Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LẦN NÀY TÔI CHỌN TƯƠNG LAI
CHƯƠNG 2
3
Bàn tay cầm điện thoại của tôi run rẩy không ngừng.
Sự mệt mỏi từ tận đáy lòng khiến tôi rã rời.
Ngã gục xuống ghế sofa, tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm anh ta.
【Chương 4】
Đoạn tình cảm bảy năm, tôi không muốn kết thúc một cách không rõ ràng.
Làm theo yêu cầu của anh ta, tôi mua đồ xong và mang đến tận nhà.
Gõ cửa hồi lâu mà không có ai mở.
Đạn mạc lại xuất hiện đúng lúc này.
【Đúng là chú cún con tính tình vặn vẹo, cứ bắt nữ chính phải nhận sai để mình có bậc thang đi xuống mới chịu mở cửa. Thật ra biết nữ chính đến, đuôi phía sau chắc đã vẫy tít thò lò rồi!】
【Nữ chính mau xin lỗi, vào trong tuyên thệ chủ quyền đi! Không nhận ra size đồ lót gợi cảm đó đúng số đo của cô à!】
Bàn tay đang gõ cửa khựng lại, tôi bỗng cảm thấy thật nực cười.
Vừa định đặt đồ xuống rồi bỏ đi thì Phùng Thanh Thanh mở cửa cho tôi, trên người cô ta khoác chiếc áo sơ mi của Kỳ Dục.
Cô ta cố ý lắc lắc chiếc vòng trên tay.
Đó là bảo vật gia truyền của nhà Kỳ Dục, thứ được để lại cho người vợ tương lai của anh ta.
Trước đây anh ta từng nói, món đồ này rất quý giá, phải đợi đến lúc kết hôn mới đưa cho tôi.
Không ngờ, anh ta và Phùng Thanh Thanh mới ở bên nhau hai ngày…
“Ôn Tri Ý, cô cũng đê tiện thật đấy, bảo cô đi giao là cô đi giao thật sao?”
“Cũng phải thôi, loại người nghèo mạt rệp như cô vất vả lắm mới bám được vào một phú nhị đại, sao có thể dễ dàng buông tay như vậy được.”
【Chương 5】
Tiếp đó, cô ta rút vài tờ tiền ném thẳng xuống chân tôi.
“Nhưng cũng cảm ơn cô, số tiền này coi như thưởng phí chạy vặt cho cô.”
Tôi không thèm để ý, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Kỳ Dục đâu?”
Phùng Thanh Thanh che miệng, cười kiêu ngạo và đắc ý.
“Đương nhiên là đang tắm rồi.”
Tôi lười cãi co với cô ta, lách người định bước vào cửa, nhưng không ngờ bị cô ta tóm lấy cánh tay.
Trong lúc giằng co, cô ta hét lên một tiếng rồi ngã ngửa ra sau.
Giây tiếp theo, cô ta đã ngã vào vòng tay của Kỳ Dục.
Bốn mắt nhìn nhau, Kỳ Dục lạnh lùng chất vấn:
“Chạy đến tận nhà tôi để ra tay đánh người? Ôn Tri Ý, cô to gan thật đấy!”
“Xin lỗi Thanh Thanh ngay!”
Tôi không bận tâm, chỉ ngước mắt lên nhìn anh ta.
“Tôi không làm gì sai, nên tôi sẽ không xin lỗi.”
Nói xong, tôi quay lưng định rời đi.
Kỳ Dục nhìn tôi với ánh mắt hoảng hốt, vội vàng gọi với lại:
“Đợi đã!”
“Bốp!”
Tôi vừa quay đầu lại, Phùng Thanh Thanh đã vung tay giáng cho tôi một cái tát.
Cô ta tát mạnh đến mức tôi cảm thấy một luồng máu tanh ngọt trào lên tận cổ họng.
【Chương 6】
Phùng Thanh Thanh xoa xoa cổ tay, làm nũng với Kỳ Dục:
“Vẫn là A Dục có cách, biết em chịu uỷ khuất nên cố tình gọi cô ta lại để xả giận cho em.”
“Bây giờ thì hai bên hòa rồi. Ôn Tri Ý, cô có thể cút được rồi đấy!”
Nhưng rõ ràng, tôi căn bản không hề chạm vào cô ta, và lúc cô ta ngã, Kỳ Dục cũng đã đỡ kịp.
Kỳ Dục đứng yên tại chỗ, sắc mặt phức tạp nhìn tôi:
“Đây chẳng qua là cái giá cô phải trả vì dám đẩy cô ấy thôi.”
Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy mình giống hệt một thằng hề.
Chỉ cảm thấy bây giờ nói gì cũng chẳng còn ý nghĩa nữa.
Còn cái suy nghĩ muốn để cuộc tình này kết thúc một cách trọn vẹn từ đầu đến cuối của tôi…
Lại càng khiến tôi cảm thấy mình là một trò cười.
Cảm giác chua xót trong lòng khiến tôi không thể nói thêm lời nào, chỉ nâng tay đưa túi đồ sang.
Sắc mặt Kỳ Dục lập tức thay đổi, anh ta nghiến răng rít qua kẽ răng:
“Ôn Tri Ý! Chơi trò lạt mềm buộc chặt chẳng có ý nghĩa gì đâu!”
Tôi không chút biểu cảm, cúi nhặt mấy tờ tiền trên đất.
“Anh hiểu lầm rồi, kiếm chút phí chạy vặt thôi.”
【Chương 7】
Lồng ngực Kỳ Dục phập phồng dữ dội vì tức giận.
Giây tiếp theo, anh ta xé toạc cái túi, nhét bộ đồ vào lòng Phùng Thanh Thanh.
“Mặc cho tôi xem ngay bây giờ!”
Phùng Thanh Thanh e thẹn vòng tay ôm lấy cổ anh ta.
“Thế thì cũng phải đợi người ngoài đi khỏi đã chứ.”
“Cô ta mà cũng được tính là người sao?”
Lúc nói câu này, Kỳ Dục gằn từng chữ, nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Nhưng thấy tôi vẫn bình thản chứng kiến cảnh này.
Anh ta tức đến mức nghiến nát cả răng hàm, nhưng trong mắt lại bất giác lóe lên một tia hoảng loạn.
“Ôn Tri Ý, cô giỏi lắm!”
“Có bản lĩnh thì cô đừng có hối hận!”
Cánh cửa phòng đóng sầm lại một tiếng chói tai.
Lúc này, đạn mạc lại bùng nổ như ong vỡ tổ.
【Gì thế này! Nữ chính mù à không nhìn ra nam chính đang cố tình chọc tức cô sao?】
【Tôi lạy luôn, nữ chính là khúc gỗ à? Ánh mắt đau thương của Dục bảo, nhìn mà tim tôi đau nhói! Phải ngủ cùng người phụ nữ mình không yêu, bảo bối khổ tâm quá!】
【Chắc chắn là giả rồi, diễn trò thôi. Hơn nữa cho dù nam chính thực sự có gì với nữ phụ thì nữ chính vẫn mãi là chính cung, nữ phụ chỉ là công cụ tập luyện thôi.】
【Chương 8】
Tôi bật cười lạnh lẽo, có tình cảm nào chịu nổi cái kiểu “diễn trò” này chứ.
Bảy năm qua, sự thử thách vô tận của Kỳ Dục đã sớm khiến tôi mệt mỏi rã rời.
Nếu ở bên anh ta, tôi phải từ bỏ mọi cái tôi cá nhân, nhượng bộ không có điểm dừng.
Vậy thì tôi thà vứt bỏ đoạn tình cảm này.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho giáo sư.
“Thưa thầy, suất nghiên cứu sinh của MIT, em nhận ạ.”
4
Cúp điện thoại của giáo sư, tôi hít một hơi thật sâu.
Khối khí nghẹn ứ trong lồng ngực suốt bảy năm trời dường như cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Đứng trước cổng chung cư của Kỳ Dục, tôi quay đầu lại vẫn có thể nhìn thấy căn phòng sáng rực ánh đèn của anh ta.
Đã vô số lần tôi mong chờ được chung sống với anh ta, ảo tưởng về những ngày tháng sau khi kết hôn của chúng tôi.
Giờ đây, mọi thứ đã biến thành bong bóng xà phòng, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
Ngay ngày hôm sau, tôi đã nộp hồ sơ xin đi du học.
Giáo sư cười vỗ vai tôi: “Đáng lẽ em nên làm vậy từ sớm rồi Tri Ý à. Năng lực của em không nên bị chôn vùi vào những người và những việc không đáng.”
“Ra ngoài rèn luyện cho tốt, đợi em trở về, nhà trường chắc chắn sẽ bồi dưỡng em hết mình.”
【Chương 9】
Tôi vừa định trả lời thì Phùng Thanh Thanh xách theo chiếc túi Hermes đắc ý bước vào.
