Nhân

Chương 3



11

Từ sau hôm đó, tôi thường ngồi ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì.

Thấy vậy, Hoắc Châm Ngôn quyết định dọn nhà đến căn biệt thự độc lập ở ngoại ô, xa hẳn trung tâm thành phố.

Phong cảnh đẹp, không khí trong lành.

Chỉ là cách công ty quá xa, đi về mất ba tiếng đồng hồ.

Chưa kể nếu gặp giờ cao điểm sáng tối, thì tối thiểu cũng phải bốn tiếng.

Vậy mà điều bất ngờ là Hoắc Châm Ngôn vẫn ngày nào cũng về nhà đúng giờ.

Bữa sáng và bữa tối luôn được dọn sẵn trên bàn.

Tôi nhìn quầng thâm dưới mắt anh, không nhịn được mở miệng: “Thật ra anh có thể về lại căn hộ trong nội thành cũng được mà.”

Hoắc Châm Ngôn nghe vậy liếc mắt nhìn tôi, thản nhiên đáp: “Không sao. Dù sao đang mang thai, có người bên cạnh vẫn tốt hơn.”

Mang thai.

Lại là chuyện mang thai.

Chỉ cần nghe hai chữ đó thôi là tôi đã thấy khó chịu vô cớ.

Cho dù là vì đứa bé trong bụng này, chẳng lẽ không thể nói dối một câu vì tôi được sao?

Chỉ cần một câu quan tâm thật lòng thôi, thì có sao đâu!

Tôi biết mình đang kiếm chuyện, nên đành nuốt xuống không nói gì.

Không ngờ Hoắc Châm Ngôn còn đòi đi cùng tôi trong từng buổi khám thai, không bỏ sót lần nào.

Tôi uyển chuyển nói: “Tôi nhờ Giang Văn Chi đi cùng cũng được mà.”

Hoắc Châm Ngôn nhíu mày: “Con cháu nhà họ Hoắc không thể xảy ra sơ suất.”

Ý anh là, nhất định phải đích thân anh đưa đi khám.

Tôi suýt nữa nghẹn không thở nổi.

Biết là Hoắc Châm Ngôn trọng con hơn vợ.

Nhưng ai mà ngờ được anh có thể nói ra mấy lời thế này.

Nghe cứ như sợ tôi bụng mang dạ chửa rồi bỏ trốn vậy!

Tôi bực dọc đi ra khỏi bệnh viện, Hoắc Châm Ngôn hình như chợt nhớ ra gì đó.

Bỗng dưng nói: “Chuyển từ phòng phụ về lại phòng chính đi.”

Tim tôi khẽ run, bỗng thấy có chút vui mừng khó hiểu.

Là... muốn ngủ chung lại sao?

Ngay sau đó, giọng anh lại lạnh nhạt vang lên: “Phòng chính thông thoáng và đủ sáng hơn, có lợi cho sự phát triển của thai nhi.”

Tôi: “...”

Biết ngay mà...

Cũng không hẳn là buồn.

Chỉ là... tôi quen rồi.

Thế nên tôi từ chối một cách hợp lý: “Không cần, phòng phụ cũng rất ổn.”

Hoắc Châm Ngôn im lặng hai giây, rồi khẽ gật đầu.

Sau khi đưa tôi đến chỗ Giang Văn Chi, anh dặn: “Kết thúc sớm một chút, tôi sẽ tới đón em về.”

12

Tôi kể hết mọi chuyện liên quan đến Hoắc Châm Ngôn cho Giang Văn Chi nghe.

Nghe xong, cô ấy nhíu mày, ngạc nhiên hỏi: “Cậu chịu đựng được kiểu đó à?”

Tôi: “...Nếu không phải vì trong bụng có đứa nhỏ, thì tôi cũng bỏ đi lâu rồi.”

Giang Văn Chi nghĩ ngợi một lúc, rồi hỏi: “Cậu có muốn biết dạo này cô Cảnh kia đang làm gì không?”

Tôi nhướng mày.

Giang Văn Chi thở dài: “Theo nguồn tin đáng tin cậy, mấy hôm nay ngày nào cô Cảnh cũng ra vào trụ sở tập đoàn Hoắc thị, thỉnh thoảng còn ở trong văn phòng của Hoắc Châm Ngôn cả buổi chiều.”

Thấy sắc mặt tôi không ổn, cô ấy liền lái sang chuyện khác.

“Này Ôn Cảnh, đừng như thế. Người ta nói văn học là sản phẩm của đau khổ. Cậu xem Hoắc Khứ Bệnh còn bị người Hung Nô đánh đến độ làm thơ nữa kìa, hay cậu quay lại viết đam mỹ đi?”

Tôi bĩu môi: “Trang web sập rồi, tôi viết ở đâu?”

