SỐ DƯ BẰNG 0, CUỘC ĐỜI LẬT NGƯỢC

CHƯƠNG 4



Nếu không phải chính tôi biết rõ đêm đó mình đang làm gì, có lẽ tôi cũng sẽ tin… tất cả là do mình làm.

Những người này… quá chuyên nghiệp.

Chuyên nghiệp đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Tôi nằm đó, cảm giác rét buốt lan dọc theo sống lưng.

Một giao dịch viên nhỏ bé như tôi… rốt cuộc đã chọc phải loại người nào?

Hay là… vô tình biết được điều gì đó không nên biết?

Chín năm trước, lần nâng cấp hệ thống đó.

Sự bất thường của Cố Tranh.

Chiếc USB bí ẩn anh để lại.

Và câu nói cuối cùng của anh trước khi qua đời: trên thế giới này không tồn tại hệ thống nào tuyệt đối an toàn, chỉ có những lỗ hổng chưa bị phát hiện.

Tất cả những chuyện này… rốt cuộc có liên quan gì đến nhau không?

Tôi không biết.

Nhưng trong lòng lại dâng lên một dự cảm mãnh liệt, như có thứ gì đó đang dần lộ diện từ trong bóng tối, và tất cả… tuyệt đối không phải là trùng hợp.

Tôi phải về nhà, tôi phải lấy được chiếc USB đó, vì trong đó rất có thể đang cất giấu toàn bộ câu trả lời.

Không biết từ lúc nào, trời đã sáng.

Tôi gần như thức trắng cả đêm, đầu óc nặng trĩu nhưng lại tỉnh táo đến đáng sợ.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, cánh cửa bật mở, Thẩm Ly bước vào, sắc mặt còn lạnh hơn cả hôm qua.

“Tần Nhạc, đi theo tôi.”

Tôi đứng dậy, đi theo cô ra khỏi phòng nghỉ, bước vào một phòng họp.

Bên trong đã có vài người ngồi sẵn, có người mặc cảnh phục, có người mặc thường phục, không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Và trong số đó… có hai người tôi quen.

Chủ nhiệm phòng kiểm soát rủi ro của Ngân hàng Thương mại Giang Thành, Tôn Lập Công.

Còn có… giám đốc chi nhánh Thành Nam, Chu Kình.

Khoảnh khắc nhìn thấy Chu Kình, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác rất khó tả, giống như một thứ gì đó âm thầm trượt qua, vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Chu Kình năm nay bốn mươi lăm tuổi, làm trong ngành ngân hàng hơn hai mươi năm, luôn là cấp trên trực tiếp của tôi, bình thường đối với cấp dưới cũng khá ôn hòa.

Nhưng không hiểu vì sao, tôi luôn cảm thấy con người này… sâu không lường được, ánh mắt của ông ta như giấu quá nhiều thứ mà người khác không thể đọc ra.

“Tần Nhạc.”

Chu Kình nhìn tôi, đứng dậy, trong giọng nói thoáng qua một tia tiếc nuối, như thể đang tiếc cho một điều gì đó đã định sẵn.

“Sao lại xảy ra chuyện thế này chứ?”

“Giám đốc Chu, những chuyện đó… tôi không làm.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, không né tránh.

“Tôi biết, tôi biết.”

Ông ta gật đầu, thở dài một tiếng, nhưng ánh mắt lại không hề dao động.

“Nhưng cô cũng hiểu quy định của ngân hàng, xảy ra chuyện như vậy, trước khi điều tra rõ ràng, cô phải tạm thời đình chỉ công tác.”

“Tôi hiểu.”

Tôi gật đầu, bởi chuyện này tôi đã đoán trước.

Bây giờ thứ quan trọng nhất không phải công việc, mà là chứng minh mình vô tội.

“Về phía ngân hàng, chúng tôi sẽ phối hợp toàn lực với phía công an để điều tra.”

Tôn Lập Công lên tiếng, giọng điệu mang theo sự cứng rắn của người phụ trách rủi ro.

“Tần Nhạc, có vài vấn đề tôi cần hỏi trực tiếp cô.”

“Tôn chủ nhiệm cứ hỏi.”

Tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Ngày 14 tháng 7, tức ngày xảy ra sự việc, cô có đăng nhập hệ thống nội bộ của ngân hàng không?”

“Có.”

Tôi trả lời ngay.

“Khi làm việc ở quầy, bắt buộc phải dùng.”

“Sau khi tan làm thì sao?”

“Sau khi tan làm tôi không đụng đến máy tính nữa.”

Tôn Lập Công liếc nhìn Thẩm Ly một cái, rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt sâu hơn vài phần.

“Nhưng theo ghi nhận của hệ thống, 23 giờ 30 phút tối ngày 14 tháng 7, có người dùng mã nhân viên của cô đăng nhập vào hệ thống nội bộ.”

Tim tôi đập mạnh một cái, như bị ai đó nắm chặt.

“Không thể nào!”

“Dữ liệu sẽ không nói dối.”

Giọng Tôn Lập Công vẫn bình thản, nhưng từng chữ lại như đinh đóng xuống.

“Địa chỉ IP đăng nhập hiển thị… nằm ở khu Đông thành phố.”

Lại là khu Đông.

Cùng một khu vực với địa chỉ IP chuyển khoản.

Điều đó có nghĩa là gì?