Lúc đi ngang qua tôi, cô ta còn cố tình đi chậm lại.
“Ôn Tri Ý, nhìn bộ dạng dọn dẹp đồ đạc thế này, cô định đi thật sao?”
Cô ta nghiêng đầu cười, ánh mắt và khóe mày đều tràn ngập vẻ khoe khoang.
“Cũng phải, dẫu sao bây giờ Kỳ Dục ngày nào cũng dính lấy tôi, cô ở đây nhìn thấy chắc cũng khó chịu lắm.”
Nói rồi cô ta vuốt lại mái tóc, để lộ ra vết đỏ thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ.
“Tối hôm qua anh ấy bám người lắm, cứ nhất quyết đòi ôm tôi ngủ, nói là không có tôi thì anh ấy không ngủ được.”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng hít thở sâu, mấy người bạn cùng phòng lén lút trao đổi ánh mắt, rõ ràng là bị sự khoe khoang trắng trợn này làm cho khiếp sợ.
Phùng Thanh Thanh thấy thế lại càng đắc ý hơn, dứt khoát cúi người kề sát vào tôi, cố tình hạ giọng nhưng vẫn đủ để những người xung quanh nghe thấy:
“Giường của anh ấy mềm lắm, quên mất hình như cô chưa được ngủ ở đó bao giờ thì phải.”
“À đúng rồi, anh ấy còn nói, ở bên tôi anh ấy mới biết thế nào là sự thư giãn thực sự, không giống như lúc ở bên cô, lúc nào cũng thấy mệt mỏi.”
Bàn tay đang cầm chuột của tôi khựng lại, đầu ngón tay lạnh buốt.
【Chương 10】
Nếu là nửa năm trước, những lời này đủ khiến tôi đau lòng đến nghẹt thở.
Nhưng bây giờ, trong lòng tôi chỉ còn lại một sự tê liệt bình thản.
Đúng lúc đó, những dòng đạn mạc trước mắt lại đột ngột làm mới liên tục:
【Aaa đừng tin nữ phụ nói bậy! Tối qua nam chính quăng cô ta sang phòng cho khách rồi!】
【Thật đấy! Dục bảo vào phòng ngủ là khóa trái cửa, nữ phụ đứng ngoài gõ cửa nửa tiếng đồng hồ anh ấy cũng không mở!】
【Vết đỏ trên cổ là do cô ta tự véo đó? Nam chính căn bản không đụng vào cô ta! Nửa đêm anh ấy còn ra ban công hút thuốc, thẫn thờ nhìn chiếc đèn bàn mà nữ chính từng tặng nữa kìa!】
【Dục bảo chỉ muốn ép nữ chính quay đầu lại nên mới cố ý để nữ phụ diễn vở kịch này, trong lòng anh ấy khổ lắm!】
Tôi nhìn những dòng chữ dày đặc kia, chợt thấy có chút buồn cười.
Hóa ra ngay cả việc làm tổn thương tôi, anh ta cũng phải cần đến nhiều bước đệm “bất đắc dĩ” như vậy.
Nhưng thế thì có thể thay đổi được gì?
Phùng Thanh Thanh thấy tôi không phản ứng, tưởng rằng đã đâm trúng nỗi đau của tôi nên cười càng ngạo mạn hơn.
“Sao không nói gì? Có phải ghen tị rồi không?”
“Tiếc thật đấy, bây giờ trong mắt Kỳ Dục chỉ có tôi thôi.”
【Chương 11】
“Anh ấy còn cho tôi xem tin nhắn cũ của hai người cơ, nói hồi đó cô hèn mọn ra sao, ngày nào cũng phải dỗ dành anh ấy, bây giờ nghĩ lại thấy thật nhạt nhẽo.”
“Thế à?”
Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhìn cô ta.
“Chuyện của cô và Kỳ Dục, tôi không có hứng thú muốn biết.”
“Nếu cô cứ nằng nặc muốn khoe khoang trước mặt tôi, vậy thì tôi sẽ cho cô một lời khuyên chân thành.”
Tôi đứng dậy, đặt tập tài liệu cuối cùng vào thùng giấy.
“Phùng Thanh Thanh, thứ cô muốn là tình yêu của Kỳ Dục, hay danh xưng bạn gái của Kỳ thiếu gia? Nếu là vế sau, chúc mừng cô đã cầu được ước thấy. Nhưng nếu là vế trước…”
Tôi dừng một chút, nhìn ánh mắt thoáng hoảng loạn của cô ta, rồi khẽ cười: