KIẾP TRƯỚC TA ĐỠ TÊN THAY HẮN, KIẾP NÀY TA CHỈ ĐỨNG NHÌN
Chương 1
Ta trọng sinh đúng buổi săn xuân của hoàng gia, trên khán đài người người ồn ào như nước vỡ bờ. Mà ta lại như rơi xuống hầm băng.
Phu quân của ta, Nhiếp chính vương đương triều, Tiêu Huyền, đang ôm chặt thanh mai của hắn là Nhược Vân trong lòng.
Hắn cúi đầu, không biết đang nói gì với nàng ta.
Trên gương mặt Nhược Vân nổi lên một tầng ửng đỏ e lệ.
Khung cảnh ấy chói mắt như một mũi kim đ /âm thẳng vào tim ta.
Ánh mắt của tất cả các mệnh phụ xung quanh đều mang theo sự thương hại, hoặc rõ ràng, hoặc kín đáo.
Các nàng nhìn ta, như thể ta mới chính là kẻ dư thừa.
Ta là Nhiếp chính vương phi, Ôn Tĩnh.
Gả cho Tiêu Huyền ba năm, vẫn không thể sưởi ấm nổi trái tim hắn.
Kiếp trước, ta còn cho rằng là do mình chưa đủ cố gắng.
Cho đến trước khi ch /ế/t, ta mới hiểu ra, không phải ta không đủ tốt, mà là trong lòng hắn, chưa từng có ta.
Trên bãi săn phía dưới khán đài, tiếng tù và bỗng trở nên thê lương.
Biến loạn đột ngột bùng lên.
Không biết từ đâu xuất hiện mấy chục tên thích khách áo đen, tay cầm lợi nhận (đao kiếm), lao thẳng về phía chúng ta.
Cấm quân phản ứng chậm một nhịp.
Cục diện lập tức mất khống chế.
Tiếng thét chói tai, tiếng binh khí va chạm, trộn lẫn thành một mảnh hỗn loạn.
Ta nhìn thấy một mũi tên.
Một mũi lang nha tiễn sơn đen, xuyên qua đám người, đang nhắm thẳng vào ngực Tiêu Huyền.
Cảnh tượng quen thuộc đến vậy.
Kiếp trước, ta gần như theo bản năng lao tới.
Mũi tên x /u/y/ên qua sau lưng ta, cơn đ/au dữ dội khiến ta ngay cả lời cũng không nói nổi.
Ta ngã vào lòng Tiêu Huyền, câu cuối cùng nghe được là hắn nói:
“Vương phi hộ giá, đó là bổn phận của nàng.”
Không có một tia nhiệt độ.
Ngay cả ánh mắt thương hại, hắn cũng dành cho Nhược Vân đang run rẩy vì sợ hãi trong lòng hắn.
Kiếp này….
1
Ta nhìn mũi tên đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Chỉ lặng lẽ cầm lên một quả quýt đặt trên án kỷ bên cạnh.
Chậm rãi, thong thả bóc lớp vỏ ra.
Hương quýt thanh mát giữa mùi m /áu tanh nồng lại càng trở nên lạc lõng.
“Vương gia cẩn thận!”
Thị vệ trưởng bên cạnh gầm lên, lao thẳng tới.
Trường đao vung ra, vừa kịp chém rơi mũi lang nha tiễn.
Mũi tên cắm phập vào cây cột hành lang, rung lên từng hồi vo ve.
Tiêu Huyền được thị vệ cứu thoát.
Hắn không hề bị thương dù chỉ một sợi tóc.
Nhưng ánh mắt hắn lại không nhìn thị vệ, mà nhìn chằm chằm vào ta.
Đôi mắt từng khiến ta say đắm ấy, lúc này lại cuồn cuộn bão tố cùng vẻ không thể tin nổi.
Thích khách nhanh chóng bị tiêu diệt sạch sẽ.
Hỗn loạn dần lắng xuống.
Hắn sải bước đến trước mặt ta, bóng người hoàn toàn phủ kín thân ta.
Ta thậm chí còn chưa kịp đưa một múi quýt vào miệng.
