KHOÃNG CÁCH KHÔNG THỂ CHẠM

CHƯƠNG 2



Là việc anh dùng một đoạn chữ dài để trả lời một cái meme do học trò gửi. Còn với tôi thì chỉ có “Ừm”.

Tôi mắng anh không biết giữ khoảng cách.

Là việc anh đối với người ngoài lúc nào cũng nhã nhặn, ôn nhu như ngọc. Còn với tôi thì chỉ có bạo lực lạnh mà người khác không nhìn thấy.

Tôi chất vấn anh, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Còn anh hoặc là im lặng không nói, hoặc là thốt ra câu nói sắc như dao cạo:

“Ngay từ đầu là em nhất quyết đòi cưới anh.”

Phải.

Thời đại học, chính tôi là người kiên trì theo đuổi anh. Bao nhiêu người khuyên tôi từ bỏ, nói tính anh quá trầm lặng, không hợp với sự hoạt bát hướng ngoại của tôi.

Có lẽ vì tôi quá thiếu vắng tình thương của cha, tuổi trẻ bồng bột cứ nhất quyết phải là anh.

Ngày lễ tốt nghiệp, anh nói với tôi:

“Hứa Tri Tinh, nếu em thực sự rất muốn, vậy chúng ta ở bên nhau đi.”

Lúc đó tôi đã hạnh phúc biết bao.

Tôi từng ảo tưởng ra vô số dáng vẻ của tương lai. Nhưng chẳng thể ngờ, nụ cười của tôi ngày một ít đi.

Tấm lưới khổng lồ mang tên bạo lực lạnh đó, giăng kín từng tấc không gian sống của tôi, muốn làm tôi ngạt thở đến chết.

Sau khi trút giận, tôi im lặng trở lại.

Sự giác ngộ, dường như chỉ đến trong một cái chớp mắt.

“Thẩm Đình An, tôi sẽ không bao giờ như vậy nữa.”

Không bao giờ nữa.

Sẽ không hỏi anh tại sao.

Sẽ không hy vọng ánh mắt anh rơi trên người tôi.

Sẽ không hy vọng anh hồi đáp lại tôi.

Càng sẽ không để mẹ tôi coi anh như thần thánh, xem anh như sự cứu rỗi và bến đỗ cho phần đời còn lại của tôi.

Khoảnh khắc tôi quay người bước đi, khóe mắt chợt thấy vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi của Thẩm Đình An.

Nếu đổi lại là trước kia, tôi nhất định sẽ hỏi anh:

“Có phải anh có chuyện muốn nói với em không, anh nói đi, em nghe đây.”

Trở về phòng khách, tôi gửi cho mẹ một tin nhắn:[Mẹ, con muốn ly hôn.]

Đầu dây bên kia trả lời rất nhanh:[Nếu làm vậy có thể khiến con vui, mẹ ủng hộ con.]

Tôi nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt tuôn rơi. Thế là đủ rồi.

Đêm hôm đó, tôi ngủ rất sâu và cũng rất bình yên. Đến mức báo thức 6 giờ sáng hôm sau và đồng hồ sinh học đều không gọi tôi dậy.

8 giờ, tôi đánh răng rửa mặt xong thì thấy Thẩm Đình An đang ăn bánh mì cùng sữa tươi.

Anh không hỏi tại sao tôi không dậy đúng giờ làm bữa sáng. Tôi cũng chẳng xin lỗi anh.

Đi thẳng vào bếp tự làm món điểm tâm mình thích. Cốc latte thêm đường đã lâu không uống cùng bánh mì nướng thái lát phết bơ.

Trước đây tôi toàn phải dậy sớm làm salad bơ diêm mạch cho anh. Diêm mạch phải ngâm từ trước, bơ phải vừa độ chín, nước sốt phải tự pha. Còn có ức gà nấu chậm và cà phê pha tay nữa.

Bắt đầu từ hôm nay, không cần thiết nữa.

Lúc tôi làm xong mang ra thì Thẩm Đình An đã ra khỏi nhà đi làm.

