Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KIẾP TRƯỚC TA ĐỠ TÊN THAY HẮN, KIẾP NÀY TA CHỈ ĐỨNG NHÌN
Chương 2
Ta chỉ muốn lấy lại những gì vốn thuộc về ta.
Rồi đòi lại những thứ nợ ta, cả vốn lẫn lãi.
Thanh nhi từ ngoài bước vào.
Nàng cẩn thận nhìn mảnh ngọc vỡ trên đất.
“Tiểu thư, đã xử lý sạch rồi sao?”
Ta gật đầu.
“Ừ.”
Thanh nhi cầm chổi, quét những mảnh ngọc hốt vào rác.
“Tiểu thư, vị Nhược cô nương này chắc chắn sẽ tới chỗ Vương gia cáo trạng.”
“Cứ để nàng ta cáo đi.”
Ta ngồi lại bên cửa sổ, cầm lên một quyển y thư.
“Trước khi bão táp kéo tới, luôn cần có chút khúc dạo đầu.”
Ta mở sách ra, ánh mắt rơi trên trang giấy.
Nhưng tâm trí, từ lâu đã bay tận chín tầng mây.
Tiêu Huyền, sự trả thù của ngươi, mau tới đi.
Ta đã… chờ không nổi nữa rồi.
05
Đơn cáo trạng của Nhược Vân đến rất nhanh.
Ngay tối hôm đó, Tiêu Huyền đã tới Thanh Huy viện.
Lúc hắn tới, ta đang ngồi dưới đèn đọc sách.
Hắn một cước đá văng cửa phòng, mang theo đầy thân hàn khí cùng lửa giận.
“Ôn Tĩnh!”
Giọng hắn như muốn làm sập cả xà nhà.
Ta thậm chí còn không buồn nhấc mí mắt.
“Vương gia đêm khuya tới đây, là vì chuyện gì?”
Sự bình tĩnh của ta, hoàn toàn chọc giận hắn.
Hắn ba bước gộp thành hai bước lao tới trước mặt ta.
Một tay giật lấy quyển sách trong tay ta, hung hăng ném xuống đất.
“Nàng đang giả ngu với bổn vương?”
“Hôm nay nàng đã sỉ nhục Vân nhi thế nào?”
“Nàng làm vỡ đồ của bổn vương, còn dám bình tĩnh như vậy?”
Cuối cùng ta cũng ngẩng đầu.
Trực tiếp nhìn vào đôi mắt đang bùng cháy lửa giận của hắn.
“Vương gia nói đến cây trâm ngọc đó sao?”
“Chẳng phải đó là thứ Vương gia chê bẩn, không cần nữa sao?”
“Ta chỉ là giúp Vương gia xử lý một thứ rác rưởi mà thôi, Vương gia hà tất phải nổi giận lớn như vậy?”
“Hay là… Vương gia hối hận rồi?”
“Hay là Vương gia chỉ cho phép mình sỉ nhục ta, lại không cho ta nói vị Nhược cô nương kia nửa câu không phải?”
“Trên đời này, nào có đạo lý như vậy.”
Lồng ngực Tiêu Huyền phập phồng dữ dội.
Đây đại khái là lần đầu tiên, hắn bị ta phản bác sắc bén đến vậy.
“Hay cho một cái miệng lanh lợi!”
Hắn nghiến răng nói ra mấy chữ.
“Xem ra cấm túc, vẫn còn quá nhẹ!”
“Truyền lệnh xuống!”
Hắn hướng ra ngoài cửa quát lớn.
“Từ hôm nay trở đi, toàn bộ phần lệ của Thanh Huy viện giảm một nửa!”
“Ẩm thực của Vương phi, hạ xuống ngang với nha hoàn hạng ba!”
“Bổn vương muốn xem, nàng còn có thể cứng miệng đến khi nào!”
Thị vệ ngoài cửa lập tức lĩnh mệnh.
“Tuân lệnh, Vương gia!”
Trong lòng ta cười lạnh.
Lại là chiêu này.
Kiếp trước, hắn cũng như vậy.
Dùng những thủ đoạn không lên được mặt bàn này, hành hạ ta, ép ta cúi đầu.
Đáng tiếc, ta của hiện tại, đã không còn là Ôn Tĩnh mặc hắn tùy ý nắm trong tay năm xưa nữa.
“Vương gia cứ tùy ý.”
Ta nhàn nhạt nói.
“Dù sao gần đây khẩu vị ta cũng không tốt, ăn thanh đạm một chút, vừa hay dưỡng thân.”
Nắm tay Tiêu Huyền siết chặt, phát ra tiếng răng rắc.