Cổ tay đã bị hắn siết chặt.
Lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xương ta.
“Nàng mù rồi sao?”
Giọng nói đầy phẫn nộ của hắn cố nén cơn giận ngút trời.
“Vì sao không đ /ỡ tên thay bổn vương!”
02
Cơn đ /au dữ dội truyền tới từ cổ tay.
Ta đ /au đến nhíu mày.
Nhưng ta không giống như kiếp trước, không khóc lóc, cũng không giải thích.
Ta chỉ ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn hắn.
“Vương gia.”
Giọng ta rất nhẹ, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai hắn.
“Bổn phận của ta, là vì hoàng thất sinh con nối dõi, duy trì huyết mạch.”
“Không phải vì ngài mà đỡ đ /ao đỡ t /ên.”
Đồng tử Tiêu Huyền co rút dữ dội.
Dường như hắn không ngờ, ta – người vốn luôn ngoan ngoãn nhún nhường – lại có thể nói ra những lời như vậy.
“Nàng nói cái gì?”
Giọng hắn khàn đi, mang theo nguy hiểm.
Ta nhìn về phía sau hắn, nơi Nhược Vân đang bị dọa đến sắc mặt trắng bệch.
Nàng ta đang được mấy tỳ nữ dìu đỡ, rụt rè nhìn về phía chúng ta.
Ánh mắt ta lại quay về gương mặt Tiêu Huyền.
“Vương gia, ta gả cho là hoàng thất, là thân phận Nhiếp chính vương này.”
“Mạng của ta, rất quý.”
“Không thể tùy tiện vì một nam nhân mà ch /ế/t.”
“Huống hồ, bên cạnh ngài chẳng phải có thị vệ sao?”
Ta nói từng chữ một, rất chậm.
Mỗi một chữ, đều giống như một chiếc búa nhỏ, gõ vào thứ logic đã ăn sâu trong hắn.
Hắn đại khái chưa từng nghĩ tới.
Thê tử, không phải vật phụ thuộc của trượng phu.
“Ôn Tĩnh!”
Hắn nghiến răng gọi tên ta.
“Nàng to gan!”
“Ta không to gan.”
Ta thử rút tay ra, nhưng lực hắn quá lớn.
X /ương cổ tay phát ra tiếng răng rắc không chịu nổi.
“Ta chỉ đang nói một sự thật.”
“Nếu ta ch /ế/t, phủ Định An Hầu phía sau ta sẽ bỏ qua sao?”
“Phụ thân ta nắm trong tay mười vạn binh quyền, trấn giữ Bắc Cương.”
“Nếu ông biết độc nữ của mình ch /ế/t oan uổng, chỉ vì đỡ thay con rể một mũi tên không rõ lai lịch, ông sẽ nghĩ thế nào?”
Những lời này, kiếp trước cho đến lúc ch /ế/t, ta cũng không dám nói ra.
Ta yêu hắn.
Yêu đến mức đánh mất chính mình.
Quên mất rằng ta cũng là thiên kim của Hầu phủ.
Kiếp này.
Ta không muốn yêu nữa.
Ta chỉ muốn sống cho tốt.
Vì bản thân ta.
Cũng vì những người thật lòng yêu ta.
Sắc mặt Tiêu Huyền trở nên xanh mét.
Hắn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt như muốn l /ăng tr /ì ta.
Nhưng bàn tay đang siết cổ tay ta lại nới lỏng đi một chút.
Bởi vì những gì ta nói, đều là sự thật.
Hắn có thể trở thành Nhiếp chính vương, nhờ uy thế của phụ thân ta nơi Bắc Cương, công lao không nhỏ.
Hắn có thể không coi trọng ta.
Nhưng hắn nhất định phải coi trọng phụ thân ta.
“Được.”
Hắn nghiến răng, từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.
“Được, hay cho câu mạng của nàng rất quý.”
Hắn đột ngột hất mạnh tay ta ra.
Thân thể ta mất thăng bằng, đập mạnh vào cây cột phía sau.
Sau lưng lập tức truyền tới một trận đ/au nhói.
Hắn từ trên cao nhìn xuống ta, trong mắt tràn đầy khinh miệt cùng chán ghét.