Tôi vừa đưa ra quyết định trọng đại nhất đời mình trong vòng một ngày. Thế giới của anh vẫn tĩnh lặng êm đềm, chẳng gợn chút sóng. Giống như cuộc hôn nhân bao năm qua của chúng tôi, chỉ là một vũng nước đọng.

Ăn sáng xong, tôi mở laptop tìm kiếm xem thủ tục ly hôn phải làm thế nào.

Buổi chiều đi làm nail, uốn tóc, mua một chiếc váy yêu thích từ lâu.

Buổi tối, tôi hẹn ăn cơm cùng cô bạn thân Vu Trân. Con gái của cô ấy rất đáng yêu, nhìn thấy tôi thì hai mắt sáng rực.

“Chà, dì Tinh Tinh, hôm nay dì xinh quá!”

Vậy mà tôi lại thấy hơi ngượng. Những lời khen ngợi thẳng thắn thế này, đã rất lâu rồi tôi không được nghe.

Mẹ chồng luôn nói Thẩm Đình An là giáo sư, danh tiếng quan trọng hơn tất cả. Làm vợ như tôi không được quá phô trương, phải giản dị và kín đáo.

Tóc vừa uốn nhuộm xong liền bị ép phải duỗi thẳng nhuộm đen. Móng tay vừa làm xong lại đi tháo. Tất cả những chiếc váy dài chưa qua bắp chân hay hở vai đều bị cất vào góc tủ.

Tôi suýt nữa quên mất, mình từng là một người rất yêu cái đẹp.

 

“Cảm ơn Nghiên Nghiên, cháu cũng xinh lắm.”

Vu Trân nhìn tôi đánh giá từ đầu đến chân một lượt, rồi vui mừng thốt lên:

“Tuyệt quá, Hứa Tri Tinh mà mình biết đã trở lại rồi.”

Ăn xong một bữa lẩu cay đã lâu không đụng tới, chúng tôi lại đi xem phim.

Trong lúc đó điện thoại rung lên vài lần, tôi cũng chẳng thèm để ý. Phim kết thúc mới phát hiện, toàn là tin nhắn Thẩm Đình An gửi cho tôi.

[Em đi đâu rồi?]

[Không nấu cơm à?]

[Tương cà để ở đâu?]

……

Vu Trân liếc qua, không kiêng nể gì bật cười thành tiếng.

“Nhìn anh ta cuống lên kìa, hóa ra là phát hiện bảo mẫu miễn phí chạy mất rồi.”

Cô ấy xưa nay luôn độc mồm độc miệng, ánh mắt cũng rất sắc bén.

Lúc tất cả mọi người đều nói Thẩm Đình An đối xử tốt với tôi, cô ấy là người duy nhất nhìn thấu nỗi đau của tôi.

Năm ngoái phát hiện chồng ngoại tình, cô ấy dứt khoát ly hôn. Không những chia được phần lớn tài sản mà còn giành được quyền nuôi con gái. Tôi luôn khâm phục cô ấy, nhưng lại thua xa.

“Trân Trân, cậu gửi cho mình cẩm nang du lịch lần trước cậu nói đi. Mình hứa, lần này sẽ không cho cậu leo cây nữa đâu.”

Ăn ý nhiều năm, chỉ một câu nói, một ánh mắt là cô ấy biết tôi sắp làm gì.

“Được được được, thế là mình không phải đóng vai ác nữa rồi.”

Về đến nhà, trong bếp vang lên tiếng lách cách. Thẩm Đình An đang nấu ăn.

Tôi tự rót cho mình một cốc nước, ngồi xem phim dài tập ngoài phòng khách.

Anh phát hiện tôi đã về, liền từ trong bếp bước ra.

“Em…”

Nhìn thấy tôi lúc đó, anh cứng đờ người, trong mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên.

“Tinh Tinh, hôm nay em… có hẹn à? Với ai vậy?”

Một cách xưng hô đã vắng bóng từ lâu. Nếu là trước kia, tôi nhất định sẽ lặp đi lặp lại hai chữ này trong lòng nhiều lần để gặm nhấm sự ngọt ngào khó tả.