Hắn nhìn chằm chằm ta.
Dường như muốn tìm ra trên mặt ta một chút hoảng loạn hay sợ hãi.
Nhưng hắn thất vọng rồi.
Trên mặt ta, chỉ có sự lạnh nhạt.
Chúng ta giằng co.
Không khí như đông cứng lại.
Rất lâu sau, hắn hừ lạnh một tiếng.
“Ôn Tĩnh, những ngày tháng khó khăn của nàng, còn ở phía sau.”
Hắn phất tay áo rời đi.
Để lại cả căn phòng lạnh lẽo.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, chậm rãi thở ra một hơi.
Thanh nhi từ phòng trong bước ra, mắt đỏ hoe.
“Tiểu thư, hắn… hắn sao có thể đối xử với người như vậy!”
“Phần lệ giảm một nửa, chẳng khác nào muốn mạng của người!”
Ta lắc đầu.
Đi tới trước bàn trang điểm, mở một ngăn bí mật, lấy ra bức thư tay đã viết sẵn từ trước, cùng miếng Hầu phủ lệnh bài của phủ Định An Hầu.
“Thanh nhi.”
Ta đưa bức thư và miếng Hầu phủ lệnh bài cho nàng.
“Kế hoạch, có thể bắt đầu rồi.”
Sắc mặt Thanh nhi trắng bệch.
Nhưng khi nhìn ánh mắt kiên định của ta, nàng vẫn nặng nề gật đầu.
“Vâng, tiểu thư.”
“Nhớ kỹ, nhất định phải đưa tận tay cho Tĩnh Vương Tiêu Triệt xem.”
Ta dặn dò.
“Nói với hắn, cố nhân cầu kiến, lúc đó sẽ lấy ‘kỳ lân’ làm tín vật, mời hắn nhất định tới Tĩnh An tự phía tây thành gặp một lần.”
Tĩnh Vương Tiêu Triệt.
Tiêu Triệt là hoàng huynh của đương kim ấu đế, cùng phụ hoàng là tiên đế, tuy khác mẫu phi nhưng hai vị mẫu hậu lại xuất thân cùng một ngoại tộc, huyết mạch tương thông, vì vậy huynh đệ thân thiết cũng là lẽ tất nhiên.
Một vị Vương gia nhàn tản bị Tiêu Huyền chèn ép, bài xích, suốt ngày chỉ biết du sơn ngoạn thủy, ngâm thơ vẽ tranh.
Đó là hình ảnh của hắn trong mắt người đời.
Nhưng không phải con người mà ta biết.
Kiếp trước, Tiêu Huyền tạo phản, kinh thành đại loạn.
Chính vị Tĩnh Vương tưởng như vô hại này, đã xoay chuyển cục diện trong lúc nguy nan.
Hắn nắm trong tay ám vệ do tiên đế để lại, hộ tống ấu đế phá vòng vây.
Cuối cùng dẹp yên phản loạn, trả lại cho giang sơn này một thời thanh bình.
Chỉ tiếc khi đó, ta đã c/h/ế/t.
Ch/ế/t vào đêm trước khi Tiêu Huyền công phá hoàng cung.
Kiếp này, ta muốn đổi một cách sống khác.
Tiêu Huyền, ngươi cho rằng nhốt ta trong Thanh Huy viện, ta liền trở thành cá nằm trên thớt của ngươi sao?
Ngươi sai rồi.
Ván cờ này, mới chỉ vừa bắt đầu.
Ngươi và ta, đều chỉ là quân cờ.
Mà người cầm quân, là ta.
06
Thanh nhi đã rời đi.
Mang theo thư mật cùng với Hầu phủ lệnh bài, biến mất trong màn đêm.
Ta biết, những người mẫu thân để lại cho ta, đều có con đường riêng của họ.
Thiên la địa võng mà Tiêu Huyền bày ra có thể nhốt được ta.
Nhưng không thể nhốt được một con chim đang muốn bay đi.
Ta bắt đầu thật sự “tĩnh dưỡng”.
Mỗi ngày, đồ ăn đưa tới Thanh Huy viện đều là những thứ cơm thừa canh cặn nguội lạnh.
Ngay cả đồ ăn của hạ nhân cũng không bằng.
Hạ nhân trong viện đều cảm thấy bất bình thay ta.
Nhưng ta lại hoàn toàn không để tâm.
Họ đưa gì, ta ăn nấy.
Ăn không nhiều, nhưng đủ no bụng.
Lúc rảnh rỗi, ta đọc sách, luyện chữ, chăm hoa.
Giống như thật sự đã trở thành một phế phi không tranh với đời.
