KHOÃNG CÁCH KHÔNG THỂ CHẠM

CHƯƠNG 3



Không cần vội vã. Về phòng khách đánh răng rửa mặt rồi lên giường nằm.

Lúc sắp chìm vào giấc ngủ, tôi phát hiện có một bàn tay đang chu du trên người mình. Giây phút tỉnh táo lại, tôi dùng sức đẩy mạnh người kia ra, bật đèn ngủ đầu giường.

“Anh làm cái gì vậy!”

Giọng nói sắc nhọn xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Sắc mặt Thẩm Đình An hết đỏ lại trắng. Khi cất lời, giọng anh cứng đờ:

“Tinh Tinh, chúng ta dù sao cũng là vợ chồng.”

“Thì sao? Anh đòi tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng sau khi tôi vừa đệ đơn ly hôn với anh à? Thẩm Đình An, anh có biết xấu hổ không thế!”

Tôi vớ lấy một cái gối, hung hăng ném thẳng vào người anh.

Khoảnh khắc này, sự phẫn nộ của tôi vừa chân thực lại vừa đường đột! Đây là lần hiếm hoi tôi bộc lộ cảm xúc trước mặt anh trong suốt những ngày qua.

Tôi nhận ra mình thực sự không thể nhìn thấu anh.

Đã từng có lúc tôi gạt bỏ lòng tự trọng, chủ động đòi hỏi anh. Nhận lại không phải là sự châm chọc bằng lời nói thì cũng là nỗi nhục nhã khi bị ngó lơ. Đợi đến lúc anh có nhu cầu sinh lý, lại nhớ ra mình còn có một người vợ là tôi, thì mới xảy ra cái gọi là nghĩa vụ vợ chồng.

Tôi giật mình nhận ra, trong mắt anh, tôi chẳng phải là một người vợ, thậm chí chẳng được coi là một con người. Mà chỉ là một công cụ. Một công cụ chứng minh anh là đàn ông.

Không thể chịu nhục thêm nữa, tôi đề nghị ngủ riêng, bao giờ mối quan hệ của chúng tôi trở lại bình thường thì mới chung phòng. Tình trạng này cứ duy trì đến tận bây giờ, tôi hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến anh ta nữa.

Vậy mà anh lại buông một câu “chúng ta dù sao cũng là vợ chồng”. Thật nực cười và kinh tởm.

Sắc mặt Thẩm Đình An giống như bảng pha màu bị lật úp, có sự bối rối, tức giận, sửng sốt, lại còn chen lẫn một tia mừng thầm quái dị…

“Vậy tôi không làm phiền em nghỉ ngơi nữa.”

Ngày hôm sau, khi Thẩm Đình An vừa ra khỏi cửa, tôi lập tức gọi công ty chuyển nhà, mang hết đồ đạc của mình sang căn hộ đã mua từ trước khi kết hôn.

Thu xếp ổn thỏa xong, tôi gọi điện cho mẹ:

“Mẹ ơi, mấy ngày này mẹ qua căn hộ vịnh Thanh Thủy ở với con đi.”

“Được, được, mẹ mua vé ngay.”

Tôi lại mời Vu Trân và con gái qua ăn cơm. Buổi tối, căn hộ nhỏ bé tràn ngập không khí ấm áp.

“Lâu lắm rồi mới được nếm thử tay nghề của dì, con thèm muốn chết đi được.”

Nghiên Nghiên cứ một tiếng bà ngoại, hai tiếng bà ngoại, gọi đến nỗi mẹ tôi mừng rỡ ra mặt, ôm chặt lấy cô bé không nỡ buông.

“Dì ơi, chúng con lên kế hoạch đi Tây Bắc chơi một chuyến, dì cũng đi cùng nhé.”

Mắt mẹ tôi sáng lên trong chốc lát, rồi lại khôi phục dáng vẻ thường ngày.

“Bọn trẻ các con đi chơi với nhau thì thoải mái hơn, dì đi lại làm vướng bận các con.”

“Mẹ!”

Những lời thế này ngày thường bà nói không ít. Chẳng qua là sợ người ta nghĩ tôi chỉ biết tiêu tiền của Thẩm Đình An. Thậm chí tiền lì xì lễ tết bà cũng không muốn nhận. Mức sống không hề tốt lên, ngược lại càng thêm nơm nớp lo sợ, sợ bị người ta chê trách.

Kể cả bây giờ biết tôi sắp ly hôn với Thẩm Đình An, bà vẫn không sửa được.

“Bản thân con tự kiếm được tiền, cũng nuôi được mẹ, có thể đưa mẹ đi chơi. Con không phải là kẻ vô dụng.”

Bà hơi lúng túng, vội vàng đặt Nghiên Nghiên xuống, xoa xoa hai tay trong vô thức.

“Mẹ không có ý đó.”

Vu Trân cười tủm tỉm lên tiếng:

“Dì ơi, dì phải đi thật đấy, như vậy mới có người giúp con trông coi nhóc tì này.”

Nghiên Nghiên cũng kéo tay bà, nói giọng ngọt xớt:

“Cháu cũng muốn bà ngoại đi cùng cơ.”

“Được được được, bà ngoại đi.”

Tiếng điện thoại rung chìm nghỉm trong những tràng cười đùa vui vẻ.

Tôi và mẹ nằm trong chăn, kể chuyện trên trời dưới biển. Bà vỗ về lưng tôi nhè nhẹ giống hệt lúc dỗ tôi ngủ ngày bé. Tôi được dỗ ngủ thật.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy bà nói:

 

“Con gái mẹ là tuyệt nhất, mẹ sẽ mãi tự hào về con.”

Ngày hôm sau tôi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào.

“Mẹ, xin mẹ cho con gặp Tinh Tinh đi, giữa bọn con đúng là có chút trục trặc, nhưng con sẽ giải quyết ổn thỏa mà.”

“Giáo sư Thẩm, cậu về đi. Vốn dĩ cuộc hôn nhân này là do nhà tôi trèo cao. Những năm qua, chắc chắn con bé chẳng vui vẻ gì. Là do người làm mẹ như tôi vô dụng, không thể nhận ra sớm hơn. Bây giờ tôi sẽ không để con bé phải chịu thêm chút uất ức nào nữa, nếu cậu còn dành cho tôi chút sự tôn trọng, thì hãy mau chóng ly hôn với con bé đi.”

“Mẹ… Mẹ đừng nói vậy, trước đây là do con không tốt, con đảm bảo sau này sẽ không…”

Tiếng của Thẩm Đình An đột ngột im bặt.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi dường như nhìn thấy hình ảnh của chính mình ngày trước, bộ dạng khi đứng trước mặt mẹ Thẩm Đình An.

Tôi mua robot hút bụi, máy hút bụi, máy rửa bát, bà ấy bảo tôi phung phí tiền bạc, bảo phải làm bằng tay mới sạch. Thà để những máy móc đó phủ bụi trong phòng chứa đồ. Thỉnh thoảng bà ấy lại đến kiểm tra đột xuất.

Câu cửa miệng lúc nào cũng là con trai bà ấy là giáo sư, hậu phương vững chắc là vô cùng quan trọng. Tôi không được phép sai sót, không được làm mất mặt, lại càng không được than vãn.

Lúc mất con, bà ấy trách tôi không bảo vệ tốt cháu nội của bà ấy. Nhưng lại tảng lờ đi câu nói “Con không muốn có thêm thân phận làm cha” của con trai mình.

Nếu bị bà ấy nhìn thấy, đứa con trai mà bà ấy luôn lấy làm tự hào, giờ đây lại đang đứng cúi đầu khúm núm trước mặt mẹ tôi, không biết bà ấy sẽ nhảy dựng lên thế nào.

“Tinh Tinh, anh đến đón em về nhà.”

“Mẹ, mẹ đi chợ trước đi ạ.”

Bầu không khí chìm vào yên lặng, tôi không mời Thẩm Đình An vào nhà.

“Yêu cầu của tôi rất rõ ràng, đó là ly hôn. Nếu anh có bất kỳ phản đối nào với các điều khoản, có thể sửa trực tiếp theo ý anh. Tôi thế nào cũng được.”

Thẩm Đình An mang bộ mặt như thể vừa bị tổn thương, hai tay ghì chặt lấy vai tôi.

“Không, anh không ly hôn. Anh không làm gì sai cả, cho dù em có đệ đơn kiện, tòa án cũng sẽ không giải quyết đâu.”

Thấy anh cương quyết như vậy, dường như tôi đã hiểu ra điều gì đó.

“Thẩm Đình An, có phải vì sự nghiệp đang trong giai đoạn thăng tiến quan trọng nên anh mới không muốn ly hôn đúng không? Vậy tôi có thể đợi anh xét duyệt xong chức danh rồi mới làm thủ tục.”