Có nghĩa là có người ở khu Đông, đồng thời xâm nhập vào tài khoản ngân hàng điện tử của tôi… và cả tài khoản nội bộ của tôi.

“Đêm đó tôi ở nhà.”

Tôi cố giữ bình tĩnh, từng câu từng chữ đều ép mình nói rõ ràng.

“Mẹ tôi có thể làm chứng.”

“Mẹ cô sức khỏe không tốt, lại là người thân trực hệ, lời khai của bà… giá trị chứng minh sẽ bị hạn chế.”

Thẩm Ly lạnh lùng cắt ngang.

Tôi không phản bác được.

Bởi cô nói đúng.

Trong pháp lý, lời chứng của người thân… luôn bị nghi ngờ.

“Còn một chuyện nữa.”

Tôn Lập Công tiếp tục, giọng trầm xuống.

“Theo dữ liệu hệ thống, sau lần đăng nhập đó, có người đã truy vấn cơ sở dữ liệu khách hàng của ngân hàng.”

“Phạm vi truy vấn là… các tài khoản tiết kiệm cá nhân có số dư trên 50.000 tệ trong ba tháng gần đây.”

Tôi sững người.

Trên 50.000 tệ?

Họ đang làm gì… sàng lọc mục tiêu sao?

“Tổng cộng… truy vấn bao nhiêu tài khoản?”

Tôi hỏi, giọng khàn đi.

Tôn Lập Công im lặng một giây, rồi nói ra con số.

“2.347 tài khoản.”

Đầu óc tôi quay cuồng, các con số tự động ghép lại thành một bức tranh đáng sợ.

Hơn hai nghìn tài khoản, mỗi tài khoản trên 50.000 tệ.

Nếu tất cả đều bị nhắm tới…

Đó không còn là một vụ trộm cắp.

Đó là một vụ phạm tội tài chính có tổ chức, quy mô cực lớn.

Và tôi… chỉ là người đầu tiên bị phát hiện.

Hoặc nói đúng hơn… là kẻ đầu tiên bị đẩy ra làm vật hi sinh.

“Đội trưởng Thẩm.”

Tôi quay sang Thẩm Ly, giọng chậm lại nhưng từng chữ đều chắc nịch.

“Tôi nghi ngờ… tôi không phải là nạn nhân duy nhất.”

“Trong hơn hai nghìn tài khoản đó, có thể đã có người… hoặc sắp có người, gặp chuyện giống như tôi.”

Ánh mắt Thẩm Ly khẽ thay đổi.

“Ý cô là gì?”

“Tôi làm trong ngân hàng, tôi hiểu rõ.”

Tôi nhìn thẳng vào cô.

“Nếu họ có thể lấy được tài khoản của tôi, thì họ cũng có thể lấy được của người khác.”

“Hơn nữa, thủ đoạn của họ… cực kỳ chuyên nghiệp.”

“Đây tuyệt đối không phải việc một người có thể làm được.”

“Phía sau chuyện này… chắc chắn là một tổ chức.”

Cả phòng họp rơi vào im lặng.

Không khí nặng đến mức gần như đặc quánh lại.

“Ai cũng có thể nói.”

Thẩm Ly lên tiếng, giọng vẫn lạnh, nhưng đã có thêm một tia suy xét.

“Cô có chứng cứ không?”

“Hiện tại thì chưa.”

Tôi thừa nhận, không né tránh.

“Nhưng tôi có thể giúp các người tìm ra.”

Thẩm Ly nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên người tôi lâu hơn một nhịp, như đang cân nhắc xem tôi… rốt cuộc là con mồi, hay là chìa khóa mở ra toàn bộ vụ án.

“Cô?”

“Tôi làm trong ngân hàng chín năm, tôi hiểu hệ thống này hơn bất kỳ ai.”

Tôi nhìn thẳng vào cô, giọng chậm lại nhưng từng chữ đều có trọng lượng.

“Nếu có người đã động tay vào hệ thống, tôi có khả năng tìm ra dấu vết.”

“Nhưng tôi có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Cho tôi về nhà một chuyến.”

Ánh mắt Thẩm Ly lập tức trở nên sắc bén.

“Cô định chạy?”

“Tôi không chạy.”

Tôi hít sâu một hơi, ép bản thân giữ bình tĩnh.

“Ở nhà tôi có một thứ, có thể liên quan đến chuyện này.”

“Chín năm trước, tôi có một người thầy, tên là Cố Tranh, anh ấy là kỹ sư hệ thống của ngân hàng, từng phụ trách một lần nâng cấp hệ thống rất quan trọng.”

“Không lâu sau lần nâng cấp đó, anh ấy gặp tai nạn xe và qua đời.”

“Nhưng trước khi chết, anh ấy để lại cho tôi một chiếc USB.”

“Tôi chưa từng mở nó, nhưng bây giờ… tôi tin rằng bên trong có thể chứa thứ then chốt.”

Phòng họp lại rơi vào im lặng.

Chu Kình… khẽ biến sắc.

Chỉ một thoáng rất nhanh, nhưng tôi vẫn bắt được.

Khi ông ta nghe đến cái tên “Cố Tranh”, ánh mắt có một nhịp chao đảo rất nhẹ, như bị chạm vào điều gì đó không muốn nhớ tới.

Chi tiết đó, tôi lặng lẽ ghi lại trong lòng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...