“Trước đây bổn vương đúng là đã xem thường nàng.”
“Ôn Tĩnh, nàng cho rằng có phủ Định An Hầu chống lưng, liền có thể cậy sủng mà kiêu trước mặt bổn vương sao?”
“Bổn vương nói cho nàng biết, bổn phận của Vương phi, phải do bổn vương quyết định!”
Hắn xoay người, không thèm nhìn ta thêm một lần.
Trực tiếp đi về phía Nhược Vân.
Hắn bế nàng ta lên theo kiểu ôm ngang, động tác dịu dàng đến cực điểm.
So với sự thô bạo vừa rồi đối với ta, hoàn toàn như hai con người khác nhau.
“Vân nhi, đừng sợ, ta đưa nàng về phủ.”
Giọng nói ấy là sự ôn nhu mà ta chưa từng được nghe qua.
Nhược Vân nằm trong lòng hắn, yếu ớt gật đầu.
Khi đi ngang qua ta, gương mặt đang vùi trong lòng Tiêu Huyền của nàng ta lại lộ ra với ta một nụ cười đắc ý, đầy khiêu khích.
Ta nhìn theo bóng lưng họ rời đi.
Rồi hạ mắt xuống, nhìn cổ tay đã sưng đỏ của mình.
Nơi đó đã tím bầm một mảng.
Ta khẽ cười.
Tiêu Huyền, kiếp này, món nợ giữa chúng ta, mới chỉ vừa bắt đầu tính.
03
Ta bị người của Tiêu Huyền “đưa” về Vương phủ.
Nói là đưa về, thực chất là giam lỏng.
Bên ngoài Thanh Huy viện nơi ta ở, xuất hiện thêm hẳn một đội thị vệ.
Đến một con chim cũng không thể bay vào.
Mệnh lệnh của Tiêu Huyền rất đơn giản.
“Vương phi thân thể không khỏe, cần tĩnh dưỡng, bất kỳ ai cũng không được thăm gặp.”
Tỳ nữ thân cận của ta, Thanh nhi, sốt ruột đến mức đi tới đi lui.
“Tiểu thư, Vương gia đây là muốn giam lỏng người rồi!”
“Bây giờ phải làm sao? Có cần nghĩ cách gửi tin về Hầu phủ không?”
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn cổ tay đã tím bầm của mình, thần sắc bình tĩnh.
“Không cần.”
Thanh nhi sững người.
“Tiểu thư?”
Ta ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với nàng.
“Hắn muốn giam thì cứ để hắn giam.”
"T.ieu m.eo co phong truyen quan"
“Vừa hay, ta cũng được yên tĩnh.”
Kiếp trước, hắn cũng đối xử với ta như vậy.
Chỉ là khi ấy, ta khóc lóc cầu xin hắn, cầu xin hắn đừng đối xử với ta như vậy.
Đổi lại, chỉ là sự chán ghét sâu hơn của hắn cùng nửa năm cấm túc.
Lần này, ta không muốn cầu xin nữa.
Ta nhìn Thanh nhi, hạ thấp giọng.
“Thanh nhi, ngươi là người mẫu thân để lại cho ta, ta tin ngươi.”
“Lại gần đây.”
Thanh nhi lập tức ghé sát tới.
Ta ghé bên tai nàng, thấp giọng dặn dò vài câu.
Nàng càng nghe, mắt càng mở lớn, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.
“Tiểu thư, người muốn… người thật sự chắc chắn sao?”
“Chắc chắn.”
Ánh mắt ta không có chút do dự.
“Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
“Ngươi chỉ cần nghĩ cách đem khối ngọc bội đó giao cho người ta bảo ngươi tìm.”
“Nhớ kỹ, nhất định phải tự tay giao cho hắn.”
Thanh nhi nhìn ánh mắt kiên quyết của ta, nặng nề gật đầu.
“Vâng, tiểu thư, nô tỳ hiểu rồi!”
Tiêu Huyền cho rằng, một Thanh Huy viện là có thể nhốt được ta.