“Không phải vậy!”

Giọng anh hơi lớn, kéo gục tôi vào lòng.

“Tinh Tinh, anh không ly hôn, anh yêu em, chúng ta phải ở bên nhau cả đời, đó là lời em từng nói, chẳng lẽ em quên rồi sao?”

“Anh yêu tôi? Ha, Thẩm Đình An, anh nói anh yêu tôi á?”

Tôi như vừa nghe được một câu chuyện cực kỳ hoang đường, bèn dùng sức đẩy mạnh anh ra.

“Anh yêu tôi mà lại bạo lực lạnh với tôi? Yêu tôi mà lại coi tôi như không khí, như đồ trang trí, thậm chí cốc nước tôi từng uống cũng phải vứt đi?”

“Anh không yêu tôi. Anh kết hôn với tôi, chỉ là do đúng độ tuổi phải lập gia đình, và tôi thì lại toàn tâm toàn ý theo đuổi anh. Nếu đổi lại là người khác, anh cũng sẽ cưới cô ta thôi. Tôi chỉ là một công cụ thuận tay mà thôi. Vậy nên, Thẩm Đình An, đừng nói là yêu tôi, tôi nghe mà thấy buồn nôn.”

Hai tay Thẩm Đình An bỗng mất đi sức lực, từ từ thõng xuống.

Tôi chỉnh lại cổ áo.

“Anh không muốn ký đơn ly hôn thì thôi vậy.”

Anh chợt ngước mắt lên, ánh mắt sáng rực.

“Chuyện này vốn dĩ cũng chẳng cần vội. Trạng thái của chúng ta hiện tại, cũng chẳng khác gì ly hôn. Đợi ly thân đủ hai năm rồi tôi sẽ lấy lý do tình cảm rạn nứt để kiện ra tòa. Nếu giáo sư Thẩm anh muốn đi đến bước đường đó.”

Thẩm Đình An nghẹt thở, ánh mắt vỡ vụn lay động, toát lên một sự tĩnh lặng như đã chết. Rất nhanh sau đó anh lại đắp lên mình sự tự tin.

“Tinh Tinh, anh sẽ chứng minh cho em xem.”

 

Nói xong anh quay người bỏ đi. Tôi chẳng có hứng thú muốn tìm hiểu sâu xem việc chứng minh của anh là có ý gì.

Vu Trân gửi thông tin vé máy bay đến, 8 giờ sáng mai cất cánh.

Vừa hạ cánh xuống thành phố Ninh, điện thoại liên tục rung lên. Thẩm Đình An đã gửi hơn ba mươi tin nhắn, gọi 19 cuộc điện thoại.

[Em còn nhớ quán này không? Thời đại học em hay xếp hàng mua cho anh ăn đó.]

[Đổi chủ rồi, mùi vị không được ngon như xưa nữa, gói mang về còn phải tính thêm tiền.]

[Anh đã đặt bàn ở nhà hàng Pháp mà trước đây em vẫn luôn muốn đến, đúng là khó lấy số thật, anh phải nhờ người giúp đấy.]

[Tinh Tinh, anh biết cách dùng robot hút bụi rồi.]

[Bao năm qua, em vất vả rồi.]

……

[Hóa ra chờ đợi tin nhắn lại mang hương vị thế này.]

[Cũng tốt, nếu làm vậy có thể khiến em nguôi giận, anh bằng lòng cứ chờ đợi mãi.]

Vu Trân thấy tôi mang bộ mặt nhăn nhó nhìn màn hình điện thoại thì ghé mắt sang xem, ghét bỏ tặc lưỡi.

“Đàn ông mà diễn thì phụ nữ chẳng có cửa nào, mấy lời này tự anh ta nhìn không thấy sởn gai ốc à?”

Thấy tôi không nói gì, cô ấy hích cùi chỏ vào người tôi, giọng điệu mang vẻ cảnh cáo:

“Này, cậu đừng có để vài câu sến súa của anh ta làm cảm động đấy nhé, nếu không mình sẽ không tha cho cậu đâu.”

Tôi bật cười một tiếng, lắc đầu.

“Chắc chắn là không rồi. Chỉ là cảm thán sao con người lại có thể sống hai mặt đến vậy.”

Chuyến du lịch vòng quanh Tây Bắc mười ngày cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp trong sự đau nhức xen lẫn vui sướng.

Nghiên Nghiên đã dạy mẹ tôi cách quay, cắt ghép video và tạo cả tài khoản đăng video nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...