Tiêu Huyền không tới nữa.
Có lẽ trong mắt hắn, ta đã chấp nhận số phận.
Một nữ nhân mất sủng, lại bị bạc đãi, căn bản không thể làm nên sóng gió gì.
Nhược Vân thì lại tới hai lần.
Mỗi lần đều ăn mặc lộng lẫy như hoa.
Trước mặt ta khoe khoang Tiêu Huyền lại ban cho nàng ta bảo vật gì, dẫn nàng ta đi đâu du ngoạn.
Trong lời nói, toàn là tư thái của kẻ chiến thắng.
Ta chỉ lặng lẽ nghe.
Thỉnh thoảng còn mỉm cười với nàng ta.
Phản ứng của ta khiến nàng ta cảm thấy vô vị.
Giống như một cú đấm rơi vào bông, không phát ra được chút lực nào.
Sau vài lần tự chuốc mất hứng, nàng ta cũng không tới nữa.
Thanh Huy viện hoàn toàn trở thành một hòn đảo cô lập.
Nhưng ta biết, dưới mặt nước yên tĩnh kia, sóng ngầm đã cuộn trào.
Ta đang chờ.
Chờ hồi âm của Tiêu Triệt.
Chờ một tín hiệu phá cục.
Chiều tối ngày thứ bảy.
Tín hiệu đã tới.
Một bà tử phụ trách quét dọn sân viện, khi mang nước nóng cho ta, lặng lẽ nhét vào tay ta một mảnh giấy.
Ta trở về trong gian thất, mở tờ giấy ra.
Trên đó chỉ có một chữ.
“Được.”
Ta đưa mảnh giấy lại gần ngọn nến, nhìn nó hóa thành tro bụi.
Tảng đá trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống.
Tiêu Triệt, đã cắn câu.
Ta biết hắn khi nghe tới ‘kỳ lân’ sẽ cắn câu.
Bởi vì kiếp trước, ta từng vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Tiêu Huyền và tâm phúc của hắn.
Bọn họ từng nhắc tới việc tiên đế để lại cho Tiêu Triệt một thế lực đủ để lay chuyển giang sơn.
Mà tín vật để mở ra thế lực này, đã bị chia làm hai.
Một nửa là long văn ngọc quyết mà Tiêu Triệt luôn mang theo từ nhỏ.
Nửa còn lại, nằm trong phủ Định An Hầu.
Đó chính là một khối kỳ lân ngọc bội. Chính là hai chữ ‘kỳ lân’ mà ta muốn Tiêu Triệt nghe.
Tiêu Huyền vẫn luôn cho rằng khối ngọc đó nằm trong tay phụ thân ta.
Cho nên hắn mới chậm chạp không dám động tới phụ thân ta.
Hắn không biết, mẫu thân đã sớm giao nó cho ta.
Đây là bùa hộ mệnh của ta.
Cũng là quân cờ quan trọng nhất để ta lật đổ hắn.
Hiện giờ, quân cờ đã vào vị trí.
Tiếp theo, chỉ cần chờ một cơ hội rời phủ.
Để gặp Tiêu Triệt một lần.
Cơ hội, rất nhanh cũng tới.
Ba ngày sau.
Trong cung truyền ra tin tức.
Thái hậu hạ ý chỉ, lệnh các nữ quyến trong các phủ, vào cung tham dự yến tiệc cầu phúc đêm trăng rằm tháng mười lăm.
Trong ý chỉ, đích danh yêu cầu Nhiếp chính vương phi Ôn Tĩnh, nhất định phải có mặt.
Đây là cơ hội tốt nhất của ta - T/ieum/eo
Là Thái hậu đang đưa tay giúp ta.
Kiếp trước, Thái hậu cũng từng giúp ta như vậy.
Người là Hoàng hậu của tiên đế, tuy không có con, nhưng địa vị tôn quý.
Người và mẫu thân ta là bạn khuê các thân thiết, vẫn luôn xem ta như con ruột.
Chỉ tiếc khi đó ta một lòng một dạ vì Tiêu Huyền, phụ mất tâm ý của người.
Lần này, ta sẽ không như vậy nữa.
Đêm nhận được ý chỉ.
Tiêu Huyền lại bước vào Thanh Huy viện.
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
“Ý chỉ của Thái hậu, nàng đã nhận rồi?”
“Đã nhận.”
Ta bình tĩnh trả lời.
“Vương gia còn điều gì chỉ giáo?”
Hắn trầm mặc rất lâu.
“Nàng nên an phận một chút.”
Giọng hắn trầm thấp.
“Trong cung, những lời không nên nói, một chữ cũng không được nói.”
“Nếu không, nàng biết hậu quả.”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
“Vương gia là đang lo ta sẽ đến trước mặt Thái hậu cáo trạng ngài sao?”
Ta khẽ cười.
“Vương gia lo xa rồi.”
“Dù sao chuyện nhà xấu không thể phơi ra ngoài.”
“Nếu ta khiến ngài mất mặt, thì ta – vị Nhiếp chính vương phi này – cũng chẳng vẻ vang gì, không phải sao?”
Hắn dường như bị lời ta làm nghẹn lại.
Nhìn ta thật sâu một cái.
Trong ánh mắt đó, có dò xét, có hoài nghi, còn có thứ cảm xúc mà ta không hiểu nổi.
Cuối cùng, hắn không nói gì.
Xoay người rời đi.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, nụ cười nơi khóe môi dần trở nên lạnh lẽo.
Tiêu Huyền.
Yến tiệc cầu phúc… sẽ là một sân khấu rất tốt.
Vở kịch lớn ta chuẩn bị cho ngươi, sắp sửa mở màn.
Ngươi… đã chuẩn bị xong chưa?
07
Ngày rằm, trăng tròn.
Ta ăn vận lộng lẫy tham dự.
Một bộ cung trang màu nguyệt bạch, tà váy thêu hoa văn lưu vân màu vàng sẫm.
Tóc búi cao, chỉ cài nghiêng một cây bộ diêu bạch ngọc nạm châu.
Trang dung thanh nhã, lại vừa vặn che đi vẻ tiều tụy trong những ngày bị cấm túc.
Khi ta xuất hiện trước cổng Vương phủ, ngay cả Tiêu Huyền cũng thoáng sững lại.
Đêm nay hắn cũng mặc vương bào màu huyền thêu kim long, dáng người thẳng tắp, tuấn mỹ như thần.
Chỉ là đôi mắt nhìn ta, vẫn lạnh lẽo như cũ.
Chúng ta cùng ngồi một cỗ xe ngựa vào cung.
Suốt đường không nói một lời.
Không khí trong xe, còn nặng nề hơn cả màn đêm bên ngoài.
Tới cổng cung, hắn xuống xe trước.
Nhưng không giống như trước đây, không hề đưa tay đỡ ta.
Ta hoàn toàn không để tâm, để Thanh nhi dìu xuống xe, dáng vẻ vẫn ung dung tao nhã.
Cung yến được tổ chức tại điện Thái Hòa.
Trong điện đèn đuốc rực rỡ, chén ngọc ly vàng đan xen.
Chúng ta vừa bước vào, liền trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người.
Ánh mắt của những mệnh phụ quý nữ liên tục đánh giá ta.
Có thương hại.
Có hả hê.
Cũng có dò xét.
Ta đều coi như không thấy.
Trực tiếp đi tới vị trí của mình, thản nhiên ngồi xuống.
Tiêu Huyền ngồi ở chủ vị, ngang hàng với Hoàng đế.
Thần sắc hắn lạnh nhạt, như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan tới hắn.
Nhược Vân hôm nay cũng tới.
Nàng ta ngồi ở một góc không mấy nổi bật, theo phụ thân đang làm việc tại Hàn Lâm viện tới.
Nàng ta liên tục nhìn về phía Tiêu Huyền, trong mắt là tình ý không hề che giấu.
Mà Tiêu Huyền, thỉnh thoảng cũng nhìn lại nàng ta một cái.
Ánh mắt đó chứa sự dịu dàng mà hắn chưa từng dành cho ta.
Ta lười không muốn nhìn họ nữa.
Mục tiêu của ta, là Thái hậu đang ngồi trên phượng vị.
Và…
Người đang ngồi ở cuối hàng ghế các hoàng tử.
Tĩnh Vương, Tiêu Triệt.
Thái hậu nhìn thấy ta, vẫy tay gọi.
Ta đứng dậy, chậm rãi bước tới.
“Thần thiếp tham kiến Thái hậu, chúc Thái hậu vạn phúc kim an.”
“Đứa nhỏ ngoan, mau đứng dậy.”
Thái hậu nắm tay ta, kéo ta ngồi cạnh người.
Tay người rất ấm.
“Gầy đi rồi.”
Người đau lòng nhìn ta.
“Có phải Huyền nhi lại ức h/iếp con không?”
Ta lắc đầu, khẽ mỉm cười.
“Thái hậu lo xa rồi, chỉ là những ngày trước thần thiếp nhiễm chút phong hàn, khẩu vị không tốt mà thôi.”