Hắn không biết, trong số hạ nhân theo ta xuất giá, từ lâu mẫu thân đã sắp xếp đủ loại người tài.
Mở ra một con đường truyền tin, căn bản không phải việc khó.
Điều ta cần làm, chỉ là chờ đợi.
Chờ một thời cơ tốt nhất.
Chờ quân cờ của ta rơi vào đúng vị trí của nó.
Ngày thứ ba bị cấm túc.
Cửa Thanh Huy viện bị đẩy mở.
Ta còn tưởng là Tiêu Huyền.
Không ngờ, người bước vào, lại là Nhược Vân.
Nàng ta mặc một bộ váy Lưu Vân Thủy Tú, dáng người yểu điệu mềm mại.
Trên gương mặt là vẻ quan tâm cùng lo lắng vừa đủ.
“Tỷ tỷ, nghe nói tỷ bị bệnh, muội đặc biệt tới thăm tỷ.”
Nàng ta cho lui toàn bộ hạ nhân.
Trong phòng, chỉ còn lại hai chúng ta.
Nàng ta đi tới trước mặt ta, lớp ngụy trang trên mặt lập tức biến mất.
Thay vào đó là sự khinh miệt cùng đắc ý không hề che giấu.
“Ôn Tĩnh, nhìn bộ dạng bây giờ của ngươi xem, có giống một con ch /ó bị chủ nhốt lại không?”
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta.
Sự bình tĩnh của ta dường như khiến nàng ta có cảm giác như đ /ấm vào bông.
Nàng ta có chút tức giận.
“Ngươi đừng tưởng mình vẫn còn là Vương phi cao cao tại thượng!”
“Ca ca Tiêu Huyền đã nói rồi, đợi hắn xử lý xong phủ Định An Hầu, người tiếp theo chính là ngươi!”
“Hắn sẽ hưu ngươi, rồi cưới ta làm chính phi!”
Cuối cùng ta cũng có phản ứng.
Ta nhìn nàng ta, chậm rãi cong khóe môi.
“Vậy sao?”
“Vậy ta xin chúc mừng ngươi trước.”
Nhược Vân bị phản ứng của ta làm nghẹn lại.
Nàng ta đại khái vốn muốn tới xem ta khóc lóc, ghen tuông, phát điên.
Nhưng ta lại không làm vậy.
Nàng ta hít sâu một hơi, từ trong tay áo lấy ra một vật, ném lên bàn.
Đó là một cây trâm ngọc của nam tử.
Kiểu dáng ta rất quen thuộc.
Là của Tiêu Huyền.
“Ca ca Huyền đã nói, hắn không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì có liên quan tới ngươi nữa.”
“Cây trâm ngọc này, là tín vật định tình năm xưa ngươi tặng hắn đúng không?”
“Bây giờ, hắn bảo ta trả lại cho ngươi.”
“Hắn nói, hắn thấy bẩn.”
Nhược Vân nói xong, đắc ý nhìn ta, chờ ta sụp đổ.
Ta nhìn cây trâm ngọc đó.
Đó là khối noãn ngọc ta yêu thích nhất, đích thân nhờ danh tượng chạm khắc thành.
Kiếp trước, ta coi như chí bảo, còn hắn lại vứt bỏ như giày rách.
Kiếp này, cuối cùng nó cũng trở về tay ta.
Cũng tốt.
Ta cầm cây trâm ngọc lên, xoay nhẹ giữa đầu ngón tay.
Sau đó, ngay trước mặt Nhược Vân, tay ta buông lỏng.
Cây trâm rơi xuống đất.
Một tiếng “bốp” vang lên.
Vỡ thành hai mảnh.
Sắc mặt Nhược Vân lập tức trắng bệch.
04
Gương mặt Nhược Vân còn trắng hơn cả tờ giấy dán cửa sổ ngoài kia.
Nàng ta đại khái chưa từng nghĩ tới, ta lại dứt khoát đến vậy.
Cây trâm ngọc ấy, vốn là con d /ao cuối cùng nàng ta dùng để đ /âm vào tim ta.
Nhưng giờ đây, con d /ao ấy đã vỡ.
Nàng ta nhìn những mảnh ngọc vỡ dưới đất, môi run lên, một chữ cũng không nói nổi.
Ta chậm rãi đứng dậy.
Đi tới trước mặt nàng ta.
Bóng của ta phủ trùm lên nàng ta.
“Làm sao vậy?”
Ta nhẹ giọng hỏi.
“Ngươi cho rằng ta làm vậy là không đúng sao?”
“Nhưng cây trâm này, chẳng phải Vương gia bảo ngươi trả lại cho ta, nói hắn thấy bẩn sao?”
“Một thứ bẩn như vậy, ta giữ lại làm gì?”
“Chẳng lẽ muốn mỗi ngày nhìn nó, để nhắc bản thân mình từng mù mắt mù lòng đến mức nào sao?”
……
Giọng ta rất bình tĩnh.
Nhưng từng chữ, lại giống như một cái tát, giáng thẳng lên mặt Nhược Vân.
Sắc mặt nàng ta từ trắng chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển sang xanh.
“Ngươi… ngươi…”
Nàng ta chỉ vào ta, tức đến run cả người.
“Ôn Tĩnh, ngươi dám… ngươi dám hủy đồ của ca ca Huyền!”
Ta bật cười.
“Cô nương Nhược, ngươi có phải đã nhầm điều gì rồi không?”
“Thứ nhất, cây trâm này là đồ của ta, năm đó là ta tặng cho hắn.”
“Hiện giờ hắn vứt bỏ như giày rách, vật về chủ cũ, ta xử trí thế nào, liên quan gì tới hắn?”
“Thứ hai, ngươi suốt ngày gọi hắn là ca ca Huyền, e rằng quá mức không biết chừng mực.”
“Ta là Nhiếp chính vương phi, hắn là phu quân của ta.”
“Xét về tình hay về lý, ngươi đều nên gọi hắn một tiếng Vương gia.”
“Ngươi thân mật như vậy, là muốn để người ngoài cho rằng gia phong Nhiếp chính vương phủ không nghiêm, hay là muốn chứng minh bản thân ngươi nóng lòng muốn làm thiếp?”
Nhược Vân bị ta dồn đến mức không nói nên lời.
Vành mắt nàng ta lập tức đỏ hoe.
Nước mắt tủi thân đảo quanh trong hốc mắt.
Bộ dạng lê hoa đái vũ như vậy, loại dễ dàng nhất khơi dậy dục vọng che chở của nam nhân.
Đáng tiếc, ta không phải nam nhân.
“Ngươi ức h/iếp ta!”
Nàng ta dậm chân, cuối cùng cũng thốt ra được một câu như vậy.
“Ta không ức h/iếp ngươi.”
Ta nhìn nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ta chỉ đang dạy ngươi quy củ.”
“Trong Vương phủ này, ta mới là nữ chủ nhân.”
“Ngươi chỉ là người ngoài, chạy tới viện của ta mà giương oai, rốt cuộc là ai cho ngươi lá gan đó?”
“Là Tiêu Huyền sao?”
“Nếu hắn thật sự sủng ái ngươi như vậy, vì sao không trực tiếp hưu ta, dùng tám kiệu lớn rước ngươi vào cửa?”
“Nói cho cùng, ngươi chẳng qua chỉ là một món tiêu khiển lúc rảnh rỗi của hắn.”
“Còn ta, mới là Vương phi danh chính ngôn thuận của Vương phủ này.”
“Cũng là mối liên minh mà phụ thân ta – Định An Hầu – dùng mười vạn binh quyền đổi lấy cho hắn một giang sơn yên ổn.”
“Nhược Vân, ngươi đem mình so với ta, ngươi xứng sao?”
Từng chữ đều như tru tâm.
Nước mắt Nhược Vân cuối cùng cũng vỡ đê.
Nàng ta ôm mặt, khóc chạy ra ngoài.
Giống như một con gà trống thua trận.
Ta nhìn bóng lưng chật vật của nàng ta, không có chút khoái ý nào.
Chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Kiếp trước, ta đấu với nàng ta suốt ba năm.
Ta thua đến tan tác.
Kiếp này, ta không muốn đấu nữa.