Còn bây giờ, ánh mắt tôi rất nhanh đã quay lại màn hình tivi, chỉ gật đầu qua loa.

Chỗ trống bên cạnh đột nhiên lún xuống. Anh ghé lại hơi gần, hơi thở phả vào cổ tôi.

“Tinh Tinh, tay anh bị bỏng rồi.”

Bàn tay đột ngột giơ ra trước mặt đã chắn ngang tầm nhìn của tôi. Tôi tặc lưỡi mất kiên nhẫn.

“Hộp y tế để ở tầng thứ ba của tủ đồ.”

Hơi thở vốn đang dồn dập chợt khựng lại, giọng nói vang lên bên tai có phần khàn khàn:

“Cả hai tay đều bị thương rồi, anh không tự làm được.”

Tôi khẽ liếc mắt nhìn, quả thật cũng khá nghiêm trọng. Mới nhận ra anh cũng chỉ là một người bình thường đến bữa cơm cũng không biết nấu.

Tôi lấy hộp y tế ra, đeo găng tay nilon bôi thuốc cho anh. Trong suốt quá trình đó, ánh mắt nặng trĩu trên đỉnh đầu tôi chưa từng rời đi.

“Tối nay đừng đụng vào nước nữa, à, nước rửa tay và thuốc sát trùng càng không được đụng.”

Tôi đứng dậy dọn dẹp đồ đạc. Bỏ ngoài tai nét mặt tối sầm của anh.

“Tinh Tinh, anh…”

Tôi quay người lại, nghi hoặc hỏi:

“Còn chuyện gì nữa sao?”

Môi anh mấp máy mấy lần, dường như không tìm được từ ngữ thích hợp.

“Dạo này, có phải em đang tức giận không?”

Tôi khẽ nhướng mày.

“Không có.”

Thẩm Đình An chằm chằm nhìn tôi một lát, rồi khẽ thở dài, quay người đi vào thư phòng.

Tôi cũng trở về phòng khách, chuẩn bị gõ nốt đơn ly hôn.

Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên.

“Tinh Tinh.”

Tôi nhanh chóng chuyển cửa sổ màn hình.

“Vào đi.”

Anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

“Có chuyện gì vậy?”

“Không tắm thấy hơi khó chịu, em lau người giúp anh nhé.”

Theo phản xạ, cảm giác đầu tiên của tôi là cự tuyệt. Chúng tôi đã ngủ riêng rất lâu rồi.

Có lẽ do biểu cảm của tôi quá lộ liễu, sắc mặt Thẩm Đình An khẽ biến đổi.

“Nếu em không tiện thì thôi vậy.”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi gật đầu:

“Đúng là không tiện thật, bây giờ tôi hơi bận.”

Anh đi rồi, căn phòng lại chìm vào im lặng.

 

Vài ngày tiếp theo, tôi đăng ký một lớp học nhảy. Chiều nào cũng đi tập. Bữa tối có lúc về nhà nấu, có lúc hẹn bạn bè. Tùy tâm trạng.

Không còn chủ động nhắn tin cho Thẩm Đình An nữa.

Đổi lại, ngày nào anh cũng hỏi tôi ít nhất một lần xem tối nay có nấu cơm không. Tôi thường để rất lâu mới xem tin nhắn.

Tối hôm đó, Thẩm Đình An về nhà hơi sớm. Theo sau là Tống Kiều.

“Chào sư mẫu, em đến đón bé mèo nhà em về, dạo này làm phiền cô và giáo sư quá ạ.”

Tôi mỉm cười hiền hòa.

“Không phiền đâu, mèo của em đáng yêu lắm.”

Thẩm Đình An liếc tôi với ánh mắt không rõ ý vị. Tôi coi như không thấy, dẫn Tống Kiều vào phòng mèo.

“Khoai Môn, mẹ đến rồi đây…”

Cô bé mang theo mèo và đồ đạc, cười híp mắt chào tạm biệt chúng tôi. Thẩm Đình An dường như cũng bị lây niềm vui, ánh mắt nhìn cô học trò ánh lên nét cười.

Tôi như một khán giả, thưởng thức màn kịch này. Vô tình chạm phải ánh mắt anh, tôi lại thấy một tia bối rối mỏng manh khó mà nhận ra.

Tống Kiều đi rồi, Thẩm Đình An ngồi ở phòng khách rất lâu. Không biết đang nghĩ gì.

Trước kia thấy anh như vậy, tôi sẽ chủ động hỏi anh có phải đang gặp khó khăn gì không. Có chuyện gì không vui cứ nói ra, em sẽ giải tỏa giúp anh.

Phản hồi của anh lúc nào cũng là:

“Chuyện của anh, có nói em cũng không hiểu đâu.”

Bây giờ tôi cũng chẳng có hứng thú muốn biết. Bởi vì còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.

Tôi về phòng lấy đơn ly hôn đã in sẵn, thì đâm sầm vào Thẩm Đình An đang đi tới.

“Tinh Tinh, chúng ta nói chuyện đi.”

“Được thôi, đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn bàn với anh.”

Tôi huơ huơ tập tài liệu trong tay, giọng bình thản như đang bàn về thời tiết hôm nay:

“Thẩm Đình An, chúng ta ly hôn đi.”

Đồng tử Thẩm Đình An đột nhiên co rụt lại.

“Tinh Tinh, em… em nói gì cơ?”

Tôi đi vòng qua người đang đứng chết trân là anh, tiến thẳng đến ghế sofa ở phòng khách ngồi xuống.

“Rất xin lỗi vì ngày trước đã mặt dày mày dạn bám lấy anh, khiến anh nhất thời mềm lòng mà kết hôn với tôi. Sự cọ xát trong suốt những năm qua cũng đủ chứng minh, chúng ta không hề phù hợp. Chuyện gì sai lầm thì hãy để nó kết thúc đi.”

Giọng tôi vô cùng bình thản. Quai hàm Thẩm Đình An căng cứng, đáy mắt từ từ đỏ lên.

Anh bước đến trước mặt tôi, từ từ ngồi xổm xuống, giọng nói run rẩy thấy rõ:

“Tinh Tinh, sao chúng ta lại không hợp chứ? Những năm qua, mọi chuyện chẳng phải vẫn luôn tốt đẹp sao?”

Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng. Không phải là chế giễu, mà thực sự thấy nực cười.

“Vẫn luôn tốt đẹp sao? Thẩm Đình An, thái độ của anh kể cả khi đối diện với con chó ven đường, cũng tốt hơn khi đối mặt với tôi đúng không? Anh khiến tôi cảm thấy mình là một kẻ vô cùng tồi tệ, trong vô số những đêm mất ngủ, tôi đều tự hỏi mình một câu, tôi thật sự không xứng đáng được đối xử tử tế đến thế sao?”

Thẩm Đình An nắm chặt lấy tay tôi, yết hầu cuộn lên liên tục.

“Không phải vậy đâu Tinh Tinh, anh chỉ là… chỉ là không biết cách vun đắp cho một mối quan hệ thân mật, anh sợ đáp lại em rồi, em sẽ đòi hỏi nhiều hơn. Anh không muốn để những thứ đó chiếm mất tâm trí. Anh chỉ muốn làm tốt học thuật, làm tốt nghiên cứu, thực hiện giá trị đời người. Tình cảm đối với anh không phải là thứ thiết yếu, anh cứ nghĩ em có thể chấp nhận được, em có thể không cần nhiều như thế, là anh sai rồi…”

Đây là lần đầu tiên anh nói với tôi nhiều lời đến thế. Kể cả là một năm trước thôi, nếu anh làm được thế này, tôi cũng sẽ thấy mọi sự cố gắng của mình là đáng giá.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy ngột ngạt, sao lại khó giao tiếp đến vậy cơ chứ?

“Đã không bàn bạc được, thì thôi đừng bàn nữa.”

Tôi cũng chưa từng nghĩ có thể giải quyết dứt điểm chỉ trong một lần, chỉ là tiêm cho anh một liều phòng ngừa trước mà thôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...