Sóng Gió Điền Thê

Chương 1



Vân An hầu bệnh nặng nhiều năm, thân thể mỗi ngày một suy yếu.

Điều duy nhất khiến ông ta không thể nhắm mắt… chính là Vân An hầu phủ vẫn chưa có người nối dõi.

Mà đích tử của ông, Sở Hành Vân, thành thân đã ba năm, hậu viện lại vẫn lạnh lẽo, chưa có lấy một đứa con.

Còn ta…Lại là người mà thầy thuốc từng nói:

“Thể chất này… trời sinh dễ mang thai.”

Ngày Thôi ma ma tìm tới, ta và Thẩm Thạch An mới thành thân được một năm.

Trong nhà tuy không phú quý, nhưng phu thê hòa thuận, con cái đủ đầy, cũng xem như là một đời bình yên.

Bà ta bước vào nhà ta, ánh mắt lập tức dừng lại trên hai đứa trẻ vừa đầy tháng.

Ánh mắt ấy…Không giống đang nhìn hài tử.

Mà giống như đang nhìn… món đồ quý giá.

Bà ta thở dài:

“Nếu hai đứa trẻ này sinh ra trong hầu phủ… đã là chủ tử rồi.”

Ta nghe mà trong lòng khó chịu, chỉ tưởng bà ta thuận miệng nói vậy.

Cho đến khi bà nhìn ta, chậm rãi nói một câu:

“Trần nương tử, ngươi có từng nghĩ… đổi một cách khác để cứu cả nhà mình chưa?”

Ta còn chưa kịp hiểu ý bà.

Bà đã nói thẳng: “Hầu phủ muốn mượn ngươi… sinh con.”

Ta sững người.

“Ngươi không cần làm thiếp. Chỉ cần làm điển thê.”

“Thời hạn vài năm.”

“Chỉ cần sinh được hài tử nối dõi, hầu phủ tuyệt đối không bạc đãi ngươi.”

Ta lạnh cả sống lưng.

Điển thê.

Một hủ tục mà ta chỉ từng nghe trong lời người già kể lại.

Là việc người chồng đem chính thê tử của mình… cho người khác mượn để sinh con.

Ta không đợi bà nói hết đã đứng dậy.

“Không cần nói nữa.”

“Ta sẽ không đi.”

Ta nắm chặt tay phu quân mình.

Ta tin rằng…Cho dù nghèo đến đâu.

Chúng ta cũng có thể cùng nhau vượt qua.

Chỉ là khi đó ta không biết…

Có những chuyện…

Không phải ta không muốn.

Mà là…số mệnh sẽ ép ta phải đi.

1

Ta và Thẩm Thạch An tình cảm hòa thuận. Phụ mẫu để lại ba gian cửa tiệm, cuộc sống tuy không phải phú quý tột bậc, nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, ngày tháng yên ổn.

Ai ngờ chỉ một tháng sau, Thẩm Thạch An ra ngoài mua hàng, đột nhiên gặp đá lăn từ trên núi xuống, đè trúng eo và chân, từ đó liệt giường, không thể đứng dậy nổi nữa.

Ba gian cửa tiệm do phụ mẫu để lại lần lượt đổi thành bạc, tiêu hao như nước chảy.

Họa vô đơn chí, nhi t /ử và nữ nhi của ta lại mắc phải dịch bệnh.

Để cứu phu quân và hài t /ử, nửa năm sau, ta chủ động bước vào phủ Vân An hầu.

Hầu phủ sai người đưa một trăm lượng bạc tới Thẩm gia. Bệnh của Thẩm Văn và Thẩm Sương có tiền chữa trị, Thẩm Thạch An cũng có tiền mua t /huốc.

Dung mạo ta cũng có vài phần nhan sắc, Sở Thế t /ử đối với ta rất hài lòng.

Vào phủ Vân An hầu được một tháng, ta đã mang thai.

Thế t /ử gia và Hầu phu nhân vô cùng vui mừng, ban thưởng cho ta không ít vàng bạc cùng vải vóc.

Ta nhờ người đem toàn bộ những thứ được ban thưởng ấy đưa về Thẩm gia.

Mười tháng hoài thai, ta sinh hạ nữ nhi đầu tiên cho Sở Hành Vân.

Thế t /ử phi Hứa Vãn Chu sai người bế đứa trẻ đi nuôi dạy. Đến cả việc nhìn mặt con một lần, ta cũng chưa từng có cơ hội.

Hai tháng sau, thân thể ta vừa dưỡng lại, lại lần nữa mang thai.

Vẫn là một nữ nhi.

Thế t /ử phi lại đến, đem đứa trẻ bế đi.

Ta ở tại một viện t /ử hẻo lánh nhất trong phủ Vân An hầu. Có nha hoàn cùng bà t /ử trông coi, ăn mặc chi dùng đều cực kỳ đầy đủ.

Thế nhưng ánh mắt đám hạ nhân nhìn ta đều mang vẻ khinh miệt. Không ai cùng ta nói chuyện, càng không ai cùng ta tán gẫu.

Sở Hành Vân mỗi lần đến, chỉ là để ta mang thai. Ta không được qua lại với bất kỳ ai.

Khi nữ nhi thứ ba được sinh ra rồi lại bị bế đi, trạng thái của ta sa sút đến mức gần như không thể chịu đựng thêm.

Có lần ta ngồi trước gương đồng nơi bàn trang điểm, thất thần hồi lâu.

Trước mắt bỗng hiện lên một vệt đỏ tươi.

Tỉnh lại mới phát hiện mình đã dùng trâm cài đ /âm rách cổ tay.

Liên tiếp mang thai, lại bị giam cầm trong viện không thấy ánh mặt trời, khiến ta sống không bằng c /hết.

May thay, Thẩm Thạch An không ngừng gửi thư tới.

Trong thư, hắn nói thân thể đã khá hơn, uống t /huốc thêm một thời gian là có thể đi làm kiếm tiền.

Hắn nói nhi t /ử và nữ nhi được điều dưỡng tốt hơn nhiều, mùa thu năm nay số lần phát bệnh cũng ít hơn mấy năm trước.

Ta dựa vào những bức thư ấy mà chống đỡ, cắn răng sống tiếp, cho đến khi sinh hạ đứa thứ tư.

Là một nam hài.

Ta rốt cuộc cũng được giải thoát.

Sở Hành Vân hỏi ta có muốn ở lại làm quý thiếp hay không.

“Ngươi là sinh mẫu của các hài t /ử. Nếu muốn ở lại, hầu phủ cũng sẽ không để ngươi thiếu ăn thiếu mặc.”

“Nhưng nếu ngươi chọn rời đi, bốn đứa trẻ kia từ nay sẽ không còn liên quan gì tới ngươi.”

Ta nghĩ đến Thẩm Thạch An, cùng Thẩm Văn, Thẩm Sương trong thư vẫn nhắc nhớ ta da diết, liền cự tuyệt hắn.

Thế nhưng khi ta trở về nhà, lại nhìn thấy một nữ nhân bụng đã lớn.

Thẩm Thạch An thấy ta thì giật mình, nhưng rất nhanh đã khôi phục sắc mặt, bình thản giải thích:

“Nàng không ở nhà, trong nhà không có nữ nhân quán xuyến thì không ổn. Tạ Thu là ta cưới làm bình thê. Nay nàng đã về, sau này cứ cùng nàng ấy sống hòa thuận như tỷ muội.”

“Chuyện nàng đi phủ Vân An hầu, ta không nói với ai. Chỉ bảo nàng bị bệnh, ở nhà tĩnh dưỡng.”

“Nếu gặp hàng xóm, nàng chớ nói gì để bị lộ… rốt cuộc cũng không phải chuyện vẻ vang gì.”

Tim ta đau như bị xé nát.

Năm xưa hắn đáp ứng để ta đi làm điển thê, sao khi ấy lại không nói là chuyện không vẻ vang?

Nhưng điều khiến ta đau đớn nhất, lại là Thẩm Văn và Thẩm Sương.

Ánh mắt chúng nhìn ta đầy xa lạ.

Khi gọi Tạ Thu là mẫu thân, lại hết mực quấn quýt thân thiết.

“Cũng không thể trách bọn chúng,” Thẩm Thạch An nói.

“Nàng không ở nhà, là Tạ Thu dạy chúng nói năng. Y phục chúng mặc là Tạ Thu may. Khi bệnh cũng là nàng ấy chăm sóc.”

“Giờ nàng đã trở về, cố mà đối tốt với chúng hơn một chút, dần dần chúng sẽ có tình cảm với nàng thôi.”

Ta không còn con đường nào khác.

Chỉ có thể nhẫn nhịn ở lại.

Chẳng bao lâu sau, ta phát hiện tình hình chi tiêu trong nhà còn tệ hơn nhiều so với những gì ta từng nghĩ.

Thẩm Thạch An không thể làm việc nặng, số tiền tích góp ít ỏi trong nhà đều phải ưu tiên dùng cho Tạ Thu đang mang t/h/a/i. Thẩm Văn và Thẩm Sương năm nay đã sáu tuổi, đừng nói đến chuyện đi học, ngay cả áo bông mùa đông mặc trên người cũng mỏng manh đến đáng thương.

Ta không có sở trường gì khác, đành phải ra chợ Tây dựng một quán nhỏ bán hoành thánh.

Mỗi ngày đi sớm về muộn, gió sương dãi nắng, chỉ mong kiếm được chút tiền cực nhọc mà sống qua ngày.

Trong lòng ta không khỏi oán trách Thẩm Thạch An, không muốn đưa tiền cho hắn và Tạ Thu tiêu xài, càng không muốn dùng tiền của mình nuôi đứa con trong bụng Tạ Thu.

May thay bọn họ cũng không ngửa tay đòi hỏi.

Để mặc ta đem tiền cho Thẩm Văn đi học, lại mời nữ tiên sinh về dạy chữ cho Thẩm Sương.

Ta tự nhủ với bản thân, chỉ cần chịu đựng đến khi bọn trẻ trưởng thành là được.

Cứ như vậy mà chịu đựng.

Thoáng chốc đã mười năm trôi qua.

Lần đầu Thẩm Văn dự khoa cử, liền đỗ tiến sĩ.

Thẩm Sương cũng định được một mối hôn sự tốt đẹp.

Song hỷ lâm môn.

Thế nhưng đúng lúc ta đang mừng rỡ tưởng rằng khổ tận cam lai, Thẩm Văn lại mang đến cho ta một bát canh có hạ thạch tín, còn Thẩm Sương thì tự tay đút ta uống.

“Bao nhiêu năm nay, đều vì độc phụ này mà chúng ta không thể cùng phụ mẫu hòa thuận.”

“Diễn kịch với bà ta bao nhiêu năm như vậy, hôm nay cuối cùng cũng được giải thoát.”

“Thật nực cười. Hạng tiện phụ như bà ta cũng xứng làm mẫu thân của chúng ta sao? Muốn làm mẫu thân thì xuống dưới kia mà làm mẫu thân cho hai đứa cô hồn dã quỷ kia đi!”

Trong cơn đau thấu tim gan, ta mới biết hai kẻ vong ân bội nghĩa trước mắt vốn chẳng phải hài t/ử của ta.

Hài t/ử của ta năm ấy còn quá nhỏ, vậy mà lại bị Thẩm Thạch An cố ý khiến chúng nhiễm dịch bệnh. Ngay ngày hôm sau khi ta trở thành điển thê, chúng đã bị dìm c/h/ế/t.

Thẩm Văn trước mắt chính là con trai của Thẩm Thạch An và Tạ Thu.

Còn Thẩm Sương lại là cháu gái bên ngoại của Tạ Thu.

Bọn họ giả mạo làm con của ta, chỉ để lừa ta làm trâu làm ngựa suốt cả một đời.

Rút cạn m/á/u thịt của ta.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã thấy mình đang ngồi trước bàn trang điểm.

Trong chiếc gương đồng trước mặt, phản chiếu một vệt đỏ thẫm đến chói mắt.

Cảm nhận cơn đau nơi cổ tay, ta lập tức hiểu ra.

Ta đã được trọng sinh.

Ta sống lại vào đúng lúc sau khi nữ nhi thứ ba bị bế đi, vào khoảnh khắc ta tuyệt vọng nhất.

Tim ta lại quặn thắt.

Ông trời đã cho ta sống lại, vì sao không cho ta trở về trước khi thành thân với Thẩm Thạch An?

Khi ấy song thân ta còn sống, trong nhà vẫn còn ba gian cửa tiệm, gia cảnh tuy không giàu sang nhưng cũng đủ ấm no.

Ta kéo tấm lụa trắng đặt bên cạnh, chậm rãi ấn lên vết thương.

Đợi đến khi m/á/u ngừng chảy, đầu óc ta mới dần tỉnh táo lại.

Nếu ông trời đã cho ta sống lại một lần nữa, vậy lần này ta nhất định phải tính toán cho thật thỏa đáng.

Để cả một nhà sói mắt trắng kia phải trả lại toàn bộ những gì đã nợ ta.

Ta không còn tìm đến cái c/h/ế/t nữa, chỉ an an ổn ổn dưỡng thân ở cữ.

Hầu phu nhân sai người đưa tới mấy nén bạc, một ít trang sức, cùng rất nhiều d/ư/ợ/c liệu quý để bồi bổ thân thể.

Thôi ma ma lặng lẽ hỏi ta:

“Vẫn như trước sao? Trang sức đem bán, rồi cùng bạc và d/ư/ợ/c liệu gửi hết về cho phu quân và hài t/ử?”

Thôi ma ma là người lương thiện, những năm qua vẫn luôn giúp ta lo liệu những việc ấy.

“Việc đó hãy để sau.”

Ta nắm lấy tay bà, chậm rãi nói:

“Ma ma, ta muốn hỏi người một chuyện… Lần trước người tới nhà ta, phu quân và hài t/ử của ta có khỏe không?”

“Đều rất tốt.” Thôi ma ma đáp.

“Bọn họ đều mong ngươi sớm trở về.”

Bà hạ giọng, như đang an ủi ta:

“Ta nói nhỏ cho ngươi biết, phu nhân bảo rằng người khác đều không thể m/a/n/g t/h/a/i với Thế t/ử, chỉ mình ngươi có thể, ấy là nhờ phúc khí dễ sinh.”

“Nếu sinh thêm một hai đứa nữa mà vẫn không có nhi t/ử, thì đó là số mệnh Thế t/ử không có con trai.”

“Khi ấy phu nhân sẽ nghĩ cách khác để Thế t/ử kế thừa tước vị. Nhiều lắm hai ba năm nữa, ngươi có thể trở về đoàn tụ với phu quân và hài t/ử.”

Ta nhìn thẳng vào mắt Thôi ma ma, chậm rãi hỏi:

“Trong nhà ta… có thêm người nào không?”

Bà lắc đầu.

Cũng phải.

Mỗi lần bà mang bạc tới, nhiều lắm cũng chỉ ở lại chừng một chén trà.

Tên sói mắt trắng kia nếu đã có lòng che giấu, sao có thể để bà phát hiện ra bất kỳ manh mối nào.

……….

Chương tiếp
Loading...