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy cuộc đời này như đang liên tục quất roi vào tôi.

Mà tôi lại quên mất từ khóa an toàn.

Giang Văn Chi an ủi: “Không sao đâu, người ngang trái cần một người không thể đuổi đi. Biết đâu nhân duyên định mệnh của cậu lại nằm trong mối tình kế tiếp?”

Tôi lườm một cái, coi như không nghe thấy lời khuyên độc hại đó.

“Người của cậu thì không đuổi được, còn nhào tới. Người của tôi thì chỉ cần vặn nhẹ đã chạy mất dép.”

Giang Văn Chi cười gượng, lơ đễnh nói: “Chậc, thì của cậu là xe điện mà.”

Tôi thở dài một hơi.

Dưới sự xúi giục của Giang Văn Chi, tôi mạnh tay mua đôi vòng tay tình nhân mới nhất của nhà D, sau đó đưa chiếc vòng nam cho cô ấy.

Cô ấy bảo: “Cãi nhau với đàn ông thì được, chứ đừng bao giờ cãi với tiền.”

Tôi thấy rất có lý.

Thế là quay lại quầy, mặt tỉnh bơ mua thêm mấy mẫu khác.

13

Bên kia, Hoắc Châm Ngôn đang nhìn tin nhắn thanh toán, chìm trong suy nghĩ.

Tần Mặc lượn tới với vẻ mặt hèn hèn.

“Yo, vòng tay tình nhân kìa. Không phải mua cho anh đấy chứ?”

Hoắc Châm Ngôn mặt lạnh tắt điện thoại.

Tần Mặc liếc qua rồi tặc lưỡi: “Tsk tsk, liên hôn sắp kết thúc rồi, chắc chắn người ta mua cho tình mới rồi. Anh là tình cũ thì đừng mơ nữa.”

“Nhưng mà cũng đáng thương thật đấy. Quà mua cho người mới lại quẹt thẻ của anh, khí chất chính thất của anh đúng là không phải dạng vừa.”

Hoắc Châm Ngôn lạnh lùng liếc mắt, như phóng dao gió lạnh.

Tần Mặc khoác vai anh, nói: “Này, hồi ở nước ngoài rốt cuộc anh bị ai tổn thương vậy? Nếu không phải là Cảnh Giai Giai thì chẳng lẽ là Ôn Cảnh?”

Hoắc Châm Ngôn mím môi, trầm mặc một lúc, cuối cùng khẽ gật đầu.

Nụ cười châm chọc trên mặt Tần Mặc lập tức biến mất.

Má...

Làm thật à...

Lại thấy thông báo chi tiêu mới, anh ta lạnh sống lưng.

Thấy Hoắc Châm Ngôn không nói gì, Tần Mặc cố gắng pha trò: “Ờ... Hay là hỏi thử chăm sóc khách hàng xem có bản ‘tiểu tam’ không?”

Sắc mặt Hoắc Châm Ngôn càng đen hơn.

Tần Mặc không nhận ra, vẫn lải nhải: “Chậc, ‘tiểu tam’ thì đeo dây chun là đủ rồi...”

Hoắc Châm Ngôn bật dậy bước đi.

Tần Mặc cản lại: “Đi đâu vậy, chẳng phải hứa uống với tôi một ly sao?”

Hoắc Châm Ngôn chẳng thèm liếc lấy một cái.

“Đi đón vợ và con.”

“Với cả, giữ cái miệng của cậu lại.”

14

Về đến nhà, Hoắc Châm Ngôn lại vào bếp nấu ăn.

Tôi lên lầu thay đồ ngủ, bất ngờ phát hiện anh đã âm thầm thay toàn bộ nệm và gối ở phòng phụ thành loại đắt tiền và êm hơn cả phòng chính.

Tôi nghiến răng, không cho phép nước mắt rơi xuống.

Quan tâm đến đứa con như thế sao?

Một đứa bé chưa chào đời lại quan trọng hơn một con người bằng xương bằng thịt như tôi?

Nếu không thích tôi, thì đừng đối xử quá tốt với tôi.

Đừng tỏ ra là một người chồng hoàn hảo như thế!

Tức quá nên tối đó tôi bớt ăn nửa bát cơm.

Tán dóc cả buổi với Giang Văn Chi xong, cơn buồn ngủ kéo đến rất nhanh.

Tôi vừa nằm xuống đã thiếp đi.

Trong cơn mơ mơ màng màng, hình như có người mở cửa phòng.

Tôi muốn mở mắt ra đuổi cái tên họ Hoắc đáng chết kia đi.

Nhưng mí mắt nặng trĩu, tôi chỉ có thể nhắm mắt nằm yên, cảm nhận hơi thở của người đàn ông đang tiến lại gần.

Hoắc Châm Ngôn bước thật khẽ đến cạnh giường.

Anh thuận tay kéo chăn đắp lại cho tôi.

Rồi nhẹ nhàng chạm lên bụng tôi một cái.

Sau đó, tôi nghe thấy anh dùng giọng nói dịu dàng chưa từng có thì thầm: “Con phải ngoan nhé, đừng làm mẹ mệt.”

Mũi tôi cay xè, bỗng chốc không biết nên làm gì.

Anh có ý gì?

Nhìn bộ dạng thuần thục đó, chắc hẳn chẳng phải lần đầu anh lén vào phòng khi tôi ngủ.

Nhưng mà.

Tại sao lại nói ra mấy câu tưởng như đang quan tâm tôi như thế?

Tôi bỗng cảm thấy không hiểu nổi người đàn ông đã nằm cạnh mình suốt một năm nay.

Có khi nào... anh bị bệnh không?

Rối loạn tâm thần?

Đa nhân cách?

Tôi bất ngờ mở mắt ra, đối diện với ánh mắt anh.

Rõ ràng là bị bắt quả tang.

Thế mà Hoắc Châm Ngôn vẫn rất tự nhiên đứng dậy, thản nhiên nói: “Xem thử em có đè lên con không thôi.”

Tôi: “...Ừ, xem xong rồi thì đi đi.”

“Được.”

15

Tôi thật sự không đoán nổi Hoắc Châm Ngôn đang nghĩ gì.

Mà anh cũng chẳng để tôi có cơ hội đoán.

Hoắc Châm Ngôn đột nhiên trở nên vô cùng bận rộn.

Trước đây còn có thể cùng tôi ăn một bữa cơm.

Giờ thì nấu xong là lại lập tức phóng đi công ty.

Đi đi về về mất hơn một tiếng, có khi còn phải vác cả laptop làm việc trong xe.

Thật không hiểu anh rốt cuộc đang theo đuổi cái gì.

Lại một lần nữa đi khám thai, bụng tôi đã hơi nhô lên, tạo thành một đường cong nhỏ.

Không quá rõ ràng.

Nhưng tôi lại vô cùng phấn khích.

— Trong bụng tôi thật sự đang có một sinh linh nhỏ bé đang dần lớn lên.

Hoắc Châm Ngôn vẫn cầm tờ kết quả xem chăm chú.

Câu hỏi mà tôi đã ấp ủ rất lâu, cuối cùng cũng bật ra khỏi miệng:

“Hoắc Châm Ngôn, có thể kiểm tra giới tính không?”

Không khí trong xe lập tức đông cứng lại.

Trong ánh nhìn lệch, đường nét bên mặt của Hoắc Châm Ngôn vẫn sắc lạnh như con người anh vậy.

Anh không trả lời.

Tim tôi đập loạn xạ.

Trong lòng lẩm bẩm: Làm cái gì vậy, muốn dọa chết người à.

Tôi cố lấy dũng khí nói tiếp: “Anh không phải muốn con trai sao? Kiểm tra sớm chẳng phải là biết ngay sao? Nếu đúng thì tôi cũng an tâm, còn nếu không thì cũng chuẩn bị tâm lý trước…”

Tôi càng nói, sắc mặt của Hoắc Châm Ngôn càng trở nên áp lực.

Tự nhiên tôi cũng hạ thấp giọng.

Đến câu cuối thì gần như chỉ còn tiếng thì thầm.

Một lúc lâu sau, xe lại khởi động.

Hoắc Châm Ngôn không nhìn tôi, chỉ chăm chăm vào làn đường phía trước.

“Không thể tùy tiện kiểm tra giới tính thai nhi, vi phạm pháp luật.”

Tôi: “…”

Thấy anh định đưa tôi về nhà như mọi khi.

Tôi nhất thời bốc đồng, lớn tiếng: “Đưa tôi tới quán Flowers!”

Hoắc Châm Ngôn: “Có hẹn?”

Ban đầu tôi không định giải thích quá chi tiết.

Nhưng cái câu nhàn nhạt kia của anh khiến tôi tức nghẹn họng.

Tôi nheo mắt, cười khẽ: “Phải, bạn trai cũ tôi về nước rồi.”

Sợ anh nghe không rõ, tôi còn cố nhấn mạnh ba chữ “bạn trai cũ”.

Hoắc Châm Ngôn im lặng lâu hơn mọi lần.

Lâu đến mức tôi tưởng anh sắp nói ra điều gì cảm xúc.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ là một tiếng “ừ” rất nhạt, rồi nhanh chóng đưa tôi đến nơi.

Trước khi tôi xuống xe, anh còn không quên dặn dò: “Cà phê chỉ nên uống ít, uống nhiều không tốt cho thai nhi.”

Tôi siết chặt nắm tay.

Đúng là... một người cha tận tâm!

Chương trước Chương tiếp